Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 15: Mấy anh em, lên tiếng đi chứ
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Trên tầng ba.
Lạc Thiên thoải mái ngâm mình trong bồn tắm xong liền thay quần áo, người máy tiến lại gần dùng động tác dịu dàng giúp cô sấy khô tóc. Cô thích mê mấy cái công nghệ cao ở thời đại vũ trụ này. Trừ việc nấu ăn ra thì mọi việc nhà người máy làm còn tốt hơn cả người thật, đúng là cứu tinh cho kẻ lười biếng.
Chín giờ bốn mươi lăm phút.
Lạc Thiên đúng giờ sang phòng Long Uyên để trị liệu tinh thần.
Vừa bước xuống cầu thang, một bóng hình màu hồng đã lao tới:
"Chủ nhân, cuối cùng cô cũng ra rồi. Tôi đợi cô nửa ngày trời rồi đấy."
Lạc Thiên bị Hồ Ngôn ôm chặt trong lòng, gã đàn ông này ra sức hít hà mùi hương trên người cô. Thơm quá, dễ chịu quá! Nếu không phải vì có việc chính thì Hồ Ngôn thật sự muốn ôm ngửi thế này mãi thôi.
Lạc Thiên dúi đầu vào ngực Hồ Ngôn đến mức ngạt thở. Cô dùng sức đẩy hắn ra, thở dốc nhìn hắn với vẻ không hài lòng:
"Sau này khi chưa được sự đồng ý của tôi, cấm không được hễ thấy mặt là động tay động chân với tôi như thế."
Không phải cô kiêu kỳ gì, mà thực sự do thói quen cẩn trọng tạo thành. Đối với những kẻ cố tình tiếp cận mình vì mục đích nào đó, Lạc Thiên cực kỳ bài xích việc thân mật.
Bị mắng, Hồ Ngôn nhìn Lạc Thiên rồi nịnh hót nắm lấy tay cô:
"Chủ nhân tôi sai rồi, cô đừng giận nhé."
Lạc Thiên rút tay về, hỏi hắn:
"Anh tìm tôi có việc gì?"
Nhắc tới việc chính, Hồ Ngôn lập tức nghiêm túc trở lại:
"Chủ nhân, lúc ở trong bếp cô chẳng phải bảo tôi đi săn dị thú sao? Tôi sợ đẳng cấp mình thấp quá không bảo vệ tốt cho cô, nên muốn hỏi xem những người phối ghép khác khi nào thì tới? Tới lúc đó chúng ta cùng đi có được không?"
Muốn hắn bỏ sức ra là chuyện không bao giờ có.
"Tôi không biết."
Lạc Thiên cũng chẳng buồn giấu Hồ Ngôn:
"Trừ hai người đã hủy liên kết, cộng thêm anh và Long Uyên ra thì những người còn lại tới giờ tôi vẫn chưa liên lạc được."
Cho hắn biết sớm tình cảnh của cô, biết đâu hắn lại sớm lòi cái đuôi cáo ra thì sao.
"Không thể nào, tới giờ bọn họ vẫn chưa liên lạc với chủ nhân sao?"
Hồ Ngôn kinh ngạc nhìn Lạc Thiên. Hắn chỉ nghĩ mấy kẻ đó chưa tới thôi, thực sự không ngờ bọn họ tới giờ vẫn chưa hề liên lạc với Lạc Thiên.
Lạc Thiên gật đầu:
"Họ đúng là chưa hề liên lạc với tôi."
"Thế hai người đã hủy bỏ liên kết thì sao? Là tình trạng thế nào? Có phải chủ nhân chủ động hủy bỏ liên kết với họ không?" Hồ Ngôn vội vã hỏi.
Rốt cuộc là hai kẻ nào mà giỏi thế, có thể dễ dàng hủy bỏ liên kết như vậy?
"Họ đưa tiền cho tôi, xin tôi chủ động hủy bỏ liên kết với họ nên tôi đồng ý thôi."
Giọng Lạc Thiên thản nhiên như thể vừa uống xong một cốc nước, hoàn toàn không coi việc hủy bỏ liên kết là chuyện gì to tát.
Hồ Ngôn nghiến răng, đám người này đúng là đang làm rối loạn thị trường mà. Cũng bị điên giống hệt Long Uyên.
"Chủ nhân, bọn họ đưa cho cô bao nhiêu tiền?" Hồ Ngôn nén cảm giác muốn hộc máu, mỉm cười hỏi.
Lạc Thiên ngẫm nghĩ một chút:
"Một người đưa cho tôi năm mươi viên tinh thạch cấp 5 với năm triệu. Người kia thì đưa một trăm năm mươi triệu."
Nói xong, cô nhìn Hồ Ngôn, mỉm cười mở lời:
"Hồ Ngôn này, nếu anh muốn hủy bỏ liên kết thì chỉ cần đưa tiền cho tôi, tôi chắc chắn sẽ lập tức hủy bỏ liên kết với anh ngay. Tôi biết hoàn cảnh anh không tốt nên không lấy nhiều đâu, đưa tôi mười triệu là đủ rồi."
Đừng bảo là cô không cho cơ hội nhé. Cô đã trao cho hắn một cơ hội rất lớn rồi đấy.
Mười triệu sao?
Hồ Ngôn thầm cười khẩy trong lòng, đừng hòng ai móc được một đồng nào từ trên người hắn.
"Chủ nhân nói gì vậy chứ? Làm tôi đau lòng quá đi mất. Sao tôi lỡ hủy bỏ liên kết với cô được? Cho dù tất cả mọi người đều bỏ rơi chủ nhân thì tôi cũng tuyệt đối không rời xa cô đâu."
Hồ Ngôn siết chặt lấy tay Lạc Thiên, nói bằng giọng điệu vô cùng chân thành.
Lạc Thiên mỉm cười, đôi mắt trong trẻo lấp lánh như có ánh sao, đẹp đến lạ kỳ. Hồ Ngôn có một khoảnh khắc nhìn đến ngẩn ngơ.
"Hồ Ngôn, anh thật sự không muốn hủy bỏ liên kết sao?" Lạc Thiên lại hỏi lại một lần nữa.
Hồ Ngôn bừng tỉnh, nghiêm túc gật đầu:
"Tôi làm sao lỡ xa chủ nhân được chứ."
Chưa lừa được đồng nào thì có chết hắn cũng không hủy bỏ liên kết.
Lạc Thiên nhìn Hồ Ngôn, trong lòng càng thêm khó hiểu. Đã không muốn hủy bỏ liên kết thì gã này rốt cuộc muốn cái gì cơ chứ?
Nghĩ không ra, Lạc Thiên cũng chẳng thèm dằn dỗi nữa, dứt khoát chuyển đề tài:
"Anh vừa bảo đợi tôi ở đây là có việc gì thế?"
Hồ Ngôn cũng sực nhớ ra mục đích của mình. Hắn mỉm cười nói:
"Chủ nhân, nếu những người phối ghép khác vẫn chưa tới, hay là cô giao bọn họ cho tôi đi. Để tôi liên lạc với họ, giục họ mau chóng tới tìm cô."
"Giao cho anh thế nào được? Giờ tôi cũng có liên lạc được với họ đâu. Trước khi họ tới gặp tôi thì hệ thống cũng không cho phép tôi giao tên và cách thức liên lạc của họ cho người phối ghép khác." Lạc Thiên nói.
Hồ Ngôn cười càng thêm rạng rỡ:
"Chủ nhân chỉ cần lập một nhóm chat, tôi sẽ vào nhóm tìm từng người một là được mà."
Bởi vì trước đây từng xảy ra chuyện có người phối ghép sau khi biết tên của những người khác, khi đối phương chưa kịp liên lạc hay gặp mặt chủ nhân, kẻ đó vì muốn độc chiếm chủ nhân nên đã thuê người đi ám sát những người phối ghép này. Dù sao chủ nhân cũng chưa từng gặp họ, họ chết rồi chủ nhân cũng chẳng buồn phiền gì. Nhưng một khi chủ nhân đã gặp mặt mà họ lại bị tàn sát thì chủ nhân sẽ đau buồn, sức mạnh tinh thần bị ảnh hưởng xấu, và những người phối ghép còn sống cũng sẽ vì sức mạnh tinh thần của chủ nhân gặp sự cố mà tinh thần sụp đổ rồi tự sát!
Cho nên sau này, để bảo vệ những người phối ghép và tránh những vụ việc tương tự xảy ra, hệ thống thần linh đã bổ sung thêm một quy định mới: Trước khi người phối ghép gặp mặt chủ nhân, mọi thông tin cá nhân giữa các người phối ghép với nhau đều phải giữ bí mật.
Lạc Thiên nghe thấy lời Hồ Ngôn thì không đồng ý ngay mà nhìn hắn với ánh mắt dò xét. Chẳng lẽ mục đích của hắn là nhắm vào những người phối ghép khác của cô sao?
Đối diện với ánh mắt dò xét của Lạc Thiên, Hồ Ngôn hiểu ngay là cô đã hiểu lầm mình. Hắn liền giải thích với vẻ mặt vô cùng chân thành:
"Chủ nhân, tôi xin thề với thần linh là tôi tuyệt đối không tổn hại tới họ đâu. Tôi chỉ muốn giúp chủ nhân, giục họ mau chóng tới bên cạnh để bảo vệ cho cô thôi."
Thần linh là vị thần tối cao của loài người, thề với thần linh đồng nghĩa với việc ký kết một bản bản giao kèo tâm linh. Nếu vi phạm lời thề sẽ bị thần linh trừng phạt, nhẹ thì tụt cấp, nặng thì mất mạng. Hồ Ngôn dám thề với thần linh chứng tỏ những lời hắn nói là thật.
Lạc Thiên gật đầu, mở vòng tay kết nối ra bắt đầu lập nhóm chat.
Sau khi bấm lập nhóm, hệ thống lập tức hiện ra một câu hỏi:
【Nữ giới kính mến, xin hỏi tất cả những người phối ghép của cô đã tới đông đủ và gặp mặt cô chưa?】
Lạc Thiên chọn: Chưa.
【Hệ thống thông báo: Do người phối ghép chưa gặp mặt chủ nhân, để bảo vệ an toàn cho chủ nhân và các người phối ghép, nhóm chat sẽ không hiển thị bất kỳ thông tin nào của người phối ghép.】
Sau thông báo của hệ thống, nhóm chat đã được tạo xong. Trừ Long Uyên ra, cộng thêm hai người đã hủy bỏ liên kết bị Lạc Thiên xóa tên thì những người còn lại trong nhóm đều hiển thị bằng bí danh, hình đại diện vẫn là dấu hỏi chấm (?).
Người phối ghép số 1 là Hồ Ngôn. Hắn đã lên tiếng trong nhóm rồi. Còn lại sáu người nữa, Lạc Thiên cũng chẳng biết ai với ai.
Người phối ghép số 1 - Hồ Ngôn: "Chào mấy anh em, tôi là người phối ghép đầu tiên của chủ nhân. Trong nhóm có những ai ở đây thì mau bước ra nói một câu đi chứ."
Người phối ghép số 1 - Hồ Ngôn: "Mấy người để thời gian dài như thế mà không chịu liên lạc với chủ nhân, xin hãy đưa ra một lời giải thích hợp lý cho chủ nhân đi!"













