Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 104: Tôi muốn chờ Dạ Thừa trở về rồi mới nói
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Khi mực nước dâng cao đến mức ngập quá chỗ Khâu Trạch đang nằm, hắn buộc phải đứng lên.
Lo lắng Khâu Trạch sẽ làm tổn thương cái chân chưa lành hẳn nếu phải dùng sức quá nhiều, Ngôn Tích bảo hắn ngồi lên một phiến đá nhô ra từ vách hang, sao cho chân đau không phải chạm xuống nước.
Ban đầu cô định mời Khâu Trạch cùng vào chiếc nồi đất với mình.
Nhưng Khâu Trạch thẳng thừng từ chối: "Ta là nam thú nhân, sao có thể chui rúc vào chỗ dành riêng cho nữ nhân và đám nhóc tì được? Cứ yên tâm đi, dạo này chân ta ngứa ngáy lắm rồi, chắc là sắp khỏi hẳn rồi đấy."
Ngôn Tích hiểu rõ chân hắn đang trong giai đoạn hồi phục, nhưng "thương gân động cốt một trăm ngày", hắn vẫn cần được tịnh dưỡng, huống hồ bây giờ làm gì có thức ăn tẩm bổ.
Nhưng trái cây và rau xanh thì lúc nào cũng sẵn sàng.













