Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 11: Ngửi thấy mùi thơm là tới ngay
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Sau khi hủy bỏ liên kết thêm với một người phối ghép nữa, Lạc Thiên chẳng hề thấy buồn phiền, cũ không đi thì mới không đến. Dẫu sao đực nhiều vô kể, kẻ này không ổn thì ta đổi kẻ khác.
Cô đánh một giấc thật êm ái, thoải mái.
Sáng hôm sau.
Lạc Thiên tinh thần sảng khoái bước xuống nhà chuẩn bị bữa sáng.
Trong vòng tay kết nối, Hồ Ngôn gửi đến hàng loạt tin nhắn:
"Chủ nhân, tôi sắp đáp xuống hành tinh F268 rồi."
"Cứ nghĩ tới chuyện sắp được gặp chủ nhân là tôi lại thấy vô cùng hồi hộp, sung sướng."
"Chỉ là bản tính tôi ngốc nghếch, gia sản lại chẳng có gì, chủ nhân sẽ không chê bai tôi chứ?"
Ngồi trên phi thuyền cá nhân của mình, Hồ Ngôn gửi tin nhắn xong liền nhếch môi nở một nụ cười nham hiểm và đầy tính toán.
Hắn vốn tưởng chỉ cần nịnh hót vài câu qua mạng là cô nàng cái này sẽ biết điều mà chủ động hủy bỏ liên kết. Không ngờ đối phương lại không hề mắc bẫy, làm hắn đành phải gạt bỏ công việc dang dở sang một bên để mò tới cái hành tinh F268 nghèo rớt mồng tơi này.
Đã vậy thì đừng trách hắn ra tay không nương tình. Một khi hắn đã cất công tới đây thì tuyệt đối không chịu về tay trắng, lần này hắn nhất định phải lừa sạch tài sản của cô nàng này cùng toàn bộ những kẻ phối ghép khác, biến tất cả bọn họ thành những kẻ nghèo rớt mồng tơi.
...
Lạc Thiên đọc xong tin nhắn của Hồ Ngôn liền hời hợt đáp lại một câu:
"Được thôi, tôi ở nhà chờ anh."
Gửi tin xong, Lạc Thiên tắt vòng tay kết nối rồi đi thẳng vào bếp.
Bữa sáng hôm nay gồm bánh bao hấp nhỏ và cháo trắng, ăn kèm với món dưa muối do chính tay cô làm, đơn giản nhưng lại rất kích thích vị giác.
Long Uyên chẳng cần Lạc Thiên phải lên tầng gọi, khi đồ ăn vừa làm xong, anh đã thong thả đi xuống, hệt như ngửi thấy mùi thơm là mò tới ngay.
Nhìn bàn ăn lại xuất hiện những món mỹ vị chưa từng thấy, đôi mắt lười biếng của Long Uyên hơi lay động. Anh ngước nhìn Lạc Thiên:
"Rất giỏi nấu nướng."
Một đầu bếp cừ khôi như Lạc Thiên, dù đi đến đâu cũng sẽ cực kỳ được săn đón, đãi ngộ chắc chắn vô cùng hậu hình.
"Năng khiếu nấu nướng xuất sắc thế này, sao cô không đi làm đầu bếp chuyên nghiệp?"
Nhìn cô nàng cái trước mắt, cuộc sống vốn rất túng thiếu. Tại sao lại không đi làm đầu bếp?
Lạc Thiên đưa thìa và nĩa cho Long Uyên rồi lên tiếng:
"Trước đây tôi cũng từng tính làm đầu bếp, nhưng quy tắc của ngành này phức tạp quá, không hợp với tôi."
Hồi mới xuyên tới đây, Lạc Thiên quả thực từng nghĩ đến con đường này. Nhưng sau khi tìm hiểu khối lượng công việc của một đầu bếp, cô lập tức từ chối ngay.
Thời đại vũ trụ này lắm kẻ sành ăn nhưng lại thiếu đầu bếp, họ phải làm việc bù đầu từ lúc mở mắt cho tới tận đêm muộn, còn đáng sợ hơn cả thời gian làm việc vắt kiệt sức lực ở thế giới cũ. Hơn nữa, muốn mở một nhà hàng ở đây đều phải có gia tộc lớn chống lưng, một kẻ chân ướt chân ráo như Lạc Thiên làm sao đấu lại đám thế lực địa phương ấy.
Ăn xong bữa sáng, Lạc Thiên thấy vòng tay báo tin tinh thạch năng lượng cấp 5 cô đặt mua hôm qua đã tới. Cô liền điều khiển người máy thông minh ra tủ nhận đồ tự động lấy về.
Hệ thống giao hàng vũ trụ cực kỳ hiện đại, dù gửi từ đâu thì trong vòng ba tiếng đồng hồ cũng sẽ tới nơi.
Mười viên tinh thạch năng lượng cấp 5 chất lượng đều rất tốt. Lạc Thiên cất chúng vào nhẫn không gian, sau đó tiếp tục đăng tin cần mua thêm trên mạng vũ trụ.
Tin vừa đăng xong, chuông cửa biệt thự đã dồn dập vang lên:
"Kính coong! Kính coong! Kính coong!..."
Tiếng chuông gấp gáp hệt như đang đòi mạng.
Lạc Thiên mở màn hình giám sát không gian ba chiều lên, liền thấy một người đàn ông đẹp đẽ đến mức khó phân biệt nam nữ đang đứng ngoài cửa. Anh ta mặc bộ vest màu hồng, tóc dài màu trắng với phần đuôi tóc ánh đỏ. Mấy ngón tay thon dài thon thả còn đẹp hơn cả tay phụ nữ đang liên tục bấm điên cuồng vào chuông cửa.
Là Hồ Ngôn! Tới thật rồi sao.
Lạc Thiên thao tác trên bảng điều khiển để mở cổng biệt thự.
Một bóng hình màu hồng lao vào với tốc độ ánh sáng, giây tiếp theo, Lạc Thiên đã lọt tọt vào một vòng tay phảng phất hương hoa diên vĩ.
"Chủ nhân, cuối cùng người ta cũng được gặp cô rồi."
Hồ Ngôn ôm chặt Lạc Thiên, dúi đầu vào hõm cổ cô.
Cô nàng cái này thơm quá, thơm hơn tất cả những nữ giới mà hắn từng gặp, thứ hương thơm khó tả này khiến hắn có chút nghiện. Hồ Ngôn không kìm được hít hà thêm vài hơi, cảm giác như nguồn sức mạnh tinh thần đang biến động trong người cũng lắng dịu lại.
Thật là dễ chịu!
Lạc Thiên bị Hồ Ngôn ôm chặt trong lòng đến mức hơi khó thở, người đàn ông này lại còn liên tục rúc rúc vào cổ cô làm cô nhột không chịu nổi. Cô phải dùng hết sức đẩy mạnh mấy cái mới gạt được hắn ra.
"Chủ nhân~"
Bị đẩy ra, Hồ Ngôn làm ra vẻ như người vợ nhỏ bị bỏ rơi, uất khuất vô cùng, đôi mắt màu đỏ ngập tràn một tầng sương nước.
"Chủ nhân, có phải cô không thích tôi không?"
Hồ Ngôn cắn môi, tủi thân nhìn Lạc Thiên. Đôi mắt cáo ánh lên sự hoảng sợ và bất an. Mê đắm mà không hề ủy mị, quyến rũ nhưng chẳng chút dung tục!
Mê hoặc! Thực sự quá mê hoặc!
Lạc Thiên dường như nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh hơn.
"Khụ khụ!"
Cô nhẹ hắng giọng, nhanh chóng dời ánh mắt đi nơi khác để chữa thẹn.
"Không phải không thích anh, tôi chỉ xót anh đi đường xa vất vả, muốn anh nghỉ ngơi trước thôi."
Dựa vào biểu hiện ngay từ đầu của gã này, Lạc Thiên không cho rằng hắn thực sự tới đây để kết duyên với mình. Mỹ nam thì thích thật đấy, nhưng cũng phải còn mạng mới hưởng thụ được.
Năm năm qua ở thời đại vũ trụ này, một mình Lạc Thiên bươn chải đã bị lừa không biết bao nhiêu lần, bài học đó dạy cô làm gì cũng phải cẩn trọng. Khi chưa làm rõ mục đích thực sự của Hồ Ngôn, tốt nhất vẫn nên giữ khoảng cách.
"Thật thế sao?"
Đôi mắt Hồ Ngôn sáng rực lên, hệt như được lời của Lạc Thiên vỗ về, vui vẻ như một đứa trẻ.
"Chủ nhân không ghét tôi thật sao? Nhưng tôi chỉ mới đạt cấp 5, năng khiếu lại kém, trong gia tộc chẳng được coi trọng, tài sản lại chẳng có đồng nào. Sau này e là chẳng giúp gì được cho chủ nhân."
Thực lực thật của hắn vốn đã đạt cấp 8, nhưng để Lạc Thiên nghĩ hắn là kẻ vô dụng, hắn đã dùng thuốc nén xuống cấp 5.
Lạc Thiên nhìn vẻ mặt vừa tủi thân vừa sợ hãi của Hồ Ngôn, thầm nghĩ diễn xuất của gã này tiến bộ trông thấy, gần như không có kẽ hở. Có điều lời ra tiếng vào đều bóng gió bảo rằng hắn không tiền không tài, sau này định ăn bám cô sao?
Ăn bám thì chẳng sao, đẹp đẽ thế này dẫu có đặt ở nhà làm bình hoa ngắm nghía thì Lạc Thiên cũng ăn ngon miệng hơn. Chỉ sợ hắn còn có mục đích khác.
Lạc Thiên điềm nhiên mỉm cười với Hồ Ngôn:
"Tôi không chê anh đâu. Sau khi chúng ta chính thức kết duyên, tôi sẽ kiếm tiền nuôi anh."
Không kết duyên thì miễn bàn mọi chuyện.
Hồ Ngôn ngơ ngác. Cô nàng này lại đi hứa hươu hứa vượn với hắn sao? Kết duyên rồi mới nuôi? Nghĩa là nếu không kết duyên thì một đồng cô cũng đừng mong lấy từ chỗ cô sao?
Hừ! Từ trước tới nay chỉ có Hồ Ngôn này đi hứa suông với kẻ khác, chưa ai dám làm thế với hắn cả.
Hồ Ngôn bước tiến lên một bước, nắm lấy tay Lạc Thiên với vẻ mặt đầy cảm động. Cô nàng chủ nhân này không chỉ có mùi hương dễ chịu mà bàn tay cũng mềm mại làm sao, vuốt ve thật thích.
"Chủ nhân tốt với tôi quá, cảm ơn thần linh đã cho tôi trở thành người phối ghép của cô. Tôi vui lắm, ước gì được kết duyên với chủ nhân ngay bây giờ."
Nói tới đây, Hồ Ngôn lại thở dài một tiếng:
"Tiếc là vết thương trên người tôi vẫn chưa lành, tạm thời chưa thể kết duyên cùng cô. Chủ nhân sẽ không giận tôi chứ?"
Lạc Thiên lập tức đáp lời:
"Sao mà giận được chứ, anh bị thương tôi xót còn không hết đây này. Mấy ngày này anh cứ thoải mái nghỉ ngơi, chuyện kết duyên không cần gấp."
Chẳng qua là diễn kịch thôi mà, cô cũng biết làm. Xem ai diễn lại ai.
Lạc Thiên vừa nói xong thì vòng tay nhận được tin nhắn từ Khởi Ngọc. Khởi Ngọc hẹn cô sang nhà để bàn chuyện công việc.
Lạc Thiên quay sang nói với Hồ Ngôn:
"Hồ Ngôn, anh mang vết thương di chuyển từ hành tinh trung tâm tới đây chắc chắn là mệt rồi. Phòng trong biệt thự này, trừ tầng ba và phòng lớn nhất ở tầng hai ra, các phòng còn lại anh thích chọn phòng nào làm phòng ngủ cũng được."
Nghe vậy, ánh mắt ma xảo của Hồ Ngôn đảo quanh một vòng. Nhìn bài trí đơn sơ của căn biệt thự này, hắn đoán Lạc Thiên cũng chẳng có bất động sản nào khác.
Hừ! Đúng là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.
Mà biệt thự trống lắm phòng thế này, lẽ nào những kẻ phối ghép khác vẫn chưa tới?
Hồ Ngôn ngoắc ngoắc ngón tay Lạc Thiên, giả vờ ngượng ngùng hỏi:
"Chủ nhân, tôi chọn đại một phòng liệu có chiếm mất phòng của người khác không? Dù sau này đều là anh em một nhà, nhưng làm vậy e là không hay lắm."
Lạc Thiên điềm nhiên rút tay ra khỏi tay Hồ Ngôn:
"Phần lớn bọn họ đều chưa tới đâu, anh cứ yên tâm mà chọn."
Hồ Ngôn thầm cười khẩy trong lòng, quả nhiên đúng như hắn đoán. Đã qua bao nhiêu ngày kể từ khi ghép cặp mà những kẻ khác vẫn chưa tới, chẳng lẽ họ cũng giống hắn, không muốn nhận cô nàng cái nghèo nàn này?
Thế thì không được! Hắn còn phải lừa tiền từ trên người bọn họ nữa chứ. Họ không tới thì sao hắn ra tay được?
"Chủ nhân, tôi muốn ở phòng trên tầng hai có được không? Tôi muốn ở gần cô một chút."
Hồ Ngôn lại nắm lấy tay Lạc Thiên, nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy kỳ vọng.
"Được chứ." Lạc Thiên không có ý kiến gì, "Các phòng đều sạch sẽ cả, anh chọn một phòng rồi vào nghỉ ngơi trước đi. Giờ tôi có chút việc phải ra ngoài một chuyến."
Hồ Ngôn vốn định đi chọn phòng, nghe thấy Lạc Thiên bảo ra ngoài liền khựng lại:
"Chủ nhân đi đâu thế? Để tôi đi cùng cô nhé."
Lạc Thiên lập tức từ chối không cần suy nghĩ:
"Tôi tới nhà một nữ giới khác, dẫn anh theo không tiện đâu. Anh cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Tính lãnh thổ của đực giới rất mạnh, họ cực kỳ ghét việc kẻ khác xâm phạm vào lãnh địa của mình. Lạc Thiên là nữ giới sang nhà Khởi Ngọc thì không sao, chứ dẫn theo Hồ Ngôn thì hắn chỉ có thể đứng chờ ngoài cửa.
Nghe Lạc Thiên bảo tới nhà nữ giới khác, Hồ Ngôn không đòi đi theo nữa. Hắn cũng chẳng dại gì đứng canh cửa ngoài trời nắng chang chang.
"Vậy chủ nhân đi đường cẩn thận nhé, tôi ở nhà chờ cô về."
"Ừm!"
Lạc Thiên gật đầu rồi không quan tâm tới Hồ Ngôn nữa. Cô vào bếp lấy ít đồ rồi vội vã sang nhà Khởi Ngọc.
Hồ Ngôn dõi theo bóng lưng Lạc Thiên rời đi, sau đó mới quay người lên tầng hai chọn phòng cho mình.













