Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 332: Không cần nương tay, đánh "Ây da, giỏi quá cơ~" Chu Châu chống nạnh, tiếp tục giở giọng mỉa mai: "Hóa ra khí phách của đàn ông các người đều thể hiện ở việc đánh phụ nữ à~" Cô ta đưa mặt ra, chỉ tay vào má: "Này, đánh vào đây, một cái tát ba vạ
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Thấ anh ta chần chừ, ông cậu Thẩm càng thêm sôi máu. Ông ta trừng mắt quát: "Vân Phong Bắc, sao mẹ mày lại đẻ ra cái đồ vô dụng như mày, đến con vợ cũng không quản ổi!
Mày không đánh đúng không, để tao dạy dỗ nó thay mày!"
Ông cậu Thẩm vừa xắn tay áo lên thì bị Chu Châu húc mạnh một cú vào ngực. Ông ta loạng choạng lùi lại mấy bước, rồi ngã phịch xuống ghế.
Chu Châu ung dung vuốt lại mái tóc, bĩu môi chê bai: "Già cả rồi còn học đòi thanh niên đánh đấm."













