Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 12: Long Vương đại nhân, làm một giao dịch nhé
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Tầng hai có bốn phòng, căn lớn nhất đã bị Long Uyên chọn mất. Hồ Ngôn chọn một phòng khá gần với cầu thang lên tầng ba.
Đẩy cửa bước vào, nhìn bài trí đơn sơ bên trong, Hồ Ngôn nhíu mày chê bai. Hiện giờ hắn phải giả nghèo giả yếu nên không thể trang trí lại phòng này được. Điều an ủi duy nhất là phòng khá sạch sẽ, thôi thì đành ở tạm một thời gian vậy.
Chuyện cấp bách nhất lúc này là phải nhanh chóng lùa hết đám người phối ghép với Lạc Thiên tới đây, như vậy hắn mới dễ dàng lừa tiền của họ. Lừa xong sớm thì hắn cũng được về hành tinh trung tâm sớm. Ở cái hành tinh rách này thêm một ngày đối với hắn đều là sự tra tấn dã man.
Lượn một vòng quanh phòng, Hồ Ngôn nhanh chóng xuất hiện trước cửa phòng ngủ của Long Uyên. Căn phòng này đang là nơi ở của kẻ phối ghép đầu tiên tìm tới Lạc Thiên, hắn sẽ đòi chút lợi ích từ gã này trước.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Hồ Ngôn giơ tay gõ cửa.
Bên trong phòng.
Long Uyên đang lười biếng tựa vào thành giường, hấp thụ năng lượng từ viên tinh thạch cấp 8. Ngay khi Hồ Ngôn vừa tới, sức mạnh tinh thần của Long Uyên đã bao trùm toàn bộ biệt thự, mọi động tĩnh của Hồ Ngôn từ lúc bước vào nhà anh đều nắm rõ.
Rất ít người biết được thân phận thật của Hồ Ngôn vì hắn chưa bao giờ lộ diện ở những nơi công cộng. Nhưng ba lãnh域 lớn có hợp tác với Tập đoàn Thần Mộc, với tư cách là người đứng đầu ba lãnh域, Long Uyên và Hồ Ngôn từng gặp qua nhau.
Hồ Ngôn - Lãnh chúa mới của tộc Cửu Vĩ Xích Hồ ở hành tinh trung tâm, cũng là kho tiền của cả đế quốc vũ trụ này. Không ngờ gã cũng là người phối ghép của Lạc Thiên.
"Cạch!"
Cửa phòng tự động mở ra.
Hồ Ngôn đang đứng ngoài cửa định cất lời, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông đang nằm trên chiếc giường lớn làm bằng tinh thạch cấp 8, mắt hắn trợn tròn, tiếng nói khựng lại ngay trong cổ họng.
Long Uyên... anh ta... anh ta cũng là người phối ghép của Lạc Thiên sao?
Ánh mắt hờ hững của Long Uyên dừng lại trên người Hồ Ngôn đang đứng ở cửa:
"Hồ Ngôn Lãnh chúa, tìm tôi có việc gì?"
Chẳng biết là may mắn hay xui xẻo cho Lạc Thiên nữa, lại đi ghép đúng phải con rồng điên Long Uyên này.
Đối diện với ánh mắt hờ hững của Long Uyên, Hồ Ngôn lén lau mồ hôi lạnh trên trán, nở nụ cười lịch sự lên tiếng:
"Tôi muốn chào hỏi những người phối ghép khác của chủ nhân, không ngờ lại là Long Vương ở đây. Đã làm phiền ngài luyện tập, thật vô cùng xin lỗi."
Mẹ kiếp, vừa ra quân đã đụng ngay phải kẻ không thể trêu vào. Đúng là xui xẻo.
Tộc Rồng rõ ràng toàn là một lũ lười biếng, chẳng thích làm gì, suốt ngày chỉ biết tìm kiếm bảo vật rồi ôm bảo vật ngủ. Tuy sức mạnh ngang ngửa với tộc Phượng Hoàng của hoàng tộc đế quốc, nhưng lại chỉ chịu ru rú ở Long Cung dưới nước.
Chẳng biết có phải cực thịnh thì suy hay không mà thế hệ này của tộc Rồng lại lòi ra một kẻ cuồng luyện tập như Long Uyên. Anh ta không thích ngủ, ngày ngày không lo luyện tập nâng cấp thì cũng là đi tranh giành lãnh thổ, mở rộng phạm vi cho tộc Rồng.
Hiện tại Long Uyên đã đạt tới cấp 11. Trong bốn lãnh vực lớn trước đây, giờ ba cái đã thuộc về tộc Rồng, chỉ còn lại Tuyết Vực nhờ có vị Thiếu chủ Sói Vương đạt đỉnh cấp 10 cộng thêm sự chúc phúc của thần linh nên mới chưa bị Long Uyên nuốt chửng.
Cái gã này hễ không vừa mắt là ra tay, chẳng thèm nói lý lẽ gì cả, đúng là một kẻ điên.
Trước đây hàng hóa của Hồ Ngôn gửi tới ba lãnh vực kia đều bị kẻ điên này cướp sạch. Nếu sau này không nhờ hai lão già cấp 11 ở hành tinh trung tâm ra mặt hòa giải, cộng thêm việc hắn phải hứa hẹn nhượng lại rất nhiều lợi ích cho tộc Rồng thì Tập đoàn Thần Mộc của hắn còn lâu mới vươn vòi tới ba lãnh vực đó được.
Cũng may lợi nhuận từ ba lãnh vực đó rất lớn, dù phải chia cho Long Uyên không ít nhưng hắn vẫn không bị lỗ.
"Không ngờ Long Vương cũng là người phối ghép của chủ nhân Lạc Thiên, đúng là cái duyên cái số."
Hồ Ngôn đứng trước cửa phòng Long Uyên, không dám nhích thêm nửa bước.
Mọi chuyện giờ trở nên hóc húa rồi. Long Uyên biết rõ thân phận của hắn, nếu Long Uyên mách với Lạc Thiên thì chắc chắn cô sẽ càng không chịu hủy bỏ liên kết với hắn.
Long Uyên liếc Hồ Ngôn một cái, nhìn nụ cười giả tạo trên mặt hắn mà thấy vô cùng ngứa mắt. Anh thích dùng thực lực để nói chuyện, ghét nhất là phải đối phó với đám lắm mưu nhiều kế này.
"Không cần làm xát lại gần tôi, có mục đích gì thì nói thẳng ra đi."
Giọng nói lười nhai của Long Uyên pha chút mất kiên nhẫn và lạnh lẽo.
Hồ Ngôn đã từng gạ gẫm làm ăn với Long Uyên vài lần nên hiểu rõ cách làm việc của anh. Hắn hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói với Long Uyên:
"Long Vương đại nhân, chúng ta làm một giao dịch đi. Ngoài tôi và ngài ra, Lạc Thiên vẫn còn bảy người phối ghép khác chưa tới."
"Tôi biết tính chiếm hữu của đực giới tộc Rồng rất mạnh, đặc biệt là ngài. Với thực lực xưng bá thế này, ngài có thể đi mây về gió khắp vũ trụ. Tôi đoán ngài chắc chắn không muốn chia sẻ một nữ giới với những kẻ khác đâu."
Tộc Rồng không chỉ có tính chiếm hữu cao mà nhu cầu chuyện đó cũng cực kỳ lớn. Trước đây từng xảy ra chuyện đực giới tộc Rồng vì muốn chiếm trọn chủ nhân mà ra tay sát hại tất cả những người phối ghép khác.
Tuy nhiên, việc tàn sát đồng bạn phối ghép sẽ bị thần linh trừng phạt. Con rồng năm đó sau khi tàn sát xong thì tinh thần lập tức sụp đổ rồi tự sát. Dù vậy, những vụ việc tộc Rồng muốn độc chiếm chủ nhân mà ra tay tàn sát vẫn xảy ra liên tục.
Cho nên Hồ Ngôn đoán chắc một kẻ mạnh mẽ như Long Uyên tuyệt đối không muốn chung đụng Lạc Thiên với bất kỳ ai.
Long Uyên đã đoán ra Hồ Ngôn định làm gì. Anh nhướng mày nói:
"Nói tiếp đi!"
Cô nàng Lạc Thiên này đúng là xui xẻo thật, đám người phối ghép với cô chẳng có kẻ nào muốn kết duyên tử đàng đàng hoàng hoàng cả.
Hồ Ngôn thấy Long Uyên bảo nói tiếp thì biết anh đã xiêu lòng với giao dịch này. Nụ cười trên mặt hắn càng thêm rạng rỡ:
"Long Vương đại nhân, tôi có thể giúp ngài đuổi hết những người phối ghép khác đi để ngài độc chiếm Lạc Thiên. Yêu cầu của tôi cực kỳ đơn giản, chỉ cần ngài giấu kín thân phận của tôi, không nói cho Lạc Thiên biết là được."
Long Uyên nghe xong liền hờ hững cười khẩy một tiếng:
"Chỉ vài kẻ cấp thấp mà thôi, một mình tôi cũng đuổi đi được, việc gì phải hợp tác với anh?"
Không cần giết, chỉ cần đuổi đi là xong. Trừ khi đối phương đánh thắng được anh, bằng không đừng mong cướp được cô nàng nhỏ nhắn đó.
Thực ra anh cũng chẳng có ý định結 duyên với Lạc Thiên, những vấn đề này vốn không tồn tại. Anh nói vậy chẳng qua là muốn tống tiền con cáo đang đứng ngoài cửa mà thôi.
Kho tiền của đế quốc sao? Sau này sẽ thuộc về anh hết.
Hồ Ngôn đã đoán trước Long Uyên không dễ gì mắc bẫy. Hắn nghiến răng nói:
"Tôi biết Long Vương đại nhân đang tìm kiếm một loại quặng đá cực phẩm. Tôi biết chính xác vị trí của loại quặng đó. Chỉ cần ngài đồng ý yêu cầu của tôi, tôi sẵn sàng giao vị trí quặng đá đó cho ngài."
Nghe thấy có tin tức về loại quặng mình đang tìm, Long Uyên gật đầu rất sòng phẳng:
"Thành giao."
Nghe Long Uyên dứt lời, Hồ Ngôn lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội gửi vị trí quặng đá sang vòng tay của Long Uyên. Vị trí hắn đã cho, còn việc có đào được quặng hay không thì phải xem bản lĩnh của Long Uyên rồi.
Giải quyết xong Long Uyên, Hồ Ngôn không còn sợ gì nữa. Phối ghép được với những kẻ mạnh mẽ như hắn và Long Uyên đã là sự ưu ái lớn nhất mà thần linh dành cho Lạc Thiên rồi. Mấy kẻ chưa tới còn lại chắc cũng chỉ là đám cấp 6, cấp 7 có thân phận bình thường. Hắn chỉ cần dùng chút thủ đoạn là có thể lừa sạch tiền của bọn họ rồi dễ dàng tống khứ đi.













