Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được – Chương 7: Lại là vì Đường Bảo Bảo!
Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được
Lục Nham Thâm hớt hải chạy đến bệnh viện, Ôn Khả Nhu đã được cấp cứu thành công. Cô ta đang nằm trên giường bệnh, đôi mắt sưng húp vì khóc.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Lục Nham Thâm hỏi.
Ôn Khả Nhu nắm chặt lấy cổ tay anh, khóc như mưa hoa lê: "Là Đường Bảo Bảo! Tất cả là tại Đường Bảo Bảo! Anh Nham Thâm, em không muốn sống nữa, hu hu hu..."
Lục Nham Thâm nhìn bàn tay Ôn Khả Nhu đang túm lấy cổ tay mình, khẽ nhíu mày, trước tiên gỡ tay cô ta ra rồi mới nói: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
Ôn Khả Nhu thấy mình đã đau lòng đến vậy mà Lục Nham Thâm vẫn không cho cô ta chạm vào người, càng thêm tủi thân. Cô ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Đường Bảo Bảo, vừa ăn cướp vừa la làng: "Hôm nay vốn dĩ em đã làm thủ tục xuất viện rồi, kết quả là Đường Bảo Bảo đột nhiên lao tới, cầm giấy đăng ký kết hôn của cô ta và anh khoe khoang diễu võ giương oai trước mặt em. Cô ta còn mở miệng ngậm miệng trước mặt mọi người nói em là tiểu tam, đòi gọi người đánh chết em, hu hu hu hu..."
Lục Nham Thâm nghe xong, mặt đen lại! Lại là vì Đường Bảo Bảo! Cô ta đúng là không để anh yên ổn được một ngày nào!
Ôn Khả Nhu thấy rất ấm ức, hỏi Lục Nham Thâm: "Anh Nham Thâm, anh thực sự kết hôn với Đường Bảo Bảo rồi sao?"
Lục Nham Thâm đáp: "Đó là chuyện giữa anh và cô ấy, không liên quan đến em, lát nữa anh sẽ dạy dỗ cô ấy, không cho cô ấy đi kiếm chuyện với em nữa, em cũng suy nghĩ thoáng ra một chút, đừng làm chuyện dại dột nữa."
Nghe xác nhận tờ giấy kết hôn kia là thật, trái tim Ôn Khả Nhu vỡ vụn lả tả! Cô ta rất không cam tâm, uất ức nói: "Anh Nham Thâm, sao anh có thể lấy cô ta? Cô ta ngoài khuôn mặt xinh đẹp ra thì còn cái gì chứ? Cô ta chỉ là đồ nhà quê, cô ta không xứng với anh Nham Thâm, cô ta..."
Bắt gặp ánh mắt không vui của Lục Nham Thâm, Ôn Khả Nhu không dám nói tiếp nữa. Ban nãy Lục Nham Thâm đã nói rồi, chuyện của anh và Đường Bảo Bảo không liên quan đến cô ta, nói bóng gió là cô ta không có tư cách chen miệng vào.
Trong lòng Ôn Khả Nhu vô cùng khó chịu, nhưng đành phải chuyển chủ đề: "Anh Nham Thâm, lúc Đường Bảo Bảo đi còn nói hôm nay chắc chắn sẽ tìm người tới xử em, em sợ lắm, tối nay anh ở lại đây với em được không?"
Lục Nham Thâm gật đầu đồng ý.
Tâm trạng Ôn Khả Nhu lập tức tốt lên không ít, kết hôn thì đã sao, Lục Nham Thâm chẳng phải vẫn yêu cô ta hơn ư! Đêm tân hôn để Đường Bảo Bảo phải nằm phòng không gối chiếc, Đường Bảo Bảo chắc chắn sẽ tức chết cho xem. Cứ nghĩ đến cảnh Đường Bảo Bảo sẽ bị chọc cho tức chết, Ôn Khả Nhu lại thấy vui sướng.
Tuy nhiên niềm vui ngắn chẳng tày gang, trời vừa tối Lục Nham Thâm đã nhận được điện thoại của Lục Ngạo: "Tiểu Nham, trước đây cháu lằng nhằng không rõ ràng với những người phụ nữ không đàng hoàng ông không quản cháu, đó là vì cháu chưa kết hôn, nhưng bây giờ cháu đã là người đàn ông có gia đình rồi, phải chú ý nam đức!"
Lục Nham Thâm nhíu mày: "Ông nội, Khả Nhu cô ấy..." "Đừng nhắc tên cô ta trước mặt ông! Cháu đừng quên giao ước giữa hai ông cháu mình, kết hôn xong cháu bắt buộc phải ngủ chung phòng với Bảo Bảo, rời nhau một đêm, thời gian kết hôn sẽ cộng thêm một năm!"
Lục Ngạo nói xong liền bực tức cúp máy.
Lục Nham Thâm nghe tiếng tút tút từ đầu dây bên kia, đau cả đầu. Ban đầu anh bị ép đồng ý chuyện kết hôn với Đường Bảo Bảo, với điều kiện là chỉ kết hôn hai năm, nếu sau hai năm anh không yêu Đường Bảo Bảo thì sẽ ly hôn! Ông nội vì thế cũng đưa ra một số điều kiện, trong đó có một điều là trong hai năm này anh phải ngủ cùng phòng với Đường Bảo Bảo, nếu ngủ riêng một đêm, thời hạn kết hôn sẽ tăng thêm một năm!
Lục Nham Thâm thầm thở hắt ra, cất điện thoại đi rồi nhìn Ôn Khả Nhu nói: "Anh có việc phải đi rồi, em cứ yên tâm dưỡng bệnh, có anh ở đây, Đường Bảo Bảo không dám gọi người đến đối phó với em đâu."
Lục Nham Thâm nói xong liền rời đi, Ôn Khả Nhu tức đến mức suýt chút nữa xé rách drap giường! Nếu không dạy dỗ Đường Bảo Bảo một trận ra trò, cơn hận này cô ta không thể nào nuốt trôi được.
Thế là, cô ta cầm điện thoại lên gọi một cuộc: "... 20 vạn, đánh cho chết, xảy ra bất kỳ vấn đề gì tôi chịu trách nhiệm..."













