Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 105: Tôi không muốn có những cử chỉ quá thân mật với một thú nhân giống đực không có tình cảm với mình
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Ngôn Tích bị hắn hôn đến thở hổn hển.
Tựa đầu vào lồng ngực gầy guộc của hắn, cô cảm nhận được từng xương sườn nhô lên, đưa tay sờ thử, tất thảy đều là xương sườn.
Tuy nhiên, khoảnh khắc này, cô lại tìm thấy sự yên bình đến lạ.
Kể từ khi Dạ Thừa vắng bóng, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy an toàn đến thế.
Khâu Trạch bế thốc cô lên: "Để ta đưa nàng về nhé, hôm nay nhất định ta sẽ mang một con mồi thật to về cho nàng."
"Đừng có quá sức, chân anh mới đỡ thôi, đừng vận động mạnh quá, lỡ bị lại thì sẽ thành thọt đấy. Anh thực sự không cần đi săn đâu, thức ăn của em đủ cho chúng ta sống thoải mái cả năm trời." Ngôn Tích lo lắng nhìn hắn dặn dò.
Nhưng Khâu Trạch đâu nghĩ vậy, thú nhân đực phải chăm sóc giống cái của mình từ A đến Z mới đúng đạo lý.













