Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn – Chương 19: Tít, thẻ người tốt đã nhận
Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn
Ánh đèn nê-ông trôi qua cửa sổ, chiếc xe đã đến gần Sơn Hà Cư. Vân Thanh Ly đã liên lạc trước với Đường Hiểu Du. Cô chồm lên, chỉ về phía Đường Hiểu Du đang đứng bên đường cho Hạ Ký Xuyên. "Đó là bạn tôi, anh cứ tấp vào lề là được."
Hạ Ký Xuyên giảm tốc độ, Vân Thanh Ly quay sang nhìn Phó Vân Tễ. "Hôm nay thực sự rất cảm ơn Phó tổng."
Lúc này Phó Vân Tễ mới mở mắt, anh kiêu ngạo gật đầu với cô. "Tôi và Nhục Bao rất có duyên."
Ý của câu này chính là, nếu không nể mặt Nhục Bao, anh sẽ không lo chuyện bao đồng cho cô lên xe đâu. Ra là vậy, Vân Thanh Ly lập tức trút được gánh nặng trong lòng. Cô tự răn mình: Vân Thanh Ly ơi là Vân Thanh Ly, bệnh tự luyến phải trị ngay đi!
"Phó tổng vừa nhìn là biết ngay người yêu động vật rồi, ngài đúng là một người tốt, vậy, tạm biệt ngài nhé." Cô mở cửa xuống xe, kéo luôn Nhục Bao vẫn còn đang muốn cọ chân người đàn ông đi ra.
Hạ Ký Xuyên bị câu "người tốt" của cô chọc cho bật cười thành tiếng. Phó Vân Tễ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn anh ta, Hạ Ký Xuyên cố nhịn cười nhưng vẫn buồn cười, "Phó tổng, tôi cũng cảm thấy anh là một ông sếp tốt, hơn thế nữa còn là một người vô cùng tốt." Một người rất tốt mang trên mình khuôn mặt tổng tài bá đạo cặn bã.
Ánh mắt Phó Vân Tễ hơi trầm xuống nhìn vị trợ lý đang rảnh rỗi sinh nông nổi của mình, anh gật đầu. "Lo mà uống nhiều viên canxi vào, còn trẻ tuổi đừng để lỡ dở tương lai."
Hạ Ký Xuyên, "..." Trời biết đất biết, anh ta thực lòng đang khen ngợi mà.
"Mày làm sao mà ra nông nỗi này? Thê thảm thế này, à còn nữa, ai đưa mày về thế? Tao nhìn loáng thoáng hình như là đàn ông thì phải?" Đường Hiểu Du đỡ Vân Thanh Ly đang đi cà nhắc, dắt lấy Nhục Bao, ánh mắt quan tâm nhưng không kiềm được sự tò mò hóng hớt dõi theo chiếc Bentley vừa khuất dạng.
Vân Thanh Ly nhéo cô một cái. "Đừng nhìn nữa, con gái nhà người ta còn biết đi mua nước tương rồi đấy, chỉ là một người tốt bụng vừa mới quen thôi."
Đường Hiểu Du nghe bảo con gái người ta đã lớn đùng thì lập tức dập tắt ngay sự tò mò. Vốn dĩ cô ấy định kiếm một anh chàng đẹp trai ngời ngời, mọi mặt đều ăn đứt tên cẩu Thẩm Hàn Chu để Ly Ly nhà cô nhanh chóng mở ra một cuộc đời vả mặt sảng khoái cơ đấy.
Hai người một chó về đến căn hộ, Vân Thanh Ly tóm tắt sơ qua những chuyện xảy ra tối nay. "Cái mụ yêu tinh già Châu Mỹ Cầm đó! Nếu không phải do ngày xưa mày giúp đỡ nhà mụ ta, nhà mụ ta đã sớm ra gầm cầu mà ở rồi. Còn con Thẩm Lâm Lâm kia nữa, mày thừa hơi xen vào cái chuyện rách việc của nó, cứ để nó phá thai dăm bảy lần với mấy tên côn đồ cho toại nguyện đi. Đúng là một nhà vô ơn bạc nghĩa!"
Thẩm Lâm Lâm hồi nhỏ khá thân thiết với Vân Thanh Ly, năm Thẩm Lâm Lâm học lớp 10 có lén yêu một người đàn ông ngoài trường, Vân Thanh Ly phát hiện gã đó chỉ là tên lưu manh, từng có mấy cô bạn gái cũ, cô nào cũng từng phá thai vì gã. Vân Thanh Ly đã nói chuyện này cho Thẩm Hàn Chu biết, Thẩm Hàn Chu liền nhốt Thẩm Lâm Lâm ở nhà nhiều ngày, ép cô ta phải chia tay. Thế nhưng Thẩm Lâm Lâm lại thù hận Vân Thanh Ly vì chuyện đó, suốt hai năm qua cứ liên tục giở trò làm khó dễ Vân Thanh Ly.
Đường Hiểu Du tức giận run người, đúng lúc này điện thoại của Thẩm Hàn Chu gọi vào máy Đường Hiểu Du.
"Đừng nghe, tao đã chặn số anh ta rồi." Vân Thanh Ly lạnh lùng nói.
Đường Hiểu Du cúp máy, nhưng Thẩm Hàn Chu vẫn kiên trì gọi đến. Đồng thời, dưới lầu cũng vang lên tiếng còi xe ô tô. Vân Thanh Ly có linh cảm chẳng lành, Đường Hiểu Du sải bước nhanh đến cửa sổ nhìn xuống dưới, rồi buông lời chửi mắng. "Anh ta dám vác mặt đến tận đây!" Vừa nói, cô ấy vừa xắn tay áo, tiện tay vớ luôn quả tạ 2kg trên sàn lao ra ngoài.
Vân Thanh Ly sợ cô ấy manh động, vội tiến tới kéo lại. "Thôi đừng, xã hội pháp trị, anh ta bị thương là đáng đời, mày xảy ra chuyện tao xót."
Đường Hiểu Du đặt quả tạ xuống, quay lưng xông thẳng vào bếp. Vân Thanh Ly tưởng cô ấy định xách dao phay ra, giơ tay day trán. Không ngờ chớp mắt Đường Hiểu Du đã chạy ra, quay lại bên cửa sổ, phăng phăng mở toang cửa sổ ra.
Đường Hiểu Du ở tầng 3, Sơn Hà Cư lại là một khu chung cư cũ. Cửa sổ vừa mở, Thẩm Hàn Chu đang dựa vào cửa xe Maybach dưới lầu lập tức chú ý tới. Anh bước lên hai bước, ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn, đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Vân Thanh Ly sau cửa sổ. Đúng lúc đó, Đường Hiểu Du bưng một chậu nước trên sàn lên, không chút do dự hắt thẳng xuống.
Ào ào!
Phản ứng của Thẩm Hàn Chu rất nhanh, chật vật lách người tránh đi, nhưng vẫn không tránh khỏi bị nước văng ướt cả gấu quần, khuôn mặt người đàn ông dưới màn đêm cũng lộ rõ vẻ u ám tối tăm. Anh ta trừng mắt đầy sát khí, Đường Hiểu Du nửa điểm cũng không sợ.
"Thẩm đại tổng tài, nước rửa chân có mùi vị thế nào? Còn chưa cút, định uống thêm hai ngụm nữa à?" Nghĩ đến việc con chó này dung túng mụ yêu tinh già và em gái ăn hiếp Ly Ly nhà cô, thậm chí còn định tiêm an tử cho bé Nhục Bao dễ thương, Đường Hiểu Du cũng muốn cho Thẩm Hàn Chu một liều an tử luôn cho rảnh nợ.
"Đường Hiểu Du! Cô đừng tưởng tôi không dám động đến cô!" Ánh mắt Thẩm Hàn Chu lạnh thấu xương, xuyên qua màn đêm.
Đường Hiểu Du lườm nguýt một cái, "Bà cô đây chờ đấy!" Cô rầm một tiếng đóng sầm cửa sổ lại, lại "roạt" một tiếng kéo rèm cửa che kín bưng.
Nhưng làm sao Thẩm Hàn Chu có thể dễ dàng từ bỏ như vậy? Không chỉ điện thoại của Đường Hiểu Du liên tục đổ chuông, Thẩm Hàn Chu còn vượt qua cổng an ninh dưới lầu, đi lên tận nơi. Tiếng đập cửa "bùm bùm" vang lên liên hồi.
Đường Hiểu Du đẩy Vân Thanh Ly, "Mày vào phòng nghỉ ngơi đi, để tao xem anh ta định giở trò gì!"
Vân Thanh Ly kéo cô ấy lại, "Thôi, anh ta không gặp tao thì không chịu bỏ qua đâu." Vân Thanh Ly dỗ dành Nhục Bao đang không ngừng kêu "ư ử", nhốt nó vào phòng ngủ rồi mới mở cửa, ánh mắt tĩnh lặng kiềm chế nhìn chằm chằm Thẩm Hàn Chu.
Thẩm Hàn Chu cũng nhìn chăm chăm Vân Thanh Ly, trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lộ rõ vẻ nhẫn nhịn: "Về nhà với anh."
Anh đưa tay định kéo Vân Thanh Ly, cô nghiêng người tránh đi. Đường Hiểu Du cầm thẳng móc áo vụt tới cánh tay anh. "Thẩm tổng, sao anh lại không biết xấu hổ đến đón Ly Ly thế? Anh đón cậu ấy về làm gì? Để tiếp tục bị cả nhà anh hành hạ à?"
"Ở đây không có chuyện của cô!" Thẩm Hàn Chu giật lấy chiếc móc áo bằng gỗ, bẻ gãy rồi ném xuống sàn. Thái độ này của anh khiến Đường Hiểu Du càng không dám để anh mang Vân Thanh Ly đi. "Sao? Anh còn định bạo hành gia đình đấy à! Y hệt như ông bố đang ngồi tù của anh vậy!"
Đường Hiểu Du chọc đúng chỗ đau của Thẩm Hàn Chu, trên mặt anh đầy vẻ tàn bạo, "Im miệng!"
Thấy hai người sắp đánh nhau đến nơi, Vân Thanh Ly kéo Đường Hiểu Du ra chắn sau lưng mình. "Tôi sẽ không về cùng anh đâu, anh về đi."
Thẩm Hàn Chu lạnh lùng nhìn cô, sự kiên nhẫn rõ ràng đã cạn kiệt. "Vân Thanh Ly! Mẹ anh và em gái anh đều bị thương nặng, đầu anh cũng bị em đập cho thủng một lỗ lớn, em còn muốn thế nào nữa? Lúc anh cho em lối thoát thì em tốt nhất nên biết điều mà bước xuống đi, đừng có kiêu ngạo quá đà."
"Nếu tôi không xuống thì sao?"
"Vậy thì vĩnh viễn đừng có về nữa!" Thẩm Hàn Chu lạnh lùng nói. Anh ta lạnh mắt nhìn Vân Thanh Ly, chờ đợi sự hoảng hốt, khóc lóc van xin, chờ đợi cô nhận lỗi cầu xin anh. Tuy nhiên, thần sắc Vân Thanh Ly rất bình tĩnh, cô chỉ gật đầu một cái. "Tôi biết rồi, anh nói xong thì có thể đi."
Đồng tử Thẩm Hàn Chu trong khoảnh khắc co rút lại, anh cảm thấy Vân Thanh Ly thay đổi rồi. Cô dường như không còn bận tâm đến anh nữa, nhưng sao có thể chứ? Cô yêu anh như vậy, trước đây mỗi khi xảy ra mâu thuẫn hay cãi vã, lần nào chẳng phải cô luôn là người xuống nước nhận lỗi xin tha? Lần này chắc chắn cũng không phải ngoại lệ, cô làm ầm ĩ thế này, chẳng qua vì dạo gần đây anh quả thật đã ngó lơ cô hơi nhiều, cô muốn thu hút sự chú ý của anh, muốn anh cúi đầu dỗ dành cô mà thôi. Nhưng nếu cô ngoan ngoãn một chút, anh vẫn có thể dỗ dành cô.
"Vân Thanh Ly, em làm ầm ĩ như vậy chỉ khiến anh cảm thấy chán ghét mệt mỏi mà thôi, em không cảm thấy em bây giờ rất quá đáng rất khiến người ta ngột ngạt sao? Anh nói cho em biết, cái trò lạt mềm buộc chặt này, Thẩm Hàn Chu anh không ăn đâu! Lập tức theo anh về nhà, ngày mai đi bệnh viện xin lỗi, rồi mang con chó trả về cửa hàng thú cưng, hứa từ nay không bao giờ đưa nó về nhà nữa, chuyện này coi như bỏ qua."
Vân Thanh Ly nhìn Thẩm Hàn Chu độc thoại, chỉ thấy vô cùng nực cười. Rốt cuộc cô đã cho Thẩm Hàn Chu cái sự tự tin gì, trước đây đã yêu hèn mọn đến mức nào mới khiến Thẩm Hàn Chu nghĩ rằng cô không thể sống thiếu anh ta? Đàn ông ngoại tình, quả nhiên tên nào cũng tự cao và ngạo mạn, Thẩm Hàn Chu cũng không ngoại lệ.
Vân Thanh Ly không muốn cãi cọ dằn vặt với anh ta nữa, hôm nay cô cực kỳ mệt mỏi, đau đầu đau đầu gối đau toàn thân. Cô gật đầu một cái, "Ngày mai tôi sẽ đến bệnh viện, đêm nay tôi muốn ở lại đây."
Thẩm Hàn Chu thấy cô thỏa hiệp liền nới lỏng hai tay nãy giờ vẫn vô thức nắm chặt. Mặc dù không bằng lòng với việc cô cố chấp không chịu về nhà, nhưng anh cũng sẵn sàng lùi một bước, trầm giọng nói: "Ngày mai anh sẽ không đến đón em, sau này cũng vậy, em tự kiểm điểm cho tốt rồi tự mình mò về." Người đàn ông nói xong, không buồn liếc Vân Thanh Ly lấy một cái, càng không quan tâm cô một câu, quay người bỏ đi.
Đường Hiểu Du tức giận: "Mày ngày mai thực sự định đến bệnh viện xin lỗi à? Dựa vào cái gì chứ! Ly Ly, mày tỉnh táo lại đi, đừng bảo là còn muốn quay lại đấy nhé?" Đường Hiểu Du cảm thấy chuyện này không phải không có khả năng, dù sao Thẩm Hàn Chu hồi nhỏ đã từng cứu Vân Thanh Ly đuối nước, Vân Thanh Ly từ năm tám chín tuổi đã là cái đuôi nhỏ bám riết Thẩm Hàn Chu rồi. Bao năm qua, cô đã âm thầm hy sinh cho Thẩm Hàn Chu rất nhiều thứ, chịu rất nhiều đắng cay. Chi phí chìm quá cao rồi, nhưng quyết định lý trí nên hướng về tương lai, chứ không phải dựa vào sự đầu tư trong quá khứ!
Cô ấy hận không thể lay mạnh Vân Thanh Ly cho tỉnh ra, kết quả Vân Thanh Ly chớp mắt. "Tao có nói là đi xin lỗi đâu?" Cô nhoẻn miệng cười, "Bảo bối Du Du, ngày mai cho tao mượn một người, không có gì bất ngờ, ngày mai tao có thể đến Cục dân chính đăng ký ly hôn rồi, mau chúc mừng tao sớm đi."













