Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 14: Long Uyên, anh ta bị điên à!
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Lạc Thiên nhìn Hồ Ngôn đang cầm ống thuốc dinh dưỡng với vẻ mặt giằng xé, liền lên tiếng thúc giục:
"Anh không đói sao? Mau uống đi chứ!"
"Tôi biết loại thuốc này mùi vị hơi tệ một chút, nhưng giờ tôi không có tiền, đành để anh chịu khó uống tạm vậy."
"Nhưng anh yên tâm, chờ tôi kiếm được tiền rồi sẽ lập tức đổi loại tốt cho anh, không để anh chịu thốn mãi đâu."
Hồ Ngôn trố mắt nhìn. Cô nàng này nói năng đúng là dẻo mỏ, lời hay lẽ phải gì cũng để cô nói hết rồi.
Lạc Thiên nói xong, thấy Hồ Ngôn siết chặt ống thuốc không nói gì, liền tiếp lời:
"Nếu anh cảm thấy đi theo tôi chịu tủi thân như vậy thì không sao đâu, anh cứ việc kiến nghị lên hệ thống hủy bỏ liên kết là được. Tuy tôi sẽ buồn, nhưng nếu làm vậy giúp anh sống tốt hơn thì tôi sẵn sàng thành toàn."
Lạc Thiên vẻ mặt chân thành, nhìn không giống như đang nói dối.
Hồ Ngôn hít một hơi thật sâu trong lòng, tự dặn lòng phải nhẫn nại. Mỏ quặng cũng đã trao đi rồi mà tiền còn chưa lừa được đồng nào, tuyệt đối không thể chịu lỗ thế này được.
"Chủ nhân nói gì vậy chứ, sao tôi có thể vì một ống thuốc dinh dưỡng mà bỏ cô được?"
Nói rồi, Hồ Ngôn mở ngay một ống thuốc trước mặt Lạc Thiên, ngửa cổ uống ực một cái.
Oẹ! Khó uống quá! Muốn nôn quá đi mất!
Hồ Ngôn kìm nén cảm giác buồn nôn, gượng cười nói với Lạc Thiên:
"Chủ nhân, tôi đi vệ sinh một chút, sẽ quay lại phụng sự cô ngay."
Lạc Thiên thấu hiểu nói:
"Nếu cơ thể không khỏe thì anh cứ về phòng nghỉ ngơi trước đi, không cần phải ở đây với tôi mãi đâu."
Thế sao được chứ? Mục đích của hắn còn chưa đạt được cơ mà.
"Tôi không sao đâu, chủ nhân đợi tôi nhé."
Nói xong, Hồ Ngôn bước nhanh về phía nhà vệ sinh.
Oẹ!
Nhìn dáng vẻ nhếch nhác của Hồ Ngôn, Lạc Thiên nén cười, vui vẻ đi vào bếp.
Rốt cuộc là có mục đích gì mà khiến một kẻ trau chuốt như hắn phải hy sinh lớn đến thế chứ? Hy vọng hắn không tự làm mình gậy ông đập lưng ông là được.
Nếu Hồ Ngôn chân thành một chút, nói thẳng với Lạc Thiên rằng hắn không có tiền nhưng muốn hủy bỏ liên kết, Lạc Thiên chắc chắn sẽ không làm khó mà đồng ý ngay. Tiếc là kẻ này lắm mưu lắm kế, làm việc quá phức tạp nên tự đào hố chôn mình.
Bữa tối, Lạc Thiên nấu món hoành thánh nhỏ, lại xào thêm hai đĩa thức ăn. Món ăn đủ cả sắc, hương, vị.
Long Uyên ngửi thấy mùi thơm liền mò xuống ngay. Thơm quá! Cô nàng nhỏ này đúng là có năng khiếu nấu nướng xuất sắc.
Trong nhà vệ sinh.
Hồ Ngôn chật vật lắm mới nôn hết đống thuốc dinh dưỡng rẻ tiền đó ra. Súc miệng sạch sẽ, hắn lấy từ nhẫn ra một ống thuốc dinh dưỡng làm từ thực vật cao cấp rồi uống vào. Vị chua chua ngọt ngọt, đúng là món khoái khẩu của loài cáo. Đây mới là thứ mà những kẻ có năng lực đặc biệt nên uống chứ.
Đột nhiên, chóp mũi hắn ngửi thấy một mùi thơm phảng phất, thứ mùi hương mà Hồ Ngôn chưa từng được ngửi thấy bao giờ. Hắn đưa chai thuốc dinh dưỡng trên tay lên ngửi thử. Không phải mùi này.
Mở cửa nhà vệ sinh, Hồ Ngôn men theo mùi thơm đi tới phòng ăn.
Trong phòng ăn, Lạc Thiên và Long Uyên đang dùng bữa. Những viên hoành thánh nhỏ trắng ngần, tròn trịa nằm ngoan ngoãn trong bát nước dùng đậm đà, bên trên còn rắc thêm chút rau xanh.
Hồ Ngôn chưa từng thấy món ăn nào như thế này, nhưng ngửi thì cực kỳ thơm. Lại thêm hai đĩa thịt dị thú trước mặt Lạc Thiên nữa, chẳng biết làm thế nào mà mùi thơm lại ngào ngạt đến thế.
"Chủ nhân, hai người đang làm gì đấy?"
Hồ Ngôn bước tới, nhìn Lạc Thiên với ánh mắt tố cáo. Hai kẻ này ăn mảnh mà không chịu gọi hắn. Long Uyên ăn được, tại sao hắn lại không được ăn? Thiên vị! Chủ nhân quá thiên vị!
"Ăn cơm chứ làm gì." Lạc Thiên nói bằng giọng thản nhiên, chẳng chút giật mình vì bị bắt quả tang ăn mảnh.
"Thế sao không gọi tôi?" Hồ Ngôn tủi thân hỏi. Món ăn thơm thế này, tại sao không cho hắn ăn?
"Chẳng phải anh uống thuốc dinh dưỡng rồi sao?" Lạc Thiên vô tội nhìn Hồ Ngôn, "Tôi tưởng anh thích uống thuốc dinh dưỡng chứ."
Quỷ mới thích uống cái thứ thuốc dở tệ đó!
Hồ Ngôn kéo ghế ngồi xuống:
"Tôi không thích uống thuốc dinh dưỡng, tôi cũng muốn ăn cơm."
Hắn tủi thân nhìn Lạc Thiên, trong đôi mắt cáo đong đầy sự tố cáo vì bị cô đối xử bất công.
Lạc Thiên giả vờ như không thấy, ăn xong viên hoành thánh cuối cùng trong bát mới quay sang bảo Hồ Ngôn:
"Nhưng tối nay tôi không làm phần của anh."
Hồ Ngôn nhìn sang bát hoành thánh chưa đụng tới bên cạnh Long Uyên, nén cảm giác thèm thuồng lại rồi nói:
"Vậy tôi ăn bát này."
"Thế thì không được." Lạc Thiên nhanh tay giữ lấy tay hắn khi hắn định chạm vào bát hoành thánh, "Cái đó là của Long Uyên."
"Tại sao anh ta được ăn mà tôi lại không được? Chủ nhân thiên vị, có phải vì tôi tới sau nên cô thích Long Uyên chứ không thích tôi đúng không?"
Đều là người phối ghép như nhau, ai cao quý hơn ai chứ?
Lạc Thiên giải thích một cách đường hoàng:
"Tất nhiên là không phải rồi. Long Uyên được ăn là vì anh ấy đưa tiền cho tôi. Một tháng ba mươi tỷ, thuê tôi nấu ăn cho anh ấy."
"Sẵn tiện anh ở đây, tôi cũng nói luôn quy định của nhà mình."
Lạc Thiên nghiêm túc nhìn Hồ Ngôn:
"Ở nhà này, khi chưa chính thức kết duyên, để công bằng với tất cả mọi người, các anh muốn thứ gì thì phải bỏ tiền ra mua từ chỗ tôi. Anh yên tâm, sau khi chính thức kết duyên rồi, chúng ta trở thành người một nhà, đống tiền này tôi sẽ lại chia đều cho các anh."
Xì, ai là người một nhà với cô chứ?
Hồ Ngôn tức đến phát điên. Long Uyên đưa cho cô nàng này ba mươi tỷ, thế mà cô lại đưa cho hắn ống thuốc dinh dưỡng giá hai mươi đồng, rõ ràng là cố tình xỏ mũi hắn.
Hồ Ngôn tức lắm, hắn tức đến sắp bốc hỏa rồi. Còn cái gã Long Uyên này nữa, anh ta bị làm sao vậy? Anh ta là người đứng đầu ba lãnh vực cơ mà, không dùng vũ lực cưỡng đoạt lại đi dùng tiền hối lộ một cô nàng nhỏ bé ở đây sao? Sự bá đạo của anh ta đâu rồi? Bản tính hễ không vừa mắt là cướp đoạt đâu rồi? Hả?
Long Uyên bơ luôn Hồ Ngôn đang suy sụp tinh thần, thong thả ăn nốt viên hoành thánh cuối cùng trong bát, điềm tĩnh lau miệng rồi đứng dậy bảo Lạc Thiên:
"Tối nay có thể trị liệu tinh thần cho tôi tiếp không?"
Lạc Thiên gật đầu ngay:
"Được chứ!"
Tất nhiên là được rồi, nhất định phải được chứ.
Nhận được câu trả lời chắc chắn của Lạc Thiên, Long Uyên hài lòng bỏ đi, chẳng thèm ban cho Hồ Ngôn lấy một ánh nhìn.
"Cô còn trị liệu tinh thần cho anh ta nữa sao?"
Hồ Ngôn nhìn bóng lưng Long Uyên rời đi mà càng thêm suy sụp, hắn nắm lấy tay Lạc Thiên, tủi thân hỏi:
"Anh ta không lẽ trị liệu tinh thần cũng trả tiền cho cô đấy chứ?"
Không phải chứ? Không phải thật đấy chứ?
Lạc Thiên gật đầu nghiêm túc:
"Đúng vậy, một lần năm mươi triệu."
Bao nhiêu cơ? Năm mươi triệu một lần!
Trong lòng Hồ Ngôn gào thét. Không phải chứ, cái gã Long Uyên này bị điên thật rồi sao!
Nhìn Hồ Ngôn đang phát điên, Lạc Thiên nén cười, dịu dàng vỗ về hắn:
"Tôi biết anh không có tiền, làm vậy với anh có lẽ hơi bất công."
Hồ Ngôn tủi thân gật đầu:
"Chủ nhân ơi, đều tại tôi vô dụng, không lấy đâu ra nhiều tiền như thế. Nhưng tôi cũng muốn ăn món cô nấu, cũng muốn được cô trị liệu tinh thần mà."
Nghĩ hay lắm, lần sau đừng nghĩ nữa.
Lạc Thiên câm nín đảo mắt trong lòng. Cô cảm thấy gã này hình như đang muốn tay không bắt giặc, nhưng cô chưa có bằng chứng, phải theo dõi thêm xem sao.
"Tôi biết rồi, đừng buồn nữa. So với Long Uyên thì tôi đương nhiên là xót anh hơn rồi."
Lạc Thiên lập tức tung ra combo vỗ về:
"Bây giờ chưa có tiền thì không sao cả, chúng ta có thể nỗ lực kiếm tiền mà. Với thực lực cấp 5 của anh, kiếm vài chục triệu chắc chắn không thành vấn đề đâu."
Hừ, đừng mong ai được ăn chùa ở chỗ cô nhé.
Lạc Thiên dịu dàng vỗ vỗ vai Hồ Ngôn:
"Vừa hay hôm nay có người hẹn tôi lập đội đi săn dị thú ở khu rừng phía Bắc, thực lực cấp 5 của anh sẽ phát huy tác dụng lớn đấy. Tới lúc đó anh đi cùng tôi nhé."
Hồ Ngôn ngẩn người. Cô nàng này không cho hắn ăn cơm lại còn muốn bắt hắn làm việc sao?
Hồ Ngôn đời nào chịu đồng ý, hắn tủi thân nhìn Lạc Thiên:
"Nhưng mà tôi..."
Lạc Thiên biết hắn định từ chối, làm sao cho hắn cơ hội đó được. Cô mỉm cười nói:
"Tôi biết anh không có tiền mua trang bị, yên tâm đi, trang bị tôi đã mua sẵn hết rồi. Thời gian không còn sớm nữa, tôi cũng hơi mệt rồi, tôi về phòng nghỉ ngơi một chút đây, lát nữa còn phải trị liệu cho Long Uyên nữa."
Nói xong, Lạc Thiên quay người đi thẳng, tốc độ nhanh như gió.
Hồ Ngôn nhìn con người máy thông minh đang bận rộn trong bếp, tức đến mức suýt thì đập tan chúng ra. Hắn nghiến răng ôm đầu, chết thật, vừa rồi mải nghĩ tới chuyện ăn uống mà quên mất việc chính rồi.













