Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn – Chương 18: Cả hai cùng ngoại tình mới kích thích
Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn
Đầu Nhục Bao bị Thẩm Lâm Lâm đập vỡ, bị cạo một mảng lông khâu mấy mũi và đang quấn băng gạc. Câu hỏi này thực sự là đang nói kháy rồi.
Vân Thanh Ly mỉm cười, "Tôi nói là do bị ngã, anh có tin không?"
"Tôi có cơ sở để nghi ngờ cô ngược đãi động vật. Chỗ tôi có số điện thoại của Hiệp hội bảo vệ động vật..." Người đàn ông có vẻ rất nghiêm túc, anh lấy điện thoại ra, ngón tay trắng trẻo thon dài khẽ gõ nhẹ.
Hạ Ký Xuyên đang lái xe, vểnh tai lên nghe, cảm giác kinh dị không xua đi được. Nếu bảo một con chó chạy ngang qua đường bị tổng giám đốc phang cho một gậy thì anh ta tin. Chứ Hiệp hội bảo vệ động vật mà dính dáng đến tổng giám đốc á, buồn cười chết mất. Tháng trước ở bãi săn, người dùng một phát súng bắn nổ tung đầu một bé thỏ con không biết là ai nữa. Bất lực là đại mỹ nữ hiển nhiên đã tin sái cổ.
Vân Thanh Ly trong lúc cấp bách, rướn người qua chộp lấy ống tay áo của Phó Vân Tễ. "Đừng đừng đừng! Nhục Bao thực sự không phải do tôi đánh. Phó tổng ngài phải tin tôi, ngài nhìn tôi xem, làm gì có kẻ bạo hành nào mà trông thảm hơn cả chó như tôi chứ, đúng không?"
Cô quả thực thảm hơn Nhục Bao nhiều. Vết thương trên đầu Nhục Bao dù sao cũng được xử lý rồi, vết thương trên trán cô đã đóng vảy phơi bày ra đó, trên má phải còn in hằn dấu tay đỏ chót, chiếc quần xước rách chỗ đầu gối cũng mơ hồ nhuốm màu máu.
Ánh mắt Phó Vân Tễ lại lướt qua toàn thân cô một lượt, cuối cùng mới dừng lại ở bàn tay đang nắm lấy cổ tay áo vest của anh. Vân Thanh Ly rất nhanh nhạy, lập tức rụt tay lại. Nhưng những ngón tay trắng hồng của người phụ nữ bấu chặt vào lớp vải vest cứng nhắc của anh, như chiếc vuốt mèo nhỏ cào không nặng không nhẹ lên người.
Anh nhấc mi, sự hoài nghi nơi đáy mắt vẫn chưa giảm bớt, "Nhân bất khả mạo tướng (Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong)."
Vân Thanh Ly bất đắc dĩ phải thú nhận, "Được rồi, tôi xảy ra xích mích với người nhà, Nhục Bao bị em chồng tôi đánh."
Đáy mắt sâu thẳm của Phó Vân Tễ dần trở nên lạnh lẽo, tay cầm vô lăng của Hạ Ký Xuyên lại run lên một cái. Mẹ ơi, đại mỹ nữ kết hôn rồi! Anh ta cảm thấy mình như vừa biết được một bí mật động trời vậy. Chiếc xe lập tức đi chệch hướng, Vân Thanh Ly không kịp phòng bị lao thẳng về phía cửa kính xe. Phó Vân Tễ vươn tay chộp lấy cổ tay cô, kéo cô trở lại, khóe mắt khẽ quét lên phía trước. "Thiếu canxi à?"
Hạ Ký Xuyên nuốt nước bọt ực một cái vì sợ hãi, "Vâng, về cháu sẽ mua viên canxi uống liền, cái đó, xin lỗi nhé, vị... phu nhân này?" Anh ta cảm thấy thân là một trợ lý đủ tiêu chuẩn, mình vẫn cần thiết phải nhắc nhở tổng giám đốc rằng người ta đã có chồng rồi.
Vân Thanh Ly cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái, nhưng cô đã và đang làm thủ tục ly hôn với Thẩm Hàn Chu rồi. Trước kia cô rất thích người khác gọi mình là Thẩm phu nhân, bây giờ nghe hai chữ "phu nhân" lại thấy thật mỉa mai. "Chào anh, tôi tên là Vân Thanh Ly, anh có thể gọi tôi là cô Vân."
Hạ Ký Xuyên cười gượng gạo, nắm chặt vô lăng, "Chào cô Vân, tôi là Hạ Ký Xuyên." Nhưng trong lòng anh ta lại như có cuồng phong lướt qua. Toang rồi! Không cho gọi là phu nhân, thế này còn có tình ý với nhau nữa chứ, đạo đức băng hoại thật sự là cản cũng cản không nổi a.
"Xử lý vết thương đi." Phó Vân Tễ lườm Hạ Ký Xuyên đang ấp a ấp úng với ánh mắt cảnh cáo, rồi rướn người lấy hộp thuốc cứu thương đưa cho Vân Thanh Ly. "Cần giúp không?"
"Không cần, cảm ơn anh." Vân Thanh Ly vội nhận lấy hộp cứu thương, từ lúc Nhục Bao bị thương, cô bận rộn đưa nó đi khám bác sĩ, đến vết thương trên đầu mình cũng không kịp chăm sóc. Cô mở hộp cứu thương, lại sực nhớ ra điều gì đó, nhìn sang Phó Vân Tễ. "Tôi có thể sạc pin điện thoại một chút không?"
Phó Vân Tễ đưa tay ra, "Đưa đây."
Vân Thanh Ly nhìn bàn tay người đàn ông đưa ra trước mặt, các khớp ngón tay thon dài, đường chỉ tay sạch sẽ gọn gàng, trong lòng bàn tay và đầu ngón tay có những vết chai mỏng nhưng không hề làm giảm vẻ đẹp của nó. Dù có là kẻ cuồng tay cấp độ 10 chắc cũng không bới ra được một khuyết điểm nào. Cô có phần được sủng ái mà lo sợ, cẩn thận đặt chiếc điện thoại vào lòng bàn tay người đàn ông, khoảnh khắc đưa ra cô còn theo bản năng chà nhẹ điện thoại vào quần áo mình một cái, sợ trên điện thoại dính thứ gì dơ bẩn làm ô uế bàn tay cao quý của người ta.
Phó Vân Tễ liếc cô một cái, cúi xuống cắm sạc giúp cô. Vân Thanh Ly nhanh nhẹn dùng kéo y tế cắt rách ống quần, sát trùng bôi thuốc rồi dùng băng gạc băng lại, động tác diễn ra liền mạch.
Lúc ngẩng đầu lên cô mới phát hiện ra ánh mắt Phó Vân Tễ bên cạnh không biết từ lúc nào đã dừng lại trên người cô. "Thường xuyên bị thương sao?" Bắt gặp ánh mắt đầy nghi hoặc của cô, người đàn ông như vô tình hỏi một câu.
Vân Thanh Ly khựng lại, "Hả? Đâu có." Chỉ là đứa trẻ không có ba mẹ, khi lớn lên làm sao tránh khỏi vấp ngã va đập. Bị thương cũng chẳng có tư cách mà yếu đuối ỉ ôi, thành ra quen với việc âm thầm chịu đựng.
Phó Vân Tễ cũng không nói thêm lời nào, "Đưa bông tăm đây, xử lý luôn vết thương trên đầu đi."
Vết thương trên đầu Vân Thanh Ly là do đập vào tủ gây ra, chỉ bị trầy xước chút da và chảy ít máu, nay đã đóng vảy. Ý của anh ta lại là muốn đích thân bôi thuốc cho cô.
Nhưng anh đã có con gái rồi, việc này không thích hợp chút nào. Dù cho anh có chưa kết hôn đi chăng nữa, thì bọn họ cũng chỉ coi như vừa mới quen biết, chuyện bôi thuốc thế này cũng quá ư là thân mật.
Vân Thanh Ly không cần suy nghĩ liền xua tay, "Không cần không cần, tôi tự làm được." Vừa nói, để chứng minh mình tự làm được, cô nhanh tay cầm bông tăm tẩm Povidone-iodine, quay đầu dí sát vào kính xe rồi nhanh chóng khử trùng vết thương trên trán. Động tác nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, cô xoay xoay cổ nhìn ngắm một chút, xử lý khá ổn, vừa định quay đầu qua ra hiệu với Phó Vân Tễ thì không ngờ ánh mắt lưu chuyển, cô lại vô tình chạm mắt với đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông phản chiếu trên lớp kính cửa sổ.
Anh đang nhìn cô bôi thuốc, ánh mắt xuyên qua lớp kính tối màu càng thêm thâm thúy áp bức, như thể có thể hút lấy linh hồn người ta. Còn Vân Thanh Ly thì đang hơi ngửa đầu, lỗ mũi hếch lên trời, hình ảnh phản chiếu có chút kém duyên. Trong tấm kính, hai bóng người như đang lồng vào nhau, trái tim Vân Thanh Ly giật thót.
Vị Phó tổng này, đừng có bề ngoài đạo mạo nhưng lại có mưu đồ gì với cô nhé? Với thân phận của anh, thời gian được tính bằng giây, lòng tốt cho cô lên xe đưa cô về nhà, điều này cũng quá kỳ lạ rồi. Nghe nói một số người có tiền chỉ thích vợ của người khác, cả hai bên cùng ngoại tình mới cảm thấy kích thích. Vừa mới dấy lên nghi ngờ, mông Vân Thanh Ly đã cảm giác như có gai đâm. Không đến nỗi, không đến nỗi thế đâu!
Vân Thanh Ly chớp chớp mắt, nhìn lại thì quả nhiên người đàn ông đã dời mắt đi, ánh mắt chạm nhau trong chớp mắt vừa rồi chắc chỉ là trùng hợp. Cô vừa thở phào nhẹ nhõm, thì Phó Vân Tễ lại quay sang nhìn cô. Vân Thanh Ly không dám thở mạnh nữa.
"Cô vẫn chưa nói muốn đi đâu?"
Sau một hồi nội tâm lên bổng xuống trầm, Vân Thanh Ly cảm thấy vô cùng hổ thẹn. "A a, cái đó, đưa tôi đến Sơn Hà Cư nhé, cảm ơn."
Sơn Hà Cư là khu dân cư mà Đường Hiểu Du đang thuê ở hiện tại. Phó Vân Tễ gật đầu, "Đến Sơn Hà Cư."
Hạ Ký Xuyên lập tức nhập định vị bản đồ, tiếp đó không gian trong xe rơi vào im lặng. Vân Thanh Ly bỗng nhớ ra điều gì đó, "Đúng rồi, tay ngài, tôi không cắn chảy máu chứ?" Vân Thanh Ly không hề quên rằng Phó Vân Tễ còn có thân phận cơ trưởng, bị thương cũng có chút phiền phức. Vừa nãy cô quá căng thẳng, chỉ nhớ là cắn rất mạnh, không nhớ có bị rách da hay không.
Phó Vân Tễ đưa bàn tay bị cắn ra, Vân Thanh Ly vội ghé tới nhìn. Trên phần xương cổ tay gần ngón cái có một dấu răng cắn rất sâu rất nặng, ánh lên màu xanh tím trên làn da trắng lạnh của người đàn ông. Nhưng may là chưa rách da. Vân Thanh Ly vừa lúng túng vừa áy náy sờ sờ mũi, chiếc đồng hồ cơ xa xỉ tinh tế trên cổ tay anh ánh lên vài tia sáng vỡ vụn, hắt vào đôi mắt Vân Thanh Ly.
Đôi mắt hạnh của người phụ nữ dưới ánh sáng mờ ảo trông như đang lấp lánh ngấn lệ, ánh mắt Phó Vân Tễ trở nên sâu thẳm, xoay cổ tay rút tay về, bờ môi mỏng khẽ mở. "Răng tốt đấy, không thiếu canxi."
Vân Thanh Ly, "..." Vốn định nói lời xin lỗi, bầu không khí lại bị bẻ cong lệch hướng cả rồi.
Hạ Ký Xuyên đang âm thầm lái xe phía trước, "..." Sao tổng giám đốc lại còn biết phóng tiễn ngầm cơ chứ.
Điện thoại của Vân Thanh Ly đang sạc thì tự động mở nguồn, lúc này rung "bzz bzz" liên hồi. Phó Vân Tễ rũ mắt liếc nhìn, lại là cuộc gọi từ "Ma trành số 1". Vân Thanh Ly lao người tới như bay, cau mày cúp máy.
Nhưng cô vừa đặt điện thoại xuống, cuộc gọi lại gọi đến. Đến cuộc thứ ba, Phó Vân Tễ dường như thấy ồn ào, "Ma quỷ bám riết không buông nhỉ."
Vân Thanh Ly thấy hơi xấu hổ, thẳng tay cho Thẩm Hàn Chu vào danh sách đen, thế giới cuối cùng cũng tĩnh lặng. Cô bật cười, "Không có không có, ngại quá, làm ồn tai Phó tổng rồi."
Phó Vân Tễ không nói gì nữa, nhắm mắt dưỡng thần, băng ghế sau xe chỉ còn lại tiếng thở "ha ha ha" hưng phấn suốt chặng đường của Nhục Bao. Đôi chân dài của người đàn ông bắt chéo, Nhục Bao gần như rúc vào cọ cọ chân anh suốt dọc đường. Thỉnh thoảng mũi giày Phó Vân Tễ chạm nhẹ vào đầu nó, Nhục Bao lại ngoáy tít mông lên. Đúng là nhìn không nổi nữa, Vân Thanh Ly còn chả biết rốt cuộc đây là con chó của ai.
"Tại sao điện thoại cô ấy lại đột ngột không gọi được?"
Thẩm Hàn Chu đã xử lý xong vết thương trên đầu ở khoa cấp cứu, khuôn mặt anh đầy sương giá, mấy cuộc điện thoại đều không gọi được, anh nhíu mày.
Chu Thành mím môi, "Thẩm tổng, phu nhân tắt máy rồi sao?"
"Cứ báo đường dây bận suốt, thế là thế nào!" Thẩm Hàn Chu gọi điện thêm lần nữa, là Vân Thanh Ly đang liên tục gọi điện thoại cho ai? Nhưng ngoài anh ra, Vân Thanh Ly còn có thể tìm ai được? Người nhà họ Bạch căn bản không quan tâm cô, cô cũng chỉ có thể tìm Đường Hiểu Du, nhưng đâu thể cứ nói chuyện điện thoại với Đường Hiểu Du suốt được.
"Nếu cứ báo máy bận suốt, có phải là... phu nhân đã chặn ngài rồi không?" Chu Thành rụt rè nhắc nhở.
Thẩm Hàn Chu như nghe được chuyện gì buồn cười lắm, sững sờ một lúc rồi phá lên cười "Ha ha". "Sao có thể? Trợ lý Chu kể chuyện cười nhạt cũng giỏi đấy."
Chu Thành, "..."
"Chắc chỉ là tín hiệu không tốt, cậu lập tức đi xác minh xem phu nhân đã về nhà chưa." Nếu chưa về nhà, thì chắc chắn là ở chỗ Đường Hiểu Du rồi. Vân Thanh Ly, em đừng tưởng chạy trốn là có thể trốn được!













