Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được – Chương 8: Đêm động phòng hoa chúc
Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được
Lục Nham Thâm mang theo cơn giận hầm hầm trở về nhà, nhìn thấy Đường Bảo Bảo đang ngủ trên giường của mình, càng điên tiết hơn: "Ai cho cô ngủ trên giường của tôi?!"
Mấy ngày trước Đường Bảo Bảo vẫn luôn ngủ ở phòng cho khách.
Đường Bảo Bảo nói: "Giường ở mấy phòng khác trong nhà biến mất hết rồi, tôi không ngủ đây thì ngủ đâu?"
Lục Nham Thâm mặt đen sì đi xem một vòng các phòng khách, quả nhiên, mấy chiếc giường trong nhà đều biến mất tăm, chỉ còn lại chiếc giường trong phòng ngủ chính! Trên giường còn trải ga giường màu đỏ, chăn màu đỏ, gối màu đỏ, tràn ngập không khí vui mừng hỉ sự!
Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là ông nội làm, ông nội đang nhắc nhở anh, đêm nay là đêm tân hôn của anh.
Lục Nham Thâm đau đầu, kìm nén một chút rồi lại chất vấn Đường Bảo Bảo: "Trong thỏa thuận kết hôn đã ghi rõ ràng, chúng ta là kết hôn bí mật! Ai cho phép cô cầm giấy đăng ký kết hôn đi tìm Khả Nhu khoe khoang hả?!"
Đường Bảo Bảo: "... Ôn Khả Nhu nói với anh là tôi chủ động đến bệnh viện tìm cô ta sao?"
Lục Nham Thâm không đáp, coi như mặc nhận.
Đường Bảo Bảo cạn lời: "Cô ta tưởng cô ta là ai, tôi lại phải chủ động đi tìm cô ta á, tôi rảnh rỗi sinh nông nổi chắc?!"
Sắc mặt Lục Nham Thâm rất khó coi: "Cô đến bệnh viện không phải tìm cô ấy, vậy cô đến đó làm gì?"
"Tôi đến làm gì thì liên quan gì đến các người?! Tôi còn đang muốn nói chuyện tử tế với anh đây này, rốt cuộc anh có quản được bạn gái của anh hay không? Lần trước tôi đã nhắc nhở anh rồi, đừng để cô ta kiếm chuyện với tôi, anh rốt cuộc đã nói với cô ta chưa? Tôi nói cho anh biết nhé, quá tam ba bận, tôi mặc kệ anh thích cô ta đến mức nào, cô ta mà còn dám chọc vào tôi, tôi chắc chắn sẽ không để yên cho cô ta đâu!"
Lục Nham Thâm lười giải thích mối quan hệ giữa anh và Ôn Khả Nhu, anh rất không hài lòng với thái độ ăn nói của Đường Bảo Bảo với mình! Anh là tổng giám đốc của tập đoàn Lục thị, quyền thế ngút trời, trước nay chỉ có anh sai bảo người khác, không ai dám sai bảo anh, càng không có ai dám lớn tiếng ra lệnh trước mặt anh! Hơn nữa đối phương lại là phụ nữ, một người phụ nữ nhỏ bé mới chớm hai mươi tuổi đầu!
Lục Nham Thâm đen mặt, ánh mắt đầy vẻ u ám: "Đường Bảo Bảo, cô tưởng có ông nội bảo vệ cô là tôi thực sự không làm gì được cô sao?!"
Đường Bảo Bảo nhìn Lục Nham Thâm một cái. Cô nhận ra người đàn ông này khi nổi giận quả thực rất đáng sợ, hệt như một con sói dữ trong đêm tối, mức độ nguy hiểm max tầm! Nếu là người bình thường chắc chắn đã bị dọa cho sợ chết khiếp, may mà hồi ở trên núi cô từng gặp qua không ít sói dữ thực sự rồi, nên vẫn có thể chịu đựng được.
Trong phòng im lặng vài giây, Đường Bảo Bảo nói: "Trong bệnh viện chắc chắn có camera giám sát, anh đi xem camera đi, xem rốt cuộc là ai kiếm chuyện trước."
Đường Bảo Bảo nói xong liền xoay người lại, chìa cái lưng về phía Lục Nham Thâm, rúc trong chăn xem điện thoại, không thèm để ý đến anh nữa.
Lục Nham Thâm nghe vậy khẽ nhíu mày. Anh nhìn chằm chằm bóng lưng Đường Bảo Bảo một lúc lâu, rồi ném lại một câu: "Mau cút xuống khỏi giường tôi đi!"
Lục Nham Thâm quay người đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, anh cũng chẳng phái người đi kiểm tra camera. Anh không quan tâm rốt cuộc là lỗi của ai, anh chỉ hy vọng hai người phụ nữ này đừng gây rắc rối cho anh nữa! Ôn Khả Nhu cũng thế, Đường Bảo Bảo cũng vậy, chỉ cần không làm phiền anh, họ muốn phá phách thế nào cũng được, anh hận không thể để họ ngày nào cũng đi trung tâm thương mại mua sắm điên cuồng, dù sao thì anh cũng nhiều tiền! Nhưng tình hình hiện tại là, hai người phụ nữ này quậy đến mức anh hoàn toàn không thể yên tâm làm việc.
Tất cả ngọn nguồn đều tại Đường Bảo Bảo, vì trước khi Đường Bảo Bảo tới, Ôn Khả Nhu cũng không gây ra nhiều chuyện thế này! Cho nên, tất cả đều là lỗi của Đường Bảo Bảo! Người phụ nữ nhỏ bé này, đúng là khiến người ta quá đau đầu.
Lục Nham Thâm mang theo sự bất mãn sâu sắc với Đường Bảo Bảo bước ra khỏi phòng tắm, thấy Đường Bảo Bảo vẫn đang nằm trên giường anh, anh bốc hỏa: "Sao cô vẫn còn ở trên giường tôi, cút xuống!"













