Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới! – Chương 6: Không gian truyền thừa
Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới!
Mãi đến lúc Dạ Thừa Phong bước hẳn khỏi cửa Dạ phủ, tiếng thét chói tai hoảng loạn của Dạ Thiên Kiêu vẫn còn vang vọng lanh lảnh sau lưng.
Minh Ngọc đứng bên đường, những giọt lệ tuôn trào không ngừng nghỉ như hạt châu đứt dây: "Hu hu... Phong nhi, là nương liên lụy con, là nương làm hại con."
Bà bị đuổi khỏi chủ gia thì không sao, nhưng làm mất đi chỗ dựa ở Dạ thị của Phong nhi, tương lai của nó phải tính sao đây...
Dạ Thừa Phong vỗ về tấm lưng Minh Ngọc: "Không sao đâu nương, cái chủ gia của Dạ thị này chúng ta không ở thì thôi, qua phân gia có khi còn thoải mái hơn."
"Nhưng mà Nhị thúc của con, còn sức đâu mà chứa chấp chúng ta chứ?" Minh Ngọc lau nước mắt, trong lòng lo âu tột độ.
Gia đình bốn người của Dạ Cảnh Xuyên sống những năm nay cũng chẳng dễ dàng gì.
Thê tử Hoa Chiêu thì sức khỏe yếu ớt, gió thổi qua một cái cũng đủ ngã.
Con trai lớn Dạ Quân An hồi mười tuổi ra ngoài lịch luyện vô ý bị linh thú cắn hỏng chân, từ đó trở thành người tàn phế chỉ biết đi lại bằng xe lăn.
Con gái út Dạ Sơ Linh tuổi còn quá nhỏ, thân cô thế cô, vẫn cần một người dẫn đường để bước vào con đường tu luyện.
Dạ Thừa Phong hồi tưởng những biến cố của gia đình Dạ Cảnh Xuyên trong bộ não, ánh mắt khẽ trùng xuống: "Nương, cho dù có ra sao, chúng ta cứ tới phân gia một chuyến trước đã, rồi tính tiếp chuyện sau này."
Phân gia của Dạ thị tọa lạc ở một thành trì nhỏ tên Ly Thành giáp ranh nước Thanh Huyền.
Minh Ngọc tìm một hiệu cầm đồ thế chấp cây trâm cài tóc của mình để lấy chút lộ phí, cùng Dạ Thừa Phong lên xe ngựa hướng đến thành Tiểu Ly.
Khi đến được thành Tiểu Ly, mặt trời đã ngả bóng tà.
Bước tới phủ đệ của phân gia Dạ thị, ra tiếp đón họ chính là Dạ Quân An.
Dạ Quân An năm nay mười sáu tuổi. Cậu mặc một thân áo trắng, ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ đen. Trên gương mặt tuấn tú ấy chẳng thể tìm ra nét kiêu ngạo, ngang tàng của thanh niên cùng lứa tuổi, mà lại được thay thế bằng vẻ trầm mặc tĩnh lặng đầy thanh thản sau những sóng gió của vận mệnh.
Nhìn thấy Minh Ngọc và Dạ Thừa Phong, Dạ Quân An đẩy chiếc xe lăn đến, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt: "Tam di nương, đường muội, hai người tới rồi."
Dạ Thừa Phong dìu Minh Ngọc đến chỗ Dạ Quân An: "Đường ca."
Ký ức trong đầu nguyên chủ về vị đường ca nho nhã này không nhiều, chỉ biết rằng trước khi phải ngồi xe lăn, Dạ Quân An cũng là một thiên chi kiêu tử một lòng một dạ theo con đường tu luyện.
Nhưng sau khi nếm trải biến cố thê lương ấy, trái tim sục sôi nóng rực với tu luyện hồi đó của y cũng liền tĩnh lặng lại.
Dạ Quân An nhìn thân hình gầy gò của Dạ Thừa Phong, sau đó nhớ lại chuyện cô không thể ngưng tụ Huyền linh, y khẽ mím môi, nói nhẹ nhàng: "Đường muội, muội và Tam di nương... đã phải chịu khổ ở chủ gia rồi."
Minh Ngọc nắm chặt vạt áo Dạ Thừa Phong, hốc mắt lại ửng đỏ lên: "Quân An, ta hiểu sự khó khăn của gia đình cháu, vốn dĩ ta cũng chẳng muốn qua làm phiền các cháu đâu, nhưng mà Thừa Phong nó..."
Dạ Quân An lắc đầu: "Tam di nương lại nói lời gì vậy? Bao năm qua người đối xử với Bá phụ rất tử tế, nhưng lại bị ông ta tuyệt tình đuổi ra khỏi chủ gia, đấy không phải lỗi của người và đường muội."
"Thực ra bọn cháu đã nhận được truyền âm bên chủ gia rồi. Tuy nhiên hôm nay cha cháu đã dẫn Sơ Linh đi bái sư, tới tận mai mới quay về được. Bây giờ trời đã khuya rồi, xin mời Tam di nương và đường muội bước vào phủ nghỉ ngơi trước."
Dạ Thừa Phong không nói nhiều, theo chân Minh Ngọc cùng Dạ Quân An đi vào phủ đệ của phân gia nhà họ Dạ.
Đêm đã về khuya.
Cơm nước xong xuôi, Dạ Quân An liền quay về phòng.
Hoa Chiêu đã chuẩn bị trước hai căn phòng để Dạ Thừa Phong và Minh Ngọc nghỉ ngơi.
"Thừa Phong, cứ coi nơi này như nhà của mình đi, đừng khách sáo với Nhị thẩm." Hoa Chiêu cầm tay Dạ Thừa Phong, vỗ vỗ lên mu bàn tay cô, nụ cười hiền hậu hiện ra trên gương mặt nhợt nhạt suy nhược.
Dạ Thừa Phong nhìn người phụ nữ yếu ớt trước mặt, chợt nhận ra ấn đường của bà ta đen sì, tựa như bị luồng tà khí u ám quấn quanh.
Chẳng những vậy, từ giây phút cất bước đi vào phủ đệ phân gia, cô đã cảm nhận được một vài thứ không sạch sẽ ẩn giấu ở trong này.
"Con biết rồi, Nhị thẩm, người cũng phải nghỉ ngơi sớm đi, đợi sáng mai Nhị thúc về, chúng ta sẽ bàn về những chuyện khác."
Dạ Thừa Phong điềm tĩnh âm thầm cảm thụ mọi thứ xung quanh, trong lòng đã có suy đoán, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời.
Nhìn Hoa Chiêu bước vào phòng ngủ, Dạ Thừa Phong cũng trở về phòng của mình.
Lúc này đêm đã tĩnh lặng, thiếu nữ ngồi trên giường, nhắm mắt xem xét kỹ lưỡng cảnh giới tu vi của bản thân.
Các cấp bậc tu luyện ở dị giới này được phân ra làm bảy đại cảnh giới: Nhập Đạo, Vấn Đạo, Tụ Linh, Tự Tại, Tiêu Dao, Hóa Thần, Vô Ngã.
Mỗi một cảnh giới lại được chia làm bảy bậc, cảnh giới tu vi hiện tại của cô đang nằm ở Nhập Đạo bậc một.
Dạ Thừa Phong mở bừng mắt, lại lấy Hoán Hồn Linh từ trong ngực ra, đưa mắt nhìn chiếc đầu lâu màu vàng khắc bên trên.
Đầu ngón tay vuốt ve nhẹ lên cái đầu lâu, chẳng rõ vì sao mà Dạ Thừa Phong lại có cảm giác thân thiết một cách khó hiểu với nó.
Leng keng --
Một cơn gió lùa từ ngoài cửa sổ vào, thổi chiếc chuông kêu lên, âm thanh lanh lảnh thanh thúy vang lên trong phòng.
Cùng lúc đó, Dạ Thừa Phong bỗng thấy linh hồn bị một luồng sức hút mãnh liệt lôi kéo, ngay sau đó khung cảnh trước mặt liền trời đất quay cuồng. Chờ đến lúc cô hoàn hồn, mới nhận ra trước mắt không còn là căn phòng mà cô vừa ở nữa, mà là một khoảng sân nhỏ xíu.
Bầu trời bên ngoài khuôn viên trắng xóa, tựa như phủ lên một lớp sương mù. Bên ngoài đình viện là một mảnh đất đen phì nhiêu, cạnh mảnh đất đen là một cái cây cổ thụ chọc trời. Tán cây khổng lồ to như cái lọng che khuất cả bầu trời, từng cành cây đâm ra xum xuê lá xanh.
Đây là... chỗ nào thế?
Dạ Thừa Phong gãi đầu, cô theo bản năng hít một hơi không khí trong sân viện, lại kinh ngạc phát hiện ra chỗ này được bao bọc bởi linh khí vô cùng dồi dào.
Cô chỉ mới hít vào một hơi mà thôi, đã cảm thấy lục phủ ngũ tạng và toàn bộ gân mạch trong cơ thể giống như vừa được rửa sạch bằng dòng nước tinh khiết. Mọi tạp chất đều biến mất, một cảm giác thư thái vô vùng dâng trào.
"Người cuối cùng cũng tới rồi, chủ nhân của ta."
Một giọng nói từ sau lưng vang lên. Dạ Thừa Phong ngoảnh đầu lại nhìn, đập vào mắt là một tiểu nam hài mặc bộ đồ màu đỏ sẫm, gương mặt trắng trẻo thanh tú đang lơ lửng trên không trung.
Dạ Thừa Phong chớp mắt, khó hiểu: "Ngươi gọi ta là chủ nhân ư? Ngươi là ai? Chỗ này rốt cuộc là chỗ nào?"
"Ta là khí linh của Hoán Hồn Linh. Đã chìm trong giấc ngủ say nhiều năm nay, nhờ chủ nhân nhỏ máu kết khế ước nên mới được thoát ra."
Cậu bé bay tới trước mặt Dạ Thừa Phong, cười híp mắt giải thích: "Chỗ này chính là không gian truyền thừa của Hoán Hồn Linh. Hiện tại chủ nhân đang xuất hiện ở trong không gian truyền thừa với tư thái là một linh hồn, vậy nên chủ nhân không cần phải sợ hãi."













