Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được – Chương 6: Giết người tru tâm
Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được
Ăn trưa xong rồi rời khỏi nhà chính, Lục Nham Thâm nhận được một cuộc điện thoại liền đi thẳng đến công ty, Đường Bảo Bảo thì bắt taxi đến bệnh viện.
Vết bỏng trên lưng cô khá nặng, phải thay băng hàng ngày.
Bác sĩ vừa chuẩn bị thay thuốc cho cô thì Ôn Khả Nhu đột nhiên xuất hiện.
Cô ta đeo khẩu trang và kính râm, mặc một chiếc váy ngắn ôm sát, đi đôi giày cao gót mười mấy phân, đeo chiếc túi xách hàng hiệu trị giá cả triệu tệ, diễu võ giương oai nói: "Tôi xem ai dám khám bệnh cho cô ta!"
Bác sĩ chưa nhận ra cô ta là ai, đang định lên tiếng bất mãn thì Ôn Khả Nhu đã tháo kính râm xuống.
Bác sĩ và y tá trong phòng vừa nhìn đã nhận ra cô ta, sợ hãi không dám ho he tiếng nào. Ở kinh thành, Ôn Khả Nhu coi như là cái tên ai ai cũng biết!
Bởi vì xuất phát điểm cô ta chỉ là một cô gái bình thường, gia thế không có, diễn xuất cũng không, đóng phim còn thua cả minh tinh tuyến mười tám. Nhan sắc cũng chỉ đến thế, trong giới giải trí mỹ nữ nhiều như mây thì cô ta không thể coi là đẹp!
Ấy vậy mà tài nguyên phim ảnh của cô ta không dứt, ký hợp đồng mỏi cả tay. Vì sau lưng người ta có kim chủ (nhà tài trợ)! Giờ đây có thể trở thành minh tinh hạng A, hoàn toàn nhờ vào vị kim chủ lớn phía sau chống lưng! Người có ô dù như vậy, người bình thường không dám dễ dàng đắc tội.
Thấy bác sĩ và y tá đều sợ mình, Ôn Khả Nhu rất đắc ý. Sau khi đuổi họ ra ngoài, cô ta kiêu ngạo nhìn Đường Bảo Bảo nói: "Thấy chưa, đây chính là hậu quả của việc đắc tội với tôi! Tôi có một ngàn lẻ một cách khiến cô không sống nổi ở kinh thành này! "
Đường Bảo Bảo nhìn Ôn Khả Nhu, chỉ cảm thấy mình đã sai! Hôm qua không nên chỉ tát vào mặt cô ta, mà đáng nhẽ phải bẻ luôn răng cô ta mới đúng!
"Biết điều thì mau cút về quê đi, đừng ở kinh thành chướng mắt tôi nữa! Cô không chịu tự nhìn lại xem mình có thân phận gì, loại nhà quê cục mịch như cô mà cũng đòi lấy anh Nham Thâm sao? Đúng là người si nói mộng, ảo tưởng sức mạnh, cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, cô..."
Ôn Khả Nhu chưa nói dứt câu đã bị nghẹn họng! Bởi vì Đường Bảo Bảo vừa rút ra tờ giấy chứng nhận kết hôn của cô và Lục Nham Thâm.
Đường Bảo Bảo không thích Lục Nham Thâm, nhưng cũng sẽ không để một kẻ chẳng ra gì diễu võ giương oai trước mặt mình! Hơn nữa, con ả này kiếm chuyện với cô không phải một hai lần!
Giết người tru tâm, ả ta ngày đêm ao ước được gả cho Lục Nham Thâm phải không, vậy thì cô sẽ đập nát giấc mộng của cô ta. Tức chết cô ta!
Quả nhiên, Ôn Khả Nhu nhìn thấy tờ giấy đăng ký kết hôn trong tay cô thì sắp phát điên rồi! Hồi lâu sau cô ta mới lắp bắp mở miệng: "Cô... cô... cô lừa người! Cái này chắc chắn là đồ giả! Tôi không tin anh Nham Thâm sẽ cưới cô! Cô chỉ là đồ nhà quê, chắc chắn anh Nham Thâm không thèm để mắt tới cô!"
Đường Bảo Bảo nói: "Giả hay không cô cứ đi hỏi Lục Nham Thâm là biết ngay mà?! Hay là bây giờ tôi dẫn cô đến Cục Dân chính nhờ nhân viên kiểm tra thật giả giúp nhé?"
"Cô..." Ôn Khả Nhu cứng họng không nói được lời nào.
Đường Bảo Bảo hừ một tiếng, nhíu mày lại: "Tôi và Lục Nham Thâm đã kết hôn rồi, tôi chính là Lục phu nhân danh chính ngôn thuận, cô cùng lắm chỉ tính là tiểu tam (kẻ thứ ba) thôi, nếu cô còn dám diễu võ giương oai trước mặt tôi hay đi quyến rũ chồng tôi, tôi sẽ không tha cho cô đâu!"
Đường Bảo Bảo nói xong, trừng mắt lườm Ôn Khả Nhu một cái rồi sải bước rời đi.
Trong phòng rất nhanh đã truyền ra tiếng gào khóc thảm thiết của Ôn Khả Nhu, xen lẫn cả tiếng đập phá đồ đạc...
Đường Bảo Bảo bĩu môi, bước vào thang máy. Cô không ép bác sĩ phải thay thuốc cho mình, cô sợ sau này Ôn Khả Nhu sẽ gây rắc rối cho họ. Cô không muốn liên lụy bác sĩ, ức hiếp kẻ yếu thì có gì thú vị chứ.
Ngay sau đó, Lục Nham Thâm nhận được một cuộc điện thoại kinh hoàng: Ôn Khả Nhu cắt cổ tay tự sát rồi!













