Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần – Chương 10: Người kết đôi không nói gì, chỉ cắm đầu chuyển khoản
Tình Yêu Của Kẻ Sát Thần
Vỗ về xong cho Long Uyên, Lạc Thiên lại giống như hôm qua, bủn rủn cả tay chân. Cả người cô như thể bị rút cạn sức lực.
Cô đứng dậy, cất giọng yếu ớt: "Tôi đi nghỉ đây. Trưa và tối nay chắc không làm đồ ăn cho anh được rồi."
Nói xong, cô chẳng buồn quan tâm Long Uyên phản ứng thế nào, quay người trở về phòng mình nghỉ ngơi.
Lạc Thiên vốn tưởng mình có khi lại giống như hôm qua, phải ngủ mất một ngày một đêm. Thế nhưng điều khiến cô bất ngờ là lần này cô ngủ đúng một ngày đã tỉnh lại.
Tám giờ tối.
Lạc Thiên bò dậy khỏi giường, tinh thần hăng hái. Lần này竟然 chỉ ngủ có mười tiếng. Nếu sau này lần nào vỗ về xong cũng chỉ cần ngủ mười tiếng là khôi phục lại được thì về sau cô có thể vỗ về cho Long Uyên vào buổi tối được không nhỉ? Như vậy thì không ảnh hưởng đến việc cô làm chuyện khác vào ban ngày nữa. Một lát nữa cô sẽ đi thương lượng với Long Uyên xem sao.
Sờ sờ cái bụng đang cồn cào vì đói, Lạc Thiên lập tức đi xuống tầng làm đồ ăn cho mình. Lúc đi qua tầng hai, cô do dự một chút rồi ghé qua phòng Long Uyên trước.
"Cốc cốc cốc!" Lạc Thiên giơ tay gõ cửa.
Giây tiếp theo, cánh cửa tự động mở ra.
Lạc Thiên đứng ở cửa, nhìn người đàn ông mặc đồ ngủ đang nằm tựa lưng đầy thư thái trên giường, lịch sự hỏi: "Đực thể Long Uyên ơi, tôi đi làm bữa tối đây, anh có ăn không?"
Chẳng biết có phải vì nghe thấy được ăn bữa tối hay không mà người đàn ông đang nằm trên giường lập tức ngồi bật dậy. Anh nhìn Lạc Thiên, đôi mắt sâu thẳm đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt: "Sức mạnh tinh thần của cô đã khôi phục rồi sao?"
Lần này khôi phục nhanh hơn hôm qua nhiều đấy chứ.
Lạc Thiên trả lời: "Khôi phục được một chút rồi, không còn yếu ớt như hồi sáng nữa, nấu cơm thì không thành vấn đề."
Rõ ràng là đang rất sung sức mà lại bảo mới khôi phục được một chút. Con cái nhỏ nhắn này không trung thực chút nào. Tuy nhiên Long Uyên cũng chẳng buồn chấp nhặt với cô. Bây giờ anh cảm thấy rất dễ chịu, tạm thời không cần cô vỗ về.
"Ăn gì?" Long Uyên hỏi.
Lạc Thiên suy nghĩ một chút rồi nói: "Thịt thú biến dị xào nhanh, hải thú tuyết tinh hấp sả, thực vật biến dị trộn chua ngọt, làm thêm một đĩa salad quả biến dị nữa, thấy thế nào?"
Hải thú tuyết tinh chính là cá, toàn thân trong suốt, đem hấp là ngon nhất.
Những món Lạc Thiên nói Long Uyên đều biết là gì, nhưng chưa từng ăn bao giờ. Anh gật đầu: "Có cần người giúp không?"
"Không cần đâu, một lát nữa anh xuống ăn cơm là được." Lạc Thiên không dám nhờ người của Long Uyên giúp đỡ, mấy người này hoàn toàn không biết sơ chế nguyên liệu, chỉ có nước vào phá đám thôi.
Đến nhà bếp, Lạc Thiên lấy nguyên liệu mình cần dùng từ trong không gian bảo quản ra. Loại không gian bảo quản này là đồ đi kèm sẵn trong căn biệt thự do Chính phủ Đế quốc tặng, chỉ cần cho nguyên liệu vào bên trong thì trong vòng một năm, những nguyên liệu đó vẫn tươi ngon như lúc mới bỏ vào, không hề có chút biến đổi nào. Đúng là trang bị bắt buộc phải có cho việc tích trữ đồ đạc.
Lạc Thiên lần nào cũng sơ chế xong toàn bộ nguyên liệu rồi mới bỏ vào không gian, lúc nào cần dùng là lấy ra ngay, cực kỳ tiện lợi.
Cô lấy con cá đã sơ chế xong từ sớm ra đem đi hấp, lại lấy thịt thú biến dị và ớt ra. Rất nhanh sau đó, mùi thơm trong nhà bếp đã lan tỏa ra ngoài.
Lúc Long Uyên thay quần áo xong đi xuống tầng thì Lạc Thiên đã nấu xong toàn bộ thức ăn. Cô đưa chiếc nĩa cho Long Uyên, còn bản thân thì dùng đũa.
Thức ăn buổi tối còn hợp miệng hơn cả buổi sáng. Đặc biệt là món hải thú hấp kia làm Long Uyên kinh ngạc vô cùng.
Con cái nhỏ nhắn trước mặt lúc ăn cơm rất yên tĩnh, ngoài việc thỉnh thoảng liếc nhìn vòng tay liên lạc ra thì không nói một lời nào. Cô chắc là đang dùng vòng tay liên lạc để trò chuyện với những đực thể khác, đôi mắt linh động kia đong đầy vẻ cười xấu xa, khiến Long Uyên cảm thấy vô cùng thú vị.
Lạc Thiên lúc này đang trả lời tin nhắn Hồ Ngôn gửi cho cô.
Hồ Ngôn: 【Chủ nhân cái thể ơi, hôm nay tôi tìm được một người bạn. Anh ấy vừa hay lại có việc đi Tinh Cầu F268, tôi đã nhờ anh ấy đưa tôi qua đó cùng.】
Hồ Ngôn: 【Chủ nhân cái thể, ngày mai là tôi có thể gặp cô rồi, vui quá đi mất.】
Hồ Ngôn: 【Chủ nhân cái thể, sao cô lại không thèm để ý đến tôi thế?】
Lạc Thiên: 【Vừa rồi tôi bận chút việc.】
Lạc Thiên: 【Ngày mai có thể gặp cậu tôi cũng rất vui.】
Để xem ngày mai đối phương tới đây, cô nhất định phải nhìn cho kỹ xem rốt cuộc anh ta tính toán lừa gạt cô như thế nào.
...
Ăn xong bữa tối.
Lạc Thiên nói với Long Uyên về chuyện sau này sẽ vỗ về cho anh vào buổi tối. Đúng như cô nghĩ, vị đại gia này cực kỳ dễ nói chuyện, rất sảng khoái đồng ý ngay.
Long Uyên nhìn Lạc Thiên, nhớ lại dáng vẻ cô nhắn tin với người khác trên vòng tay liên lạc lúc nãy. Người vừa nhắn tin với cô khi nãy chắc là những người kết đôi khác của cô nhỉ?
"Sau này cô vỗ về cho tôi vào buổi tối, những người kết đôi khác của cô không có ý kiến gì sao?" Long Uyên hỏi. Chẳng biết tại sao anh tới đây hai ngày rồi mà vẫn chưa gặp những người kết đôi khác của con cái nhỏ nhắn này.
"Không đâu." Lạc Thiên phán một câu bá đạo, "Ở chỗ tôi, bọn họ đều phải nghe lời tôi hết."
Kẻ nào không nghe lời thì dứt khoát không cần.
Nhìn dáng vẻ bá đạo của cô, Long Uyên bỗng nhiên có chút muốn cười. Ánh mắt anh đảo qua một vòng trong biệt thự rồi hỏi: "Sao không thấy những người kết đôi khác của cô?"
Tên này sao lại không có ý thức về ranh giới thế nhỉ? Lại đi hỏi chuyện riêng tư của con cái. Nếu không phải nhìn vào số đồng tinh tú anh ta đưa rất nhiều thì Lạc Thiên mới khốm xốm trả lời anh ta.
"Những người kết đôi khác của tôi đều đang bận, tạm thời chưa tới tìm tôi. Nhưng ngày mai một trong số đó sẽ qua đây."
Nói xong, Lạc Thiên chỉ huy robot thông minh dọn dẹp nhà bếp rồi trở về phòng.
Đã trôi qua ba ngày rồi mà chưa có một người kết đôi đáng tin cậy nào tới cả. Tối nay vừa hay cô có thời gian, nhất định phải chủ động liên lạc với mấy người còn lại xem rốt cuộc họ có ý gì? Nếu đều muốn hủy kết đôi thì làm ơn cho cô một lời dứt khoát, để cô còn nhanh chóng đi kết đôi lại lần nữa. Đừng có chiếm chỗ mà không làm việc.
Về đến phòng mình, Lạc Thiên tắm rửa một cái rồi nằm lên giường mở vòng tay liên lạc ra, bắt đầu chủ động gửi tin nhắn cho những người kết đôi còn lại. Gửi từng người thì phiền phức quá, ngoại trừ Hồ Ngôn và Long Uyên - người đã xác định sẽ hủy kết đôi - ra, Lạc Thiên trực tiếp gửi tin nhắn hàng loạt.
Lạc Thiên gửi hàng loạt: 【Tôi là chủ nhân cái thể kết đôi của anh - Lạc Thiên, nhìn thấy tin nhắn vui lòng phản hồi!】
Một giây...
Hai giây...
Ba giây...
Một phút...
Mười phút trôi qua mà chẳng có lấy một người trả lời tin nhắn.
Lạc Thiên: "..."
Người ta khi quá câm nín thì thật sự sẽ muốn cười. Cô nghi ngờ có phải vì mình là người từ nơi khác tới nên bị Thần thú gài bẫy rồi hay không mà mới kết đôi phải chín tên này. Không phải là hủy kết đôi thì cũng là muốn lừa tiền cô, bằng không thì lại như đã chết rồi, nằm xả thây trong danh sách bạn bè của cô.
Lạc Thiên hít sâu một hơi, vừa định bảo với đám người này nếu còn không trả lời tin nhắn thì cô sẽ chủ động hủy kết đôi, thì vòng tay liên lạc bỗng nhiên vang lên một tiếng.
Cái xác trong danh sách cuối cùng cũng có một cái sống lại rồi.
Tần Qua: 【Chuyển khoản mười triệu đồng tinh tú.】
Không nói năng gì mà chỉ chuyển khoản? Thế này là có ý gì?
Lạc Thiên gửi lại cho đối phương một dấu hỏi chấm.
Lạc Thiên: 【?】
Giây tiếp theo!
Tần Qua: 【Chuyển khoản năm mươi triệu đồng tinh tú!】
Tần Qua: 【Chuyển khoản một trăm triệu đồng tinh tú!】
Lạc Thiên: Người kết đôi không nói gì, chỉ cắm đầu chuyển khoản.
Lạc Thiên: 【Đại huynh ơi, anh có thể nói một câu được không?】
Chỉ chuyển khoản thôi là có ý gì cơ chứ? Cũng giống như Kim Kiêu và Long Uyên, muốn dùng đồng tinh tú đè chết cô để cô tự động hủy kết đôi sao?
Tần Qua: 【Bận!】
Lạc Thiên chằm chằm nhìn vào một chữ này suốt mấy giây. Cô hiểu rồi, người này là quá bận rộn nên không có thời gian tiếp cô, vì thế mới dùng đồng tinh tú đè cô để cô tự động hủy kết đôi.
Lạc Thiên: 【Hiểu rồi!】
Trả lời tin nhắn xong, Lạc Thiên lập tức nộp đơn lên Hệ thống Thần thú xin hủy bỏ quan hệ kết đôi với Tần Qua, đồng thời còn chu đáo xóa luôn bạn bè với Tần Qua nữa.
...
Một tiếng sau.
Tại Tinh Cầu Trung Tâm, bên trong Tòa nhà Thiết Giáp số một.
Tần Qua - người cuối cùng cũng bận rộn xong bước ra khỏi phòng thí nghiệm - vừa mở vòng tay liên lạc định gửi tin nhắn cho chủ nhân cái thể thì phát hiện mình đã bị xóa bạn bè.
Tần Qua nhìn dấu chấm cảm màu đỏ trên giao diện trò chuyện mà ngây dại cả người. Chẳng phải đều bảo con cái thích đồng tinh tú nhất sao? Sao anh chuyển đồng tinh tú cho chủ nhân cái thể mà cô ấy lại xóa bạn bè với anh chứ?
Chẳng lẽ chủ nhân cái thể chê số đồng tinh tú anh chuyển quá ít ?













