Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được – Chương 5: Người phụ nữ nhỏ bé này, rất phiền phức
Vợ Trẻ Quá Hung Hăng, Ông Lục Không Thể Kiềm Chế Được
Hôm sau, ngày Đường Bảo Bảo và Lục Nham Thâm đi đăng ký kết hôn.
Trước khi đến Cục Dân chính, Lục Nham Thâm rút ra một tờ giấy A4 đưa cho Đường Bảo Bảo: "Xem đi, nếu không có ý kiến gì thì ký tên vào, ký xong chúng ta đi lấy giấy kết hôn."
Đường Bảo Bảo liếc nhìn, bốn chữ to đùng rất nổi bật: Thỏa thuận kết hôn.
Thời hạn hôn nhân hai năm, kết hôn bí mật (ẩn hôn), trong thời gian kết hôn hai bên không can thiệp vào cuộc sống của nhau. Trong thời hạn kết hôn, nhà trai sẽ chi trả mọi chi phí sinh hoạt hợp lý cho nhà gái, nhà gái có trách nhiệm dỗ dành người nhà họ Lục vui vẻ, khi cần thiết phải phối hợp cùng nhà trai tham dự một số sự kiện. Sau hai năm sẽ ly hôn, tài sản của nhà trai không liên quan đến nhà gái, nhà gái ra đi tay trắng. Nếu sau hai năm nhà gái không chịu ly hôn, nhà trai có quyền dùng biện pháp mạnh tống cô vào tù!
Đường Bảo Bảo thấy điều khoản này thì không vui: "Tại sao chỉ ràng buộc mỗi tôi, đến lúc đó nếu anh không muốn ly hôn thì sao?"
Lục Nham Thâm trả lời chém đinh chặt sắt: "Không bao giờ có khả năng đó." "Cái đó thì chưa chắc đâu nhé, để công bằng anh cũng phải thêm một điều khoản: Nếu sau hai năm anh không chịu ly hôn, toàn bộ tài sản của anh sẽ thuộc về tôi!"
Lục Nham Thâm liếc nhìn Đường Bảo Bảo, người nhỏ mà tham vọng thì không nhỏ! Đồng ý kết hôn với anh, chắc chắn là vì tiền của anh rồi? Hơ!
Nhưng Lục Nham Thâm vẫn đồng ý, dù sao hai năm sau chắc chắn anh sẽ ly hôn với cô.
Đường Bảo Bảo tiếp tục đọc xuống, điều khoản cuối cùng của thỏa thuận: Trong thời gian kết hôn không được phát sinh bất kỳ quan hệ nào! Lại còn được in đậm nhấn mạnh, ý bảo điều khoản này rất quan trọng.
Đường Bảo Bảo mới nhìn qua chưa hiểu: "Ý gì đây?"
Lục Nham Thâm giải thích: "Chúng ta kết hôn theo thỏa thuận, tức là quan hệ hôn nhân trên danh nghĩa thôi, trong thời gian này cô đừng có nảy sinh ý đồ với tôi, tôi sẽ không động vào cô."
Đường Bảo Bảo lúc này đã nghe hiểu, với khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, cô trợn trắng mắt lườm Lục Nham Thâm: "Anh cứ yên tâm đi, tôi thèm vào anh! Tốt nhất là anh quản được bản thân mình ấy, dám nảy sinh ý đồ với tôi, giết - không - tha!"
Lục Nham Thâm đen mặt: "Tôi có chết cũng không đụng vào cô!" "Tốt nhất là anh nói được làm được!"
Ký xong thỏa thuận, hai người đi đăng ký kết hôn, chẳng ai thèm để ý ai. Đến Cục Dân chính, nhân viên ở đó còn tưởng hai người này đi nhầm cửa, trông không giống đi kết hôn mà giống đi ly hôn hơn.
Lĩnh giấy chứng nhận xong, Lục Nham Thâm làm theo lời ông nội, đưa Đường Bảo Bảo về nhà chính họ Lục.
Ông cụ Lục nhìn hai tờ giấy chứng nhận kết hôn, cười không khép được miệng.
Ông cụ rất thích Đường Bảo Bảo, quan tâm hỏi han ân cần mọi bề: "Kết hôn rồi thì cháu chính là người nhà họ Lục chúng ta, sau này ai dám bắt nạt cháu, cháu cứ mách Tiểu Nham, để Tiểu Nham xả giận cho cháu! Nếu Tiểu Nham dám bắt nạt cháu, cháu cứ mách ông nội, ông nội mãi mãi là chỗ dựa của cháu!"
Đường Bảo Bảo nghe xong thấy lòng ấm áp vô cùng. Cô không thích Lục Nham Thâm, nhưng cô cảm thấy ông nội của Lục Nham Thâm rất tốt. "Cháu biết rồi ạ, cảm ơn ông nội Lục." "Đứa bé ngốc, chúng ta là người một nhà, không cần nói cảm ơn."
Nhân lúc Đường Bảo Bảo ra sân cho cá chép Koi ăn, Lục Nham Thâm nhịn không được bèn hỏi: "Cô ta rốt cuộc có thân phận gì?"
Lục Ngạo nheo mắt hỏi ngược lại: "Không tra ra được à?"
Lục Nham Thâm im lặng, coi như thừa nhận.
Lục Ngạo cười cười, nhìn bóng lưng Đường Bảo Bảo ngoài sân với vẻ mặt hiền từ: "Con bé được bảo vệ rất kỹ."
Lục Nham Thâm càng thêm tò mò: "Ai đang bảo vệ cô ta?"
Lục Ngạo không tiếp lời, Lục Nham Thâm liền nói: "Người thì cháu cũng cưới rồi, ông không cần thiết phải giấu cháu nữa."
Nhưng Lục Ngạo lại lắc đầu: "Cưới thì cưới rồi, nhưng chỉ có kỳ hạn hai năm, nếu cháu hứa với ông nội cả đời này sẽ không ly hôn với Bảo Bảo, ông sẽ nói cho cháu biết."
Lục Nham Thâm: "..." So với chút tò mò này, anh càng muốn ly hôn với Đường Bảo Bảo hơn. Người phụ nữ nhỏ bé này không nghe lời, rất phiền phức!
Lục Ngạo nói: "Bây giờ thời cơ chưa chín muồi, đợi hai đứa có tình cảm rồi hẵng hay. Haizz..."
Nói đến đây Lục Ngạo đột nhiên thở dài, nét mặt trở nên có chút nặng nề: "Cháu thấy con bé cả ngày nhảy nhót tưng bừng vui vẻ, đó là vì con bé được chăm sóc tốt, nó vẫn chưa biết gì cả, nếu nó biết rồi, haizz, e là sẽ không bao giờ vui vẻ được nữa. Thực ra Bảo Bảo là một đứa trẻ rất đáng thương, còn đáng thương hơn bất cứ đứa trẻ nào mà cháu từng biết. Nham Thâm à, cháu đừng bắt nạt con bé, đối xử tốt với nó một chút."
Lục Nham Thâm: "... Cô ta đáng thương chỗ nào? Cô ta không biết điều gì?"
Lục Ngạo chỉ thở dài lắc đầu, ra hiệu anh đừng hỏi nữa. Lục Nham Thâm: "..."













