Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn – Chương 20: Lấy được bằng chứng thép
Trúc Mã Giữ Mình Vì Ánh Trăng Sáng, Tôi Ly Hôn
Đêm tĩnh mịch không một tiếng động. Vân Thanh Ly nằm trên giường, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Ánh sáng chói lóa khiến cô phải nheo mắt lại, nhưng cảnh tượng đang phát trực tiếp từ camera giám sát trên màn hình còn làm mắt cô nhức nhối hơn cả. Đó là phòng khách của Biệt thự Hương Vân.
Kinh tởm, phẫn nộ. Nực cười, bi thương.
Nhưng Vân Thanh Ly vẫn chằm chằm nhìn vào điện thoại, cô không dời mắt đi, cô phải nhìn cho thật rõ ràng, để có thể khiến cõi lòng nguội lạnh như băng.
"Sao chưa ngủ? Đang xem cái gì vậy..." Bên cạnh, Đường Hiểu Du đang ngủ mơ màng, cảm nhận được ánh sáng, cô ấy mở mắt nhìn lướt qua màn hình. Giây tiếp theo, cô ấy giật mình tỉnh ngủ, với vẻ mặt lo lắng và sốt ruột vội giật lấy chiếc điện thoại.
"Đừng xem nữa, bẩn mắt!"
Làm vợ, không có gì tàn nhẫn và xót xa hơn việc tận mắt chứng kiến chồng mình ngoại tình và làm đủ trò thân mật với một người phụ nữ khác.
Tuy nhiên, Vân Thanh Ly đã giơ tay né được động tác của Đường Hiểu Du. Cô mang biểu cảm tĩnh lặng đến tê dại, "Sao lại không xem chứ, đây chính là thành quả mày mạo hiểm vào tận hang hùm mới có được, là bằng chứng thép đấy."
Những bức ảnh chụp trộm trước kia đều không thể lấy làm chứng cứ ngoại tình, nhưng Biệt thự Hương Vân là tài sản chung của vợ chồng. Cô lắp camera giám sát trong nhà mình là lẽ đương nhiên, việc ghi lại bằng chứng chồng ngoại tình chỉ là sự cố. Những bằng chứng này đều được pháp luật công nhận.
Đuôi mắt Vân Thanh Ly hoe đỏ.
"Con ả lẳng lơ ngoài miệng thì nói một đằng trong bụng một nẻo!"
Vân Thanh Ly rốt cuộc không đủ mạnh mẽ, lao xuống giường chạy vào phòng vệ sinh. Như một hình thức tự đày đọa bản thân, cô vừa xem vừa nôn mửa. Có khoảnh khắc, cô cảm thấy toàn bộ tình cảm của mình dành cho Thẩm Hàn Chu, cũng theo dòng nước xả bồn cầu trôi tuột đi hết.
Cô vô cảm cắt trích xuất video từ camera, lưu lại và tải lên hệ thống lưu trữ đám mây, rồi nằm lại lên giường dưới ánh nhìn đầy lo âu của Đường Hiểu Du. "Tao không sao đâu, ngủ đi." Cô thậm chí còn mỉm cười vuốt tóc Đường Hiểu Du rồi nhắm mắt lại.
Ngược lại, Đường Hiểu Du lại nhào tới ôm chầm lấy Vân Thanh Ly. Từ lúc phát hiện Thẩm Hàn Chu lừa dối cho đến khi hắn ngoại tình, cũng chỉ mới có vài ngày ngắn ngủi. Cô đã tận mắt chứng kiến Vân Thanh Ly từng bước đi đến nông nỗi này. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cô ấy đã bóp nát trái tim mình. Dưới vỏ bọc bình tĩnh tê dại của cô ấy, là một trái tim đổ nát và đầy thương tích.
Nước mắt Đường Hiểu Du từng giọt từng giọt rơi xuống, âm thầm lăn vào hõm cổ Vân Thanh Ly. Ly Ly, nếu cậu bị tổn thương quá sâu, không thể khóc được nữa. Hãy để tớ khóc thay cậu, để tớ dùng nước mắt nuôi dưỡng trái tim cằn cỗi của cậu, xin đừng để nó đóng băng. Hãy cảm nhận chân tình như mưa sương tưới mát, lặng yên chờ đợi một mùa hoa nở rực rỡ hơn.
Thẩm Hàn Chu, anh ta chẳng đáng một xu!
Vân Thanh Ly giơ tay khẽ vỗ về vai lưng Đường Hiểu Du, thực ra cô cảm thấy bản thân mình vẫn ổn. Có lẽ, vào cái hôm đứng ngoài phòng làm việc nghe được cuộc trò chuyện kia, trái tim cô đã chết lặng rồi. Yêu một người thực ra cần một quá trình rất dài. Nhưng để hết yêu một người, đôi khi chỉ mất một khoảnh khắc.
Những đau đớn, vật vã, tổn thương, phân vân, gào thét hay tê dại còn lại, chỉ là sự không cam tâm và đau xót cho cái bản thân ngu ngốc của mình trong quá khứ mà thôi, đã không còn liên quan gì đến người đàn ông kia nữa. Chỉ là cần có thời gian tự chữa lành, rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi.
Sáng hôm sau, Vân Thanh Ly bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại inh ỏi. Cô mơ màng bắt máy, tiếng gào thét phẫn nộ lập tức dội thẳng vào tai.
"Vân Thanh Ly! Mày quá đáng lắm rồi, thả chó cắn mẹ chồng với em chồng, mày đúng là đồ không có giáo dục, không có phép tắc! Mày có biết phu nhân nhà họ Thẩm đòi Hàn Chu ly hôn với mày rồi không, tao nói cho mày biết, nhà họ Bạch không chứa chấp nổi đứa con gái thanh danh hỗn tạ, bất hiếu bất đức như mày! Nếu mày mà thành kẻ bị ruồng bỏ, bị Hàn Chu đuổi khỏi nhà họ Thẩm, thì mày cũng đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Bạch! Bạch Diệp tao không có đứa con gái như mày."
Vân Thanh Ly giơ tay xoa xoa đôi mắt khô khốc, mơ màng kéo điện thoại ra xa nhìn màn hình một cái. Ồ, cuộc gọi từ Ma trành số 2. Cô đang thắc mắc tại sao sự việc lại truyền đến tai người nhà họ Bạch nhanh như vậy. Đang tự hỏi không biết có phải Thẩm Hàn Chu đi mách lẻo không, thì đầu dây bên kia đã đổi thành giọng của Lê Nhã Lan.
"Mày đừng có ngụy biện nữa. Thẩm phu nhân và Thẩm Lâm Lâm thích chị gái mày nhất, họ gọi video cho chị gái mày, chị mày đã nhìn thấy hết vết thương của họ rồi, mày thực sự là quá hoang đường! Chị gái mày vừa nhận được tin họ đòi Hàn Chu ly hôn là vội vàng đi báo cho chúng ta ngay, chị mày đều là muốn tốt cho mày cả đấy. Mẹ bảo mày biết, mày lập tức đến bệnh viện, cho dù tự tát vào mặt mình nhận tội, hay quỳ xuống dập đầu xin lỗi, thì mày vẫn còn cơ hội được tha thứ, cứu vãn mọi chuyện, muộn thêm nữa thì khó đấy!"
Vân Thanh Ly hắng giọng, "Bạch Vãn Anh đúng là kẻ mách lẻo tận tâm tận lực, sự lương thiện tử tế của cô ta e là dâng trào thành bão lấp phẳng luôn cả Thái Bình Dương mất."
Giọng Vân Thanh Ly vẫn còn mang theo sự uể oải và khàn khàn của người vừa mới thức dậy. Lọt vào tai mấy người nhà họ Bạch, lại thành tội thêm một bậc.
Bạch Thừa Phong lập tức đập mạnh đũa xuống bàn, gắt gỏng: "Vân, Thanh, Ly! Mày có biết nói tiếng người không? Anh biết bây giờ mày đang ở Sơn Hà Cư, anh sẽ lập tức cử xe đến đó, áp giải mày tới bệnh viện!"
Vân Thanh Ly thừa biết bọn họ nói được là sẽ làm được. Vốn dĩ cô cũng định đến bệnh viện, cô để điện thoại ra xa. "Tôi tự biết đường đến bệnh viện."
Nói xong, cô trực tiếp cúp máy.
Trong phòng ăn, mọi thứ rơi vào tĩnh mịch. Bạch Thừa Phong đập mạnh điện thoại xuống bàn, "Nó lại dám cúp máy của con!"
Lê Nhã Lan ôm ngực, "Nó đúng y như một đứa trẻ hoang, không tự tay nuôi nấng thì đúng là không có nửa điểm giáo dục!"
Bạch Thừa Trạch xoa dịu người mẹ đang đau khổ buồn bã, "Mẹ, chính vì chúng ta đối xử với nó quá tốt nên nó mới được đằng chân lân đằng đầu đấy!"
Bạch Diệp lấy uy quyền của người đứng đầu gia đình, trầm giọng nói: "Được rồi, đừng nhắc đến cái đứa nghiệt súc đó nữa, ảnh hưởng đến tâm trạng dùng bữa, Anh Anh đói lả rồi đúng không? Cùng ăn cơm đi."
Trên màn hình đối diện, Bạch Vãn Anh đang ăn tối. Nhưng giờ bên đó đã hơn 7 giờ tối, thực ra cô ta đã ăn no từ lâu rồi. Bữa ăn bày ra trước mặt hiện tại chỉ là làm màu mà thôi, thức ăn vừa đưa vào miệng, quay đầu đi là cô ta đã lén lút nhổ toẹt vào thùng rác ngoài ống kính. Cô ta chỉ đang tạo dựng một hình tượng cô con gái ngoan ngoãn đáng yêu phụ thuộc, thà chịu đói đợi đến tận hơn 7 giờ để được ăn sáng cùng gia đình.
Cô ta cắn một miếng sandwich, khẽ thở dài, "Trách con lo chuyện bao đồng, ba mẹ, con tin A Ly thả chó cắn người chắc chắn cũng có lý do riêng, chúng ta không thể chỉ nghe lời phiến diện từ dì Thẩm và Lâm Lâm được..."
"Thôi đi Anh Anh, con đừng nói đỡ cho nó nữa, xui xẻo lắm, chúng ta ăn cơm cho ngon miệng đi." Bạch Thừa Trạch ngắt lời cô ta, hắn vẫn còn đang tức điên lên vì bị Vân Thanh Ly chơi xỏ ở quán cà phê.
Bạch Vãn Anh liền lắc đầu, "Dạ vâng."
"À đúng rồi Anh Anh, chuyện tình cảm tiến triển thế nào rồi? Em gái anh hoàn hảo mọi mặt, lại còn theo đuổi tận sang Mỹ, người đàn ông đó còn có thể vô cảm sao?" Bạch Thừa Phong đột nhiên hỏi. Cả nhà đều rất quan tâm đến chuyện tình cảm của Bạch Vãn Anh, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía màn hình.
Bạch Vãn Anh che mặt, "Ây da, anh ấy bận lắm, với lại em cũng ra nước ngoài để học hỏi, trau dồi bản thân mà, em còn bận hơn cả anh ấy được chưa. Bình thường hai người còn chẳng có mấy dịp gặp nhau. Anh ấy cũng không phải kiểu đàn ông bỡn cợt nhẹ dạ, luôn giữ mình trong sạch. Em không giống A Ly, thứ em cần là một tình yêu có sự đồng điệu về tâm hồn. Ấy, tóm lại là mọi người đừng có lo, em tự tin vào bản thân mình lắm. À đúng rồi, dạo này anh ấy đã về nước rồi, sẽ tiếp quản toàn bộ sự nghiệp của gia tộc. Ba mẹ, em học hành cũng coi như đạt thành tựu rồi, sau khi cùng bạn bè tổ chức tiệc sinh nhật năm nay em sẽ về nước, cả tình yêu và sự nghiệp em nhất định sẽ đều đạt được kết quả mỹ mãn!"
"Tốt tốt tốt!"
Nghe tin cô ta sắp về, cả gia đình đều cười rạng rỡ đầy mong đợi. Bọn họ còn khuyến khích cô ta dũng cảm theo đuổi tình yêu, cả nhà sẽ làm hậu thuẫn cho cô ta. Bọn họ hoàn toàn quên mất cái ngày Thẩm Hàn Chu cầu hôn, Vân Thanh Ly muốn ở bên Thẩm Hàn Chu, bọn họ đã từng chỉ thẳng vào mũi Vân Thanh Ly mắng chửi cô là đồ không biết tự trọng, không biết giữ thân thế nào.
Vân Thanh Ly dẫn theo một luật sư mang dáng vẻ tinh anh, tri thức đến bệnh viện.
Cô vừa mới xuống xe, định đi về phía khu nhà nội trú, thì thấy cách đó không xa, một chiếc Bentley trông quen mắt đã đỗ lại. Phó Vân Tễ cùng Hạ Ký Xuyên và hai thanh niên khác bước xuống xe, Vân Thanh Ly vừa định giơ tay lên chào thì thấy nhóm người đã bước nhanh về phía trước. Đi đầu là Phó Vân Tễ với nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị, bước đi như gió, thi thoảng quay đầu nghe người phía sau nói gì đó, giữa mi tâm khẽ nhíu lại.
Đã xảy ra chuyện gì sao?













