Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại – Chương 331: Vả rụng răng mụ ta cho tôi Vân Nhu nở nụ cười: "Đúng vậy, chị Xảo Nhi đã sát cánh giúp đỡ tôi rất nhiều, đương nhiên tôi phải đối đãi tử tế để chị ấy được sống trong nhung lụa, vinh hoa phú quý."
Tôi Đi Rồi Đừng Mong Quay Lại
Sắc mặt của người nhà họ Vân lập tức tối sầm. Bao năm sống trong nhà họ Vân, Vân Nhu chưa bao giờ đóng góp một đồng, nay vừa phất lên đã vội vã đem tiền vung vãi cho một kẻ hầu người hạ!
Mắt Thẩm Thu Vận đỏ vằn vì tức giận. Bà ta muốn chất vấn Vân Nhu: Bà đã cắn răng chịu đựng bao đau đớn để sinh ra cô, vậy mà cô báo đáp bà thế nào?
Mẹ ruột còn sờ sờ ra đấy, vậy mà cô lại đem tiền đi bao nuôi một con ở!













