Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 333: Trước kia cháu làm tốt lắm cơ mà!
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Ánh mắt Vân Nhu sắc lạnh dán chặt vào bàn tay đang vươn tới của ông cậu Thẩm, những ký ức kinh hoàng về những lằn roi mây hằn sâu trên da thịt lại ùa về.
Ngày ấy, Vân Phong Bắc đang độ tuổi bồng bột, chỉ một nhát roi quất xuống cũng đủ xé toạc lớp áo, cứa rách da thịt cô. Trong khi đó, hai gã con trai của ông cậu Thẩm lại dửng dưng đứng bên cắn hạt dưa, bình phẩm về làn da trắng ngần của cô, rồi mỉa mai rằng thảo nào cô lại câu dẫn được Lục Bạc Vũ...













