Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới! – Chương 15: Vị Ương Viện
Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới!
Dạ Thừa Phong quyết định giấu nhẹm chuyện về Hoán Hồn Linh và không gian trước.
Khi chưa đủ trưởng thành, lá bài tẩy lớn nhất của nàng tuyệt đối không được tiết lộ, một là vì an toàn của bản thân, hai là vì an toàn của Dạ gia chi thứ.
Dạ Thừa Phong vỗ nhẹ tay Mính Ngọc, mỉm cười nói: "Nương, sau này con sẽ giải thích chuyện này với nương, nương và nhị thúc chỉ cần nhớ, số linh thạch này tuyệt đối không phải con làm chuyện mờ ám mà có được."
Dạ Cảnh Xuyên nhận ra Dạ Thừa Phong đang giữ bí mật, việc nàng đột ngột phục hồi khả năng tu luyện e rằng ít nhiều cũng liên quan đến chuyện này.
Nhưng đứa cháu gái này đã không muốn nói, ắt hẳn có tính toán riêng, ông cũng không ép.
"Chỉ là, số linh thạch nhiều thế này, đủ cho chúng ta tiêu rất lâu... Thừa Phong, cháu không để bản thân chịu thiệt thòi chứ?" Dạ Cảnh Xuyên quan tâm hỏi.
Dạ Thừa Phong lại cười với Dạ Cảnh Xuyên: "Nhị thúc cứ yên tâm, con sẽ không để bản thân chịu thiệt đâu. Vì vậy, những ngày tới, xin mọi người cũng hãy chăm sóc tốt cho bản thân, có thời gian con sẽ về thăm."
Cuối cùng, thấy Dạ Thừa Phong kiên quyết như vậy, Dạ Cảnh Xuyên và Mính Ngọc đành nhận lấy linh thạch.
Sau khi chia tay Mính Ngọc và gia đình Dạ Cảnh Xuyên, Dạ Thừa Phong lên đường đến Vị Ương Viện.
Vừa bước ra phố thành Tiểu Ly, Dạ Thừa Phong sực nhớ ra một chuyện -- đúng rồi, Phong Dực không phải đã nói sẽ đi cùng nàng đến Vị Ương Viện sao?
Nhưng vấn đề là, dường như lúc đó nàng chưa xin Phong Dực bất cứ vật gì để liên lạc...
Ngay lúc Dạ Thừa Phong đang đứng bối rối bên đường, một bóng râm đột ngột ập tới trước mặt.
Nàng ngước mắt lên, đứng trước mặt là một thiếu niên tuấn tú mặc y phục trắng, tuổi chừng mười lăm mười sáu, mái tóc đen xõa, trán đeo mạt ngạch thêu ám văn, dung mạo khôi ngô, khí chất thoát tục như trích tiên bước ra từ trong tranh.
Một khuôn mặt xa lạ, nhưng lại là khuôn mặt chỉ cần nhìn một lần là sẽ nhớ mãi.
"Còn đứng đợi gì ở đây?"
Thiếu niên mặt không cảm xúc nhìn nàng, giọng nói trong trẻo dễ nghe.
Dạ Thừa Phong: "..."
Dạ Thừa Phong ghé sát mặt thiếu niên nhìn trái nhìn phải, cuối cùng mới hạ giọng hỏi: "Ngươi là... Phong Dực?"
"Ừ."
Thiếu niên đáp hờ hững, sau đó từ trong ngực lấy ra một viên truyền âm châu ném cho Dạ Thừa Phong, "Lần sau muốn tìm bản tôn, cứ truyền linh khí vào viên truyền âm châu này."
Dạ Thừa Phong chẳng biết khách sáo là gì, truyền âm châu là đồ tốt, không lấy thì phí, đằng nào cũng chẳng tốn tiền!
Nàng cất kỹ truyền âm châu, tiện thể sửa lưng hắn: "Ta nghĩ, tốt nhất ngươi đừng nên tự xưng là 'bản tôn' nữa, dễ lộ tẩy lắm."
Phong Dực chẳng thèm nhìn thiếu nữ lấy một cái, đi thẳng tới một chiếc xe ngựa, quăng cho phu xe một viên linh thạch, giọng lạnh tanh: "Đến Lăng Tiêu Thành."
Nhìn bóng lưng Phong Dực, Dạ Thừa Phong nhướn mày.
Cái tên Phong Dực này, ra dáng kẻ bề trên quá, dường như đã quen thói kiêu ngạo, có để ý đến ai hay không hoàn toàn tùy vào tâm trạng...
Thôi bỏ đi, nói cho cùng cũng chỉ là do đồng mệnh ty kết nối bọn họ lại với nhau.
Nếu không có đồng mệnh ty, nàng và hắn, vốn dĩ chỉ là những người dưng nước lã không chút liên quan.
Đã là người dưng nước lã, thì không cần phải mở lòng với nhau.
Dạ Thừa Phong không bận tâm nữa, nhanh nhẹn nhảy lên xe ngựa.
Thanh Huyền Quốc, Lăng Tiêu Thành.
Lăng Tiêu Thành là tòa thành chính của nước Thanh Huyền, và Vị Ương Viện, học viện Huyền Linh Sư đệ nhất, đã được thành lập tại đây từ trăm năm trước.
Xe ngựa dừng lại bên đường, Dạ Thừa Phong và Phong Dực trước sau bước xuống.
Trên con phố rộng lớn, vô số thanh niên trạc tuổi nàng đang đổ dồn về một địa điểm phía trước.
Nơi đó, chính là Vị Ương Viện.
Hôm nay là ngày thi tuyển sinh cuối cùng.
So với những người đang hối hả bước đi, Dạ Thừa Phong lại tỏ ra khá nhàn nhã. Nàng chưa từng dạo quanh Lăng Tiêu Thành, nhân cơ hội này quan sát kỹ xung quanh.
Còn Phong Dực đi phía sau lại càng tỏ ra lạc lõng. Tòa thành chính phô trương uy nghiêm của cường quốc này, trong mắt hắn dường như cũng chỉ là vật tầm thường, trên mặt không chút gợn sóng.
Khi hai người cuối cùng cũng đến Vị Ương Viện, trước cổng lớn bằng ngọc thạch đã xếp thành một hàng dài.
Vị đạo sư phụ trách kiểm tra sơ bộ đang ngồi trước cổng, trên bàn đặt một quả cầu pha lê trong suốt, và một khối tinh thạch dài cũng trong suốt không kém.
Đạo sư đang hướng dẫn người xếp hàng đầu tiên: "Đầu tiên đặt tay lên quả cầu pha lê, nó có thể kiểm tra thuộc tính linh căn Huyền Linh của ngươi."
Người thanh niên gật đầu, sau đó cẩn thận đưa tay về phía quả cầu pha lê, đặt lòng bàn tay lên.
Đạo sư nói tiếp: "Tập trung tinh thần, ngưng thần, tập hợp linh khí trong Huyền Linh Căn ở vùng bụng."
Thanh niên ngoan ngoãn làm theo, giây tiếp theo, quả cầu pha lê vô sắc phát ra ánh sáng đỏ rực!
Đạo sư liếc nhìn độ đậm đặc của ánh sáng trong quả cầu pha lê, gật đầu: "Hỏa hệ Đơn linh căn, tu vi Nhập Đạo Nhị giai."
Nói xong, ông ta lại chỉ vào khối tinh thạch dài: "Tiếp tục đặt tay lên, khối tinh thạch này có thể kiểm tra cấp bậc tinh thần lực của ngươi."













