Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới! – Chương 17: Đánh Cược
Vạn Thú Lạy! Sát Thần Về! Nàng Mang Vạn Quỷ Hành Ngũ Giới!
Phế vật không ngưng tụ được linh khí?
Những người trẻ tuổi đang xếp hàng ngơ ngác nhìn nhau. Không ngưng tụ được linh khí thì còn tham gia thi tuyển sinh làm gì nữa?
Chẳng phải là tự chuốc lấy rắc rối sao?
Vị đạo sư liếc nhìn Dạ Thiên Kiều, nhướn mày: "Cô là ai?"
Thiếu nữ hất cằm kiêu ngạo: "Ta là đại tiểu thư Dạ gia, Dạ Thiên Kiều!"
Dạ gia!
Lời này vừa thốt ra, những người xung quanh đều ném cho Dạ Thiên Kiều ánh mắt hâm mộ.
Đạo sư đương nhiên cũng từng nghe danh gia tộc danh giá Thanh Huyền Quốc - Dạ thị. Nghĩ thầm tuyệt đối không được đắc tội người Dạ gia, ông ta liền bày tỏ thái độ kính trọng với Dạ Thiên Kiều:
"Hóa ra là Dạ đại tiểu thư. Không biết vị phế vật mà cô vừa nhắc đến là ai?"
Dạ Thiên Kiều rất hài lòng với thái độ cung kính của đạo sư. Ả chỉ tay về phía Dạ Thừa Phong, kiêu ngạo nói: "Tất nhiên là kẻ mấy ngày trước bị cha đuổi ra khỏi cổng Dạ gia, Dạ Thừa Phong!"
Dạ Thừa Phong?!
Mọi người vỡ lẽ, bắt đầu xì xầm bàn tán:
"Cái tên Dạ Thừa Phong này, tôi có nghe qua, hóa ra là ngũ tiểu thư Dạ gia!"
"Xì, nói là ngũ tiểu thư, nhưng thật ra chẳng có chút quan hệ máu mủ nào với người Dạ gia cả! Cô ta là con nuôi mà Dạ gia nhặt về!"
"Nghe nói lúc cô ta lên mười, buổi kiểm tra Huyền Linh đã thất bại thảm hại, hoàn toàn không thể ngưng tụ linh khí, thế nên mới bị gán cho danh hiệu phế vật tuyệt thế!"
"Vậy mà cô ta không tu luyện được còn đến tham gia thi tuyển sinh? Chắc là ngay cả kiểm tra sơ bộ cũng chẳng qua nổi, haha!"
Trong nháy mắt, tiếng chế nhạo nổi lên tứ phía. Ai nhìn Dạ Thừa Phong cũng với ánh mắt khinh miệt, châm chọc, dường như đang chờ xem một vở kịch hay tiếp theo.
Thế nhưng, đối mặt với sự giễu cợt của mọi người, khuôn mặt Dạ Thừa Phong không hề gợn chút cảm xúc. Nàng chỉ hờ hững nhìn về phía trước, hoàn toàn không thấy chút căng thẳng hay ngượng ngùng nào.
Dần dần, đám đông nhận ra những lời mỉa mai của mình dường như chẳng hề hấn gì đối với Dạ Thừa Phong. Họ từ từ im bặt, nhìn nhau bối rối, bầu không khí lại trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Phong Dực đi phía sau Dạ Thừa Phong thấy nàng bình thản như vậy, khóe môi khẽ nhếch, hiện lên một nụ cười nhạt.
Nàng khá là bình tĩnh đấy chứ.
Dạ Thiên Kiều thấy Dạ Thừa Phong điềm nhiên như không, hoàn toàn khác hẳn với vẻ nhu nhược hay khóc lóc trước kia, tức đến nắm chặt tay, hận không thể dùng ánh mắt xuyên thủng hai lỗ trên người Dạ Thừa Phong.
Con phế vật chết tiệt, ở đó giả vờ cái gì chứ!
Đạo sư ho khan một tiếng, đứng dậy từ ghế: "Ai là Dạ Thừa Phong? Có thể làm phiền bước lên đây được không?"
Dạ Thừa Phong bước ra khỏi hàng. Nàng sải bước với tư thế thẳng lưng, mắt nhìn thẳng, khí chất và phong thái hoàn toàn không liên quan gì đến kẻ phế vật trong lời đồn.
Mọi người dụi mắt, rồi nhìn chằm chằm theo bóng dáng Dạ Thừa Phong lướt qua họ.
Đạo sư nhìn thiếu nữ đi tới trước mặt, mím môi, cân nhắc câu chữ rồi chậm rãi nói: "Dạ Thừa Phong, tỷ tỷ cô nói cô không thể tu luyện. Nhưng Vị Ương Viện là học viện Huyền Linh Sư cấp cao, mỗi học sinh trong học viện đều là người tu luyện với mục tiêu thành tài nhập đạo. Hay là, cô vẫn nên..."
Những lời phía sau đạo sư không nói tiếp.
Nhưng ý từ chối Dạ Thừa Phong làm kiểm tra sơ bộ thì đã quá rõ ràng.
Dạ Thừa Phong nhếch khóe môi, giơ hai ngón tay về phía đạo sư.
Đạo sư sửng sốt: "Ớ, ý gì đây?"
Thiếu nữ khẽ mở môi: "Ông nói sai hai điều. Thứ nhất, Dạ Thiên Kiều không phải là tỷ tỷ tôi."
"Thứ hai, Dạ Thiên Kiều nói tôi không thể tu luyện, ông không cần xác minh mà đã tin tưởng hoàn toàn lời cô ta?"
Dạ Thiên Kiều khoanh tay, cười lạnh: "Dạ Thừa Phong, chuyện mày không thể tu luyện chẳng phải ai cũng biết sao? Cả ăn mày bên đường còn biết cái danh phế vật của mày, mày còn cố cãi cái gì?"
"Nếu cô đã chắc chắn tôi không thể tu luyện, vậy có muốn cược một ván không?" Dạ Thừa Phong híp mắt cười nhìn ả, "Cược xem tôi có qua được bài kiểm tra sơ bộ này không."
Dạ Thiên Kiều bị chọc giận bởi thái độ bình thản của nàng. Ả đập mạnh tay xuống bàn, hất cằm: "Được thôi! Cược thì cược! Tao còn sợ mày chắc?!"
Dạ Thừa Phong lấy từ trong túi ra một viên ngọc tỏa sáng lấp lánh, đưa cho đạo sư: "Đây là tiền cược của tôi, vị đạo sư này, phiền ông làm chứng."
Đạo sư nhận lấy viên ngọc, quan sát một lúc rồi thốt lên kinh ngạc: "Đây là... Giao Nhân Châu!"
Giao Nhân Châu là trái tim của Nữ Hoàng tộc Giao Nhân trong truyền thuyết. Nó tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, tránh được nước và phát sáng. Ánh sáng của nó không bao giờ tắt, có thể chiếu sáng hàng ngàn năm, là một vật báu hiếm có còn quý giá hơn cả ngọc Dạ Minh Châu thông thường.
Một vật báu vô giá như vậy, ngay cả trong những sàn đấu giá đẳng cấp nhất cũng có tiền mà không mua được. Thế nhưng... ngũ tiểu thư thất sủng nhất Dạ gia, Dạ Thừa Phong, lại có thể lấy ra hẳn một viên Giao Nhân Châu nguyên vẹn làm tiền cược?!
Vị đạo sư suýt nữa thì ngất xỉu.
Dạ Thiên Kiều nhìn chằm chằm viên Giao Nhân Châu trong tay đạo sư với ánh mắt thèm khát. Trong cơn phấn khích, ả cũng xen lẫn đôi chút ngạc nhiên: con phế vật này làm sao lại có bản lĩnh lấy được Giao Nhân Châu?
Thôi kệ, không quan trọng.
Con ngốc Dạ Thừa Phong này, rõ ràng là mang Giao Nhân Châu đến dâng tận tay ả, ngu gì mà không lấy?
Nghĩ đến đó, Dạ Thiên Kiều cũng lấy từ chiếc vòng trữ vật trên cổ tay ra một món đồ: "Đây là Linh Trượng nhị tinh, phía trên khảm hai viên bảo thạch quý giá. Tao lấy thứ này làm tiền cược!"













