Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới! – Chương 5: Đuổi khỏi chủ gia, đừng khinh thiếu niên nghèo
Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới!
Giọng Dạ Tuân lạnh lùng: "Ngươi nên gọi ta một tiếng phụ thân."
"Phụ thân?"
Dạ Thừa Phong cười khẩy, ánh mắt lạnh như dao: "Dạ gia chủ, ông còn ở đây giả mù sa mưa cái gì? Những uất ức tủi nhục mà ta phải chịu đựng ở nhà họ Dạ bao năm nay, chẳng phải đều nhờ ân đức của ông ban tặng hay sao."
"Ngay cả khi ông đã dung túng cho những hành vi đốn mạt của người nhà họ Dạ với ta, thì chúng ta không cần phải nói lời khách sáo nữa đâu, ta thấy buồn nôn lắm."
Dạ Tuân chắp tay sau lưng, đánh giá lại thiếu nữ mang thần thái không kiêu ngạo không siểm nịnh đang đứng trước mặt.
Không hiểu sao, ông ta cảm giác Dạ Thừa Phong dường như đã trở nên khác xa lúc trước... Là ảo giác sao?
Dạ Tuân cân nhắc lời lẽ một chút: "Dạ thị có thể đứng vững gót chân ở nước Thanh Huyền, là bởi vì Dạ thị ta cao thủ nhiều như mây, không nuôi phế vật."
"Ngươi là con nuôi thì cũng thôi đi, đằng này lại không thể ngưng tụ Huyền linh. Lẽ nào ngươi chưa từng nghĩ, sự tồn tại của ngươi sẽ làm ảnh hưởng đến địa vị và danh tiếng của Dạ thị hay sao?"
"Ồ? Ý của Dạ gia chủ là định nhổ cỏ tận gốc sao?"
Dạ Thừa Phong lạnh lùng liếc kẻ đối diện, bàn tay giấu dưới tay áo khẽ siết lại, một luồng âm khí như có như không bồng bềnh bay tới.
Nếu Dạ Tuân dám chơi xấu, vậy thì đừng trách cô ra tay trước!
Dạ Tuân nhìn chằm chằm Dạ Thừa Phong một hồi, lại lên tiếng: "Như vầy đi, ta cũng sẽ không đuổi cùng giết tận ngươi. Bắt đầu từ ngày hôm nay, ngươi đi tới phân gia Dạ thị, còn bên chủ gia này, ngươi không cần quay về nữa."
Mắt Dạ Thừa Phong khẽ híp lại.
Nhà họ Dạ phân ra chủ gia và phân gia, chủ gia hiện tại do Dạ Tuân đứng đầu. Các con cháu họ Dạ, cùng với thị vệ, trưởng lão và những cao thủ khác trong phủ đều mang thực lực vào hàng xuất chúng. Chính điều đó mới giúp cho nhà họ Dạ chen chân vào hàng ngũ những danh môn vọng tộc ở nước Thanh Huyền.
Quan trọng nhất là lão gia chủ của nhà họ Dạ - Dạ Duệ cũng đang ở tại chủ gia.
Dạ Duệ đã bế quan nhiều năm. Khi còn chưa bắt đầu bế quan, Dạ Duệ chăm sóc nguyên chủ rất chu đáo. Ngoại trừ mẹ nuôi, ông là người nhà họ Dạ hiếm hoi tốt với nguyên chủ.
Mãi đến khoảng thời gian gần đây, Dạ Tuân và những người khác trong nhà họ Dạ mới chịu phơi bày nanh vuốt, thừa dịp lão gia tử chưa xuất quan, việc bắt nạt nguyên chủ càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.
Còn về phía phân gia thì người đứng đầu là Dạ Cảnh Xuyên - em trai của Dạ Tuân. Nhưng khác biệt với người anh trai mờ mắt vì danh lợi của mình, Dạ Cảnh Xuyên là một người nhàn tản, chẳng mấy coi trọng quyền uy địa vị, không màng tranh chấp.
Thêm vào đó, gia đình bốn người của Dạ Cảnh Xuyên đều lần lượt gặp phải những biến cố, khiến địa vị của phân gia lại càng trở nên thấp kém hơn.
Trong mắt Dạ Tuân, phân gia Dạ thị chính là một nơi chứa phế vật.
Dạ Thừa Phong quẳng Dạ Thiên Kiêu ra một bên, hai tay khoanh trước ngực: "Dạ gia chủ nôn nóng muốn đuổi ta ra khỏi chủ gia như vậy sao?"
"Thừa Phong, ta làm thế là muốn tốt cho ngươi."
Dạ Tuân thở dài một tiếng: "Việc ngươi không thể ngưng tụ Huyền linh là chuyện chắc như đinh đóng cột, các trưởng lão bên chủ gia có ý kiến rất lớn về ngươi. Ta đưa ngươi đi phân gia, sao lại không phải là đang bảo vệ ngươi kia chứ?"
Dạ Thừa Phong đương nhiên đâu có ngu: "Bảo ta đi phân gia, là ý của ông, hay là ý của gia gia?"
Dạ Tuân nghe vậy, ánh mắt chợt trở nên sắc nhọn: "Dạ Thừa Phong! Ta đã nhượng bộ lắm rồi, ngươi nghĩ bản thân mình vẫn còn quyền được lựa chọn sao?!"
"Ồ, phản ứng gắt gao như thế, xem ra đây là chủ ý của một mình Dạ gia chủ ông rồi!"
Dạ Thừa Phong cười gằn. Lúc cô đang tính nói thì cảm thấy ống tay áo bị kéo mạnh một cái.
Cô ngoái mắt, nhìn thấy Minh Ngọc đang giật khư khư ống tay áo mình.
"Phong nhi, con hãy nghe lời nương..." Khóe mắt Minh Ngọc ửng đỏ, nước mắt giăng đầy trong mắt bà.
Dạ Thừa Phong nhìn Minh Ngọc một chốc, cuối cùng, cô khẽ thở dài, trở tay siết chặt tay Minh Ngọc, lại đụng độ đôi mắt sắc lẹm của Dạ Tuân: "Được thôi, cái chủ gia này, ta cũng chẳng thèm ở lại nữa."
Dạ Tuân cười: "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Thừa Phong, mai sau này ngươi cứ đi theo Nhị thúc của ngươi mà sống cho tốt đi. Cho dù không thể tu luyện, Nhị thúc cũng không ngược đãi ngươi đâu."
"Ta chỉ có một điều kiện." Dạ Thừa Phong nói, "Ta có thể rời khỏi chủ gia, nhưng ta muốn đem nương ta theo cùng."
Dạ Tuân gần như lập tức đồng ý luôn.
Ông ta khinh khỉnh liếc Minh Ngọc, vẫy vẫy tay: "Chuyện này không thành vấn đề, mau dọn đồ cút đi."
Thái độ đó, phải gọi là cực kì vô tình.
Minh Ngọc cố nén nỗi xót xa trong lòng, gục đầu xuống không thốt một lời.
Dạ Thừa Phong đỡ Minh Ngọc, lướt ánh mắt lạnh lùng qua gương mặt của Dạ Tuân, Dạ Như Mặc, và Dạ Thiên Kiêu: "Dạ gia chủ, ông hãy nhớ kỹ những gì ông đã đối xử với ta ngày hôm nay."
"Hôm nay, là do ông đuổi Dạ Thừa Phong ta ra khỏi chủ gia, sau này, dù ông có quỳ gối van xin ta quay về chủ gia, ta cũng tuyệt đối sẽ không liếc nhìn ông lấy một cái đâu."
Dạ Tuân cười như không cười. Đến lúc này, ông ta cũng chẳng muốn giả vờ thiết lập vai diễn người cha hiền từ nữa, giọng lạnh buốt thốt ra ba chữ: "Dựa vào ngươi?"
"Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây."
Dạ Thừa Phong đỡ Minh Ngọc đi ra khỏi khoảng sân. Mới bước vài bước, cô lại ngoái đầu: "Dạ gia chủ, đừng khinh thiếu niên nghèo, chúng ta hãy cứ chờ xem."
Lời vừa dứt, ánh mắt của thiếu nữ vụt chuyển qua Dạ Thiên Kiêu đang nằm úp trên đất, tia sáng tàn độc xẹt qua đáy mắt!
Một cơn gió dữ dằn kỳ lạ đánh ụp xuống Dạ Thiên Kiêu. Giữa lúc đang trong cơn mơ màng, Dạ Thiên Kiêu chỉ cảm thấy não bộ dường như bị một vật gì đó che khuất đi.
Ngay sau đó, ả nhìn thấy có mấy đám ác quỷ hình hài vặn vẹo xuất hiện trước mắt, nhe nanh múa vuốt vồ lấy ả!
"Á! Ma! Có ma!!"
Dạ Thiên Kiêu sợ đến trắng bệch mặt mũi, ả la hét thất thanh. Tiếng hét thảm khốc tột độ đó vang vọng khắp toàn bộ phủ nhà họ Dạ.













