Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được – Chương 9: Cô muốn ngủ cùng tôi sao?
Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được
Đường Bảo Bảo nhìn anh: "Tôi nói rồi, trong nhà chỉ còn mỗi chiếc giường này thôi, tôi cút đi đâu được?!"
"Thế nên cô muốn ngủ cùng tôi sao? Sao cô lại không biết xấu hổ thế hả?"
Đường Bảo Bảo thật sự cạn lời: "Anh mới không biết xấu hổ, tư tưởng bậy bạ! Ai thèm ngủ cùng giường với anh chứ! Anh ra ngoài thuê khách sạn đi!"
Lục Nham Thâm: "..." Nếu không phải đã giao ước với ông nội, anh thực sự rất muốn ra ngoài ở khách sạn!
Lục Nham Thâm cũng chẳng giải thích, tiếp tục nhấn mạnh: "Tôi nói lại lần cuối cùng, cút xuống!"
Giọng anh lạnh lẽo hệt như vọng về từ âm tào địa phủ.
Đường Bảo Bảo nhíu mày: "Anh là đàn ông con trai cơ mà, anh có thể lịch thiệp một chút được không? Nếu anh không muốn đi thì ra sofa ngủ, đừng có làm phiền tôi."
Lục Nham Thâm tức đến mức thò tay định kéo chăn trên người Đường Bảo Bảo ra.
Đường Bảo Bảo quấn chặt mình lại, mở miệng hô lớn: "Người đâu, cứu mạng với, sàm sỡ, tên lưu manh già bắt nạt cô gái nhỏ này..."
Lục Nham Thâm: "..." Nếu không phải sự giáo dục tốt đẹp nhắc nhở anh không được đánh phụ nữ, anh thực sự muốn tẩn cho cô một trận rồi đá cô văng xuống giường! "Không biết xấu hổ, không thể nói lý lẽ được!"
Lục Nham Thâm bỏ lại một câu, ôm cục tức đi về phía sofa.
Đêm tân hôn, hai người cãi nhau một trận, sau đó vị tổng tài đường đường của tập đoàn Lục thị phải ngủ trên sofa cả đêm!
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lục Nham Thâm đau lưng nhức mỏi. Đường Bảo Bảo vẫn chưa dậy, cô nằm úp sấp trên chiếc giường êm ái, vì gối ép vào nên khuôn mặt nhỏ nhắn bị ép thành một cục thịt tròn xoe, cái miệng nhỏ cũng méo xệch đi, ngủ rất say sưa. Nhìn là biết ngủ rất ngon giấc.
Lục Nham Thâm nhíu mày, anh nhìn Đường Bảo Bảo, trong đầu nghĩ là: Phải nghĩ ra một cách thật hay, để người phụ nữ nhỏ bé này tự động cút xuống khỏi giường của anh! Anh biết chuyện này không thể vội vàng được, nên dời mắt đi, sinh hoạt như bình thường: thức dậy, tập gym, vệ sinh cá nhân, ăn sáng, đi làm.
Lục Nham Thâm là một kẻ cuồng công việc điển hình, quanh năm suốt tháng hầu như ngày nào cũng vùi mình trong văn phòng. Sống hai mươi chín năm trên đời, trong mắt anh chưa từng có chuyện nam nữ hoan ái, chỉ có công việc.
Lục Nham Thâm bận rộn đến tận mười giờ sáng, anh vừa thông báo lát nữa sẽ mở cuộc họp khẩn cấp, thì đột nhiên nhận được điện thoại từ cục cảnh sát Đông Thành.
Viên cảnh sát phụ trách vụ án không biết thân phận của anh, đi thẳng vào vấn đề: "Chào anh, tôi là cảnh sát phụ trách vụ án của cục cảnh sát Đông Thành, vợ anh xảy ra chuyện rồi, phiền anh qua đây một chuyến."
Lục Nham Thâm không cần nghĩ ngợi đã nói: "Anh gọi nhầm rồi, tôi không có vợ!"
Anh cúp máy, rất nhanh đối phương lại gọi tới: "Anh không phải là người nhà của Đường Bảo Bảo sao? Số điện thoại này là do cô ấy cung cấp, cô ấy nói anh là chồng cô ấy."
Lục Nham Thâm: "..." Nghe thấy tên Đường Bảo Bảo, anh mới sực nhớ ra mình đã kết hôn, có một cô vợ nhỏ. "Cô ta làm sao vậy?" "Đánh nhau với người ta, anh mau qua đây đi, vấn đề khá nghiêm trọng đấy."
Lục Nham Thâm: "..." Rốt cuộc là mình đã lấy phải cái thứ gì vậy trời? Một ngày không kiếm chuyện cho anh thì cô ta không chịu được sao?!
Lục Nham Thâm kéo dài mãi đến tối mới đến đồn cảnh sát đón người. Vốn dĩ anh không định đến đón cô, nhưng nghĩ tới giao ước "không được ngủ riêng phòng với Đường Bảo Bảo" với ông nội, anh đành phải đến. Tuy nhiên anh cố tình kéo dài đến tối mới tới, chính là để dằn mặt Đường Bảo Bảo. Rồi sau đó sẽ ra điều kiện với cô.
Vừa bước vào đồn anh đã nhìn thấy Đường Bảo Bảo đang ngồi thu lu trong góc. Cô buộc tóc đuôi ngựa, mặc một chiếc quần âu xám nhạt và áo hoodie, hai tay đút trong túi áo, bĩu môi cau mày nhìn anh, vẻ mặt không hề vui vẻ.
Lục Nham Thâm đoán có lẽ cô đang chê trách anh đến muộn, anh không thèm để ý cô, đi thẳng đến chỗ viên cảnh sát phụ trách án.
Vừa bày tỏ thân phận của mình và Đường Bảo Bảo, viên cảnh sát liền nói ngay: "Vợ anh đúng là lợi hại, một mình đánh sáu người, ai cũng bị thương nặng! Hiện giờ tất cả đều đang nằm trong bệnh viện, hai tên gãy tay, hai tên gãy chân, còn hai tên bị biến thành thái giám luôn rồi."
Lục Nham Thâm: "..."













