Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái – Chương 103: Lúc này mà mang thai quả là không phải thời điểm tốt
Xuyên Không Thú Thế: Tôi Bị Giống Đực Vây Quanh Sủng Ái
Ngôn Tích rúc vào cánh tay Khâu Trạch, giọng nhỏ xíu: "Hôm qua em sợ lắm, Dạ Thừa đi rồi, em sợ chứ, anh bị thương em cũng sợ, em sợ em không chữa khỏi chân cho anh, em sợ đến mức tay run lẩy bẩy, nước mắt cứ tuôn mãi. Em chỉ là một người con gái bé nhỏ, em đâu phải là thánh nhân, em sợ em không cứu được anh."
Khâu Trạch nghe vậy vội vỗ nhè nhẹ lên bờ vai nhỏ bé của cô, an ủi: "Đừng sợ, ta mạng lớn lắm, có chết được đâu. Ta có dị năng hệ nước mà, cứ ở dưới nước thì đó là lãnh địa của ta."













