Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới! – Chương 16: Không Thể Cho Nàng Vào Vị Ương Viện
Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới!
Dạ Thừa Phong nghe lời đạo sư nói, vuốt ve cằm.
Tinh thần lực?
Đúng rồi, lúc nàng tu luyện trong không gian, Tiểu Linh đã giải thích rằng, ngoài việc tu luyện cấp bậc Huyền Linh, người tu luyện còn phải tu luyện cấp bậc Tinh thần lực.
Tinh thần lực là thứ không thể thiếu đối với người tu luyện, nó là một loại sức mạnh vô hình, vô sắc, vô vị. Việc tu luyện hàng ngày cũng cần tinh thần lực hỗ trợ. Huyền Linh được lưu trữ trong Huyền Linh Căn, còn tinh thần lực được lưu trữ trong Thức Hải.
Cấp bậc tinh thần lực từ thấp đến cao, lần lượt được chia thành bảy cấp: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Cấp bậc tinh thần lực tu luyện càng cao, càng giúp ích nhiều cho người tu luyện.
Một số nghề nghiệp của người tu luyện rất phụ thuộc vào tinh thần lực, ví dụ như Luyện Khí Sư có thể rèn đúc vũ khí, Luyện Đan Sư có thể bào chế đan dược, Triệu Hoán Sư có thể điều khiển thú,...
Người thanh niên đứng đầu hàng cũng bắt đầu kiểm tra tinh thần lực. Hắn đặt tay lên khối tinh thạch dài, nhắm mắt ngưng thần.
Keng một tiếng, khối tinh thạch phát ra ánh sáng màu đỏ!
Thấy vậy, vẻ mặt đạo sư vẫn bình thản không chút gợn sóng, dường như đây là chuyện đã lường trước: "Tinh thần lực cấp Đỏ, cũng miễn cưỡng được, có thể tham gia kỳ thi tuyển sinh."
Mặt thanh niên lộ vẻ vui mừng, nhưng đạo sư lại nói tiếp: "Đừng vội mừng, kỳ thi tuyển sinh là hình thức đấu lôi đài phân thắng bại, người thắng mới có tư cách chính thức trở thành học sinh của Vị Ương Viện."
"Người thua thì chờ năm sau thử lại. Cơ hội chỉ có một, hãy chuẩn bị cho tốt, Vị Ương Viện không thiếu gì người có thiên phú cao hơn ngươi đâu."
Đạo sư đưa cho thanh niên một tấm thẻ gỗ: "Đây là số bốc thăm của ngươi trong kỳ thi, vào đi."
Thanh niên nhận lấy thẻ gỗ, ngoan ngoãn cảm tạ đạo sư một câu, sau đó bước qua cổng Vị Ương Viện.
"Người tiếp theo!"
Nghe xong lời đạo sư vừa nói, những người xếp hàng phía sau đều tỏ vẻ căng thẳng và bất an. Đám đông vừa ồn ào bỗng chốc im bặt, không ai dám hó hé nửa lời.
Như đối mặt với kẻ thù lớn, bầu không khí lập tức trở nên vô cùng trang nghiêm.
Dạ Thừa Phong chưa biết cấp bậc tinh thần lực của mình, nàng khoanh tay, định phân ra một tia tâm thần vào không gian hỏi Tiểu Linh thì một tiếng thét chói tai bất ngờ vang lên từ cách đó không xa: "Dạ Thừa Phong?!"
Giọng nói này không thể quen thuộc hơn, Dạ Thừa Phong liếc mắt nhìn sang.
Quả nhiên, một chiếc xe ngựa có phù hiệu của Dạ gia dừng lại bên đường. Một thiếu nữ mặc y phục hồng phấn nhảy xuống, trừng mắt nhìn nàng đầy oán hận.
Đó là đại tiểu thư Dạ gia, Dạ Thiên Kiều.
"Mày không phải bị cha đuổi về phân gia rồi sao? Tại sao lại còn xuất hiện ở đây?!" Dạ Thiên Kiều bước nhanh tới, giọng nói nghiến răng nghiến lợi.
Dạ Thừa Phong nhìn gương mặt Dạ Thiên Kiều, sắc mặt tái nhợt như giấy, giữa lông mày vương vấn chút hắc khí, tinh thần tiều tụy, dường như sinh khí đã bị hút đi, đâu còn vẻ kiêu ngạo như trước?
Lúc bị Dạ Tuân đuổi khỏi Dạ gia chính, nàng không quên gọi mấy oán linh theo hầu hạ Dạ Thiên Kiều thật "chu đáo".
Mới có mấy ngày, mà Dạ Thiên Kiều đã bị oán linh dọa sợ mất mật, cũng khá là buồn cười.
Nghĩ đến đây, khóe môi Dạ Thừa Phong cong lên.
Nụ cười này lọt vào mắt Dạ Thiên Kiều, chẳng khác nào một sự chế nhạo to lớn.
Từ lúc Dạ Thừa Phong sống sót trở về từ núi Cô Hồn, Dạ Thiên Kiều đã nhận ra Dạ Thừa Phong như biến thành một người khác--
Nàng ta trở nên có thân thủ, một chiêu đã có thể đánh bại ả ta.
Nàng ta không còn nhu nhược, mặc người ức hiếp, thậm chí còn dám chống đối lại cha!
Và bây giờ, nàng ta lại còn xuất hiện trước cổng Vị Ương Viện!
Dạ Thiên Kiều nghĩ đi nghĩ lại, dùng ánh mắt khinh miệt đánh giá Dạ Thừa Phong từ trên xuống dưới, khuôn mặt lại hiện lên vẻ chế nhạo: "Dạ Thừa Phong, mày không nghĩ là chỉ với thân phận phế vật không ngưng tụ được Huyền Linh của mày mà có thể vượt qua kỳ thi tuyển sinh, trở thành học sinh của Vị Ương Viện đấy chứ?"
"Mày tưởng các đạo sư của Vị Ương Viện đều là những kẻ ngốc nghếch ngu xuẩn như mày sao?"
Dạ Thừa Phong không vội phản bác.
Ánh mắt lướt qua trán Dạ Thiên Kiều, nàng nheo mắt: "Trán cô lành lặn rồi à? Không đúng nha, lần trước tôi đập đầu cô xuống đất, đập đến chảy máu lênh láng, bây giờ nhìn lại ngay cả sẹo cũng không còn, chắc ăn không ít Dưỡng Nhan Đan nhỉ?"
Lời nói của nàng nhẹ tựa lông hồng, nhưng lại khiến Dạ Thiên Kiều nhớ lại cảnh tượng ở Dạ gia chính, cơ thể không kìm được run lên bần bật!
Con khốn Dạ Thừa Phong...
Dạ Thiên Kiều nghiến răng, vội vã chạy đến trước mặt đạo sư đang đứng gác cổng: "Các vị tuyệt đối không được cho cái thứ phế vật đó vào Vị Ương Viện! Cô ta không thể ngưng tụ linh khí, vào Vị Ương Viện cũng chỉ phí phạm chỗ ngồi!"













