Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 13: Chủ nhân, tôi đói rồi
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Trong căn biệt thự của Khởi Ngọc.
Lạc Thiên ngồi trên ghế sofa, chăm chú đọc đống tài liệu mà Khởi Ngọc gửi cho mình.
Ở cái thời đại vũ trụ này năm năm, vì không có người phối ghép cũng chẳng có gia tộc chống lưng, chỉ có mỗi Khởi Ngọc là chịu lập đội cùng cô đi săn quái vật.
"Đàn异 thú cấp 5, lại còn có cả异 thú cấp 7, thậm chí có cả Trùng tộc sao?"
Lông mày Lạc Thiên nhíu chặt lại thành hình chữ "chuẩn":
"Tại sao hành tinh F268 lại xuất hiện Trùng tộc chứ?"
Khác với dị thú không có trí khôn như dã thú, Trùng tộc là sinh vật thuộc nền văn minh cao cấp, chúng thông minh không kém gì loài người nhưng hình dạng lại vô cùng xú xí. Tổ của chúng ở ngoài không gian và chúng coi con người làm thức ăn.
Trùng tộc thường xuyên mở những cuộc tấn công quy mô lớn, tràn vào các hành tinh của đế quốc để bắt người. Để bảo vệ nữ giới, đế quốc đã sắp xếp cho toàn bộ nữ giới có năng lực đặc biệt tới sống ở các hành tinh cao cấp có màng bọc bảo vệ chống lại Trùng tộc.
Một người phối ghép của Khởi Ngọc giải thích với Lạc Thiên:
"Lần này Trùng tộc xuất hiện là tràn sang từ chiến trường ngoài không gian. Chúng đã chế tạo ra một loại thiết bị bộc phá không tiếng động cực mạnh, có thể lặng lẽ xé rách màng bảo vệ một lỗ hổng."
"Anh trai tôi làm việc trong quân đội đế quốc, anh ấy gửi tin về bảo ba tháng trước, lượng lớn Trùng tộc đã tấn công đế quốc. Quy mô lần này rất lớn, Nhị hoàng tử tộc Phượng Hoàng đích thân dẫn quân nghênh chiến, trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt, không chỉ Trùng tộc thương vong vô số mà bên ta cũng tổn thất nặng nề. Nghe nói ngay cả Vị chỉ huy trưởng số một vũ trụ cũng đã xuất trận rồi."
Chiến trường ngoài không gian Lạc Thiên từng nghe nói tới nhưng chưa từng chứng kiến. Sống yên ổn ở đây năm năm, cô luôn nghĩ chiến tranh là một điều gì đó rất xa xôi.
"Vậy tình hình chiến sự hiện tại thế nào rồi?" Lạc Thiên hỏi.
Người kia vẻ mặt nghiêm trọng lắc đầu:
"Tình hình hiện tại thế nào tôi cũng không rõ, nhưng tôi tin tưởng vào Nhị hoàng tử điện hạ và ngài Chỉ huy trưởng."
Không chỉ vì thân phận cao quý của họ, mà còn vì họ là những chiến thần bách chiến bách thắng.
Khởi Ngọc lên tiếng:
"Chúng ta đã có thông tin chính xác, đàn dị thú cấp 5 cùng những con cấp 6, cấp 7 xuất hiện ở hành tinh F268 hiện tại đều là tràn từ chiến trường ngoài không gian tới."
Còn việc làm sao chúng tới được hành tinh F268 này thì nhóm Khởi Ngọc cũng không rõ.
"Lạc Thiên, tôi biết cô hiện tại đã đạt cấp 4, đang cần rất nhiều tinh thạch năng lượng cấp 5 để thăng cấp. Cho nên khi nhận được tin này, tôi liền gọi cô sang ngay để hỏi xem cô có muốn đi cùng chúng tôi không?"
Thăng cấp cần lượng lớn tinh thạch, Khởi Ngọc biết cuộc sống của Lạc Thiên vất vả, không có tiền mua. Cho nên ngay khi nhận được tin, người đầu tiên cô nghĩ tới chính là Lạc Thiên.
"Đi, nhất định phải đi chứ."
Lạc Thiên gật đầu không chút do dự. Cơ hội tốt thế này cô tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Khởi Ngọc chẳng bất ngờ gì với câu trả lời của Lạc Thiên:
"Tôi biết ngay là cô sẽ đi mà."
Nếu là trước đây, biết có Trùng tộc xuất hiện chắc chắn Khởi Ngọc sẽ không báo cho Lạc Thiên đâu. Nhưng giờ đã khác, Lạc Thiên đã có người phối ghép, dẫu có đụng phải Trùng tộc thì người phối ghép của cô cũng sẽ bảo vệ cô. Lạc Thiên bé nhỏ của cô không còn phải cô đơn một mình nữa rồi.
Nghĩ tới người phối ghép của Lạc Thiên, Khởi Ngọc mỉm cười hỏi:
"Người phối ghép của cô chắc mấy ngày nay đã tới đủ rồi nhỉ? Cô đối xử với họ thế nào rồi?"
Nhắc tới chuyện này, Lạc Thiên thở dài bất lực:
"Số tôi chắc xui xẻo rồi, giờ mới tới có hai người, hai người thì đã hủy bỏ liên kết rồi, số còn lại thì bặt vô âm tín."
"Lần này đi, tôi chỉ có thể dẫn theo một người phối ghép cấp 5 thôi."
Long Uyên chắc chắn sẽ không đi cùng cô rồi. Người có thể đi cùng chỉ có Hồ Ngôn - kẻ tới giờ cô vẫn chưa rõ mục đích là gì. Nhưng nhìn cái dáng vẻ đó của hắn, e là đi theo cũng chỉ làm màu chứ chẳng chịu ra sức, rốt cuộc vẫn phải dựa vào bản thân mình là chính.
"Cái gì?"
Khởi Ngọc kinh ngạc nhìn Lạc Thiên:
"Bọn họ dám chủ động hủy bỏ liên kết với cô, thậm chí còn không thèm liên lạc sao?"
Mấy gã đực này bị điên rồi sao?
Lạc Thiên thất vọng gật đầu:
"Có lẽ bọn họ chê một nữ giới cấp 4 như tôi quá yếu đuối chăng."
Khởi Ngọc tức đến bốc hỏa:
"Đúng là thần linh cho chúng mặt mũi rồi nên mới dám đối xử với cô như thế!"
"Lạc Thiên, cô đừng buồn. Chúng nó không liên lạc thì cô trực tiếp hủy bỏ liên kết luôn đi. Đợi ba tháng nữa, xin thần linh phối ghép cho cô chín người khác tốt hơn!"
Theo quy định của hệ thống thần linh, nếu nữ giới lần đầu ghép cặp thành công từ năm người trở lên thì phải đợi ba năm sau mới được ghép tiếp. Nhưng nếu lần đầu ghép không thành công, trong chín người mà hủy bỏ liên kết từ năm người trở lên thì trong vòng một tháng có thể xin ghép cặp lại.
Lạc Thiên thì không gấp, lần này nếu thực sự không thành công hết thì cô sẽ đợi nâng lên cấp 5 rồi mới ghép tiếp. Đẳng cấp càng cao, hệ thống ghép cho cô đực giới càng đẹp đẽ, càng mạnh mẽ.
"Chị Khởi Ngọc yên tâm đi, em không buồn đâu. Mất đi một người chủ nhân tốt như em là tổn thất của bọn họ."
Bàn bạc xong thời gian xuất phát và trang bị cần thiết với Khởi Ngọc, thấy người phối ghép của Khởi Ngọc đều có mặt ở đó, Lạc Thiên cũng ngại không ở lại lâu. Cô biếu Khởi Ngọc hũ rượu trái cây tự tay mình ủ rồi vội vã ra về.
Rời khỏi nhà Khởi Ngọc, Lạc Thiên không về nhà ngay mà tạt qua khu trung tâm mua ít trang bị.
Khi cô về tới nhà thì đã là bốn giờ chiều.
Long Uyên ở trong phòng suốt không ra ngoài. Hồ Ngôn thì ngồi ở ghế sofa phòng khách, chán nản lướt vòng tay kết nối chờ Lạc Thiên về.
"Kính coong!"
Tiếng cửa mở vang lên, Hồ Ngôn lập tức chồm dậy từ sofa lao ra ngoài. Nhìn thấy Lạc Thiên từ ngoài bước vào, Hồ Ngôn vui vẻ chạy tới trước mặt cô. Dáng vẻ đó hệt như một cô vợ nhỏ đang chờ chồng đi làm về.
"Chủ nhân, cuối cùng cô cũng về rồi. Tôi đợi cô mãi đấy."
"Anh đợi tôi có việc gì không?" Lạc Thiên nhìn hắn hỏi. Chẳng phải đã bảo hắn về phòng nghỉ ngơi rồi sao?
Hồ Ngôn xoa xoa cái bụng với vẻ ngượng ngùng:
"Chủ nhân ơi tôi đói quá. Tiền bạc tôi cho bạn hết rồi, nhờ nó đưa tới đây tìm cô nên giờ không còn tiền mua thuốc dinh dưỡng nữa."
Giờ hắn đã ván đã đóng thuyền tới đây rồi, Lạc Thiên chẳng lẽ lại bỏ mặc hắn sao? Sau này ngày nào hắn cũng đòi cô thuốc dinh dưỡng, đảm bảo cô sẽ nhanh chóng phát phiền rồi chủ động hủy liên kết với hắn cho mà xem.
Thì ra là đòi thuốc dinh dưỡng.
Lạc Thiên cực kỳ hào phóng rút từ nhẫn không gian ra năm ống thuốc dinh dưỡng đưa cho Hồ Ngôn:
"Cho anh này."
Thuốc dinh dưỡng kém chất lượng nhất ở cái thế giới này có giá hai mươi đồng một ống. Lạc Thiên đưa ra mà chẳng thấy xót chút nào. Hồ Ngôn muốn uống bao nhiêu cô cho bấy nhiêu.
"Chủ nhân... bình thường cô toàn uống cái này sao?"
Hồ Ngôn nhìn năm ống thuốc dinh dưỡng giá hai mươi đồng trên tay mà suýt thì suy sụp tinh thần. Cái thứ quỷ này cho dị thú, dị thú còn chê không uống. Lạc Thiên vậy mà lại đưa cho hắn uống sao?
Lạc Thiên gật đầu:
"Đúng vậy."
Hồi mới tới đây, vì không có tiền, tiền trợ cấp của đế quốc cô đều dùng để mua tinh thạch năng lượng hết nên chỉ đành uống loại thuốc dinh dưỡng rẻ tiền nhất này.
Hồ Ngôn nhìn ống thuốc trên tay, khóe miệng giật giật liên hồi.
Loại thuốc giá hai mươi đồng này là do Tập đoàn Thần Mộc sản xuất, làm từ những phần nội tạng bẩn nhất của dị thú. Thứ nội tạng đó chẳng ai thèm lấy, gần như không tốn tiền cũng vơ được một đống. Cho nên thuốc làm ra bán rất rẻ, đám người thường thu nhập thấp coi đây là lựa chọn hàng đầu.
Hồ Ngôn không ngờ Lạc Thiên lại nghèo tới mức phải uống cái thứ này.













