Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 19: Tôi muốn Trái Tim Màu Xanh Dương!
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
Lục Khởi vừa dứt lời, tiếng hít thở lạnh của quan khách xung quanh vang lên liên tiếp. Ánh mắt họ đảo từ Cố Mạn Âm sang Dung Thù, vô cùng chấn động.
Video đã được chuyên gia xác thực là hàng thật, nếu những lời Lục Khởi vừa nói cũng là thật...
Cùng chung sự chấn động đó còn có Phó Cảnh Đình.
Anh nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt, ánh mắt trầm xuống, lát sau mới hỏi: "Dung Thù, tại sao không nói?"
"Tôi nói anh sẽ tin sao?" Dung Thù hỏi ngược lại, giọng điệu mang chút mỉa mai: "Phó tổng, chúng ta kết hôn sáu năm, số lần trò chuyện mỗi ngày đếm trên đầu ngón tay. Trong mắt anh chỉ có Cố tiểu thư, đâu chứa nổi ai khác."
Ngày trước cô ngày nào cũng đến bệnh viện thăm Cố Mạn Âm. Cô hiểu rõ cuộc hôn nhân giữa mình và Phó Cảnh Đình bắt đầu thế nào, biết rõ trong lòng anh có ai, nên mới muốn thông qua việc gián tiếp chăm sóc Cố Mạn Âm để Phó Cảnh Đình để mắt đến mình nhiều hơn.
Nhưng sáu năm qua, thứ cô nhận được từ Phó Cảnh Đình chỉ toàn là sự lạnh nhạt đến vô tình.
Nghe vậy, Phó Cảnh Đình cẩn thận quan sát lại người phụ nữ váy đen môi đỏ, thần thái có phần lạnh lùng và sắc sảo trước mặt. Anh chợt nhận ra, cô và người vợ hiền thục luôn đợi anh về nhà trước kia như biến thành hai người khác biệt.
Anh cũng sực nhớ ra, khi hai người chưa ly hôn, anh và Dung Thù rất ít khi nói chuyện, chưa bao giờ hỏi xem cô làm gì, có bạn bè ra sao.
Dường như, anh chưa từng cố gắng tìm hiểu cô...
Hai người chỉ trao đổi vỏn vẹn hai câu, sau đó Phó Cảnh Đình không nói gì nữa. Nhưng Cố Mạn Âm đứng ngay cạnh anh, cô ta tinh ý nhận ra người đàn ông đang mềm lòng với Dung Thù, có vẻ muốn bênh vực Dung Thù.
Cố Mạn Âm nhanh chóng lướt mắt qua đám đông quan khách, hung hăng cắn răng, tiến lên một bước, gập người cúi đầu thật sâu trước Dung Thù.
"Chị Dung Thù, em không ngờ mấy năm nay chị vẫn luôn đến bệnh viện truyền máu cho em, đối xử tốt với em như vậy..." Cố Mạn Âm nghẹn ngào, viền mắt dần đỏ ửng, lại cúi đầu trước Dung Thù một lần nữa: "Xin lỗi chị..."
Khi ngẩng đầu lên, cô ta liếc nhìn đám đông, rồi tiếp tục xin lỗi Dung Thù: "Chuyện cái video em cũng xin lỗi, là do bố em quá thương em, trong quá trình điều tra lại xảy ra sai sót, nên mới tưởng chị là người đâm em."
"Cố tiểu thư, tôi còn nhỏ hơn cô hai tháng cơ đấy." Dung Thù không thèm để tâm đến lời xin lỗi của cô ta, không lộ tiếng động liếc nhìn Phó Cảnh Đình một cái.
Hóa ra đoạn video đó là do ông Cố sai người tung ra, cô còn tưởng là Phó Cảnh Đình xuống tay tàn nhẫn với mình.
Cố Mạn Âm chỉ cúi gằm mặt, cắn chặt đôi môi đỏ nhợt nhạt.
Chẳng mấy chốc, Cố Mạn Âm thấy người hầu mang hộp trang sức tới. Cô ta nhận lấy rồi đưa về phía Dung Thù: "Dung... tiểu thư, cảm ơn sự chăm sóc của chị dành cho em mấy năm qua. Đây là món quà trước đây bố tặng em, bây giờ em xin tặng lại chị, coi như là lời cảm tạ."
Sau khi hộp trang sức được mở ra, chiếc vương miện đính đầy kim cương nằm trên nền nhung đen lấp lánh chói lóa dưới ánh đèn.
"Đây, đây chẳng phải là chiếc vương miện Vương phi Lilit đội trong ngày cưới sao?"
"Cố tổng đúng là cưng chiều con gái!"
Trong số khách mời, có những người rành rẽ về trang sức đã nhận ra chiếc vương miện này. Họ liên tục xuýt xoa, khen chiếc vương miện này tuy không bằng Trái Tim Màu Xanh Dương nhưng cũng vô cùng xa xỉ, tấm tắc khen Cố tổng thương con gái.
Khi nhìn thấy chiếc vương miện đính đá đó, ánh mắt Cố Diệu Thiên có chút biến đổi.
Nhưng ông ta cũng hiểu mục đích con gái đem món trang sức này cho Dung Thù. Ông ta bước tới, mặt lạnh tanh, giọng nói cố giữ vẻ ôn hòa: "Chuyện đoạn video là tôi đã oan uổng Dung tiểu thư. Cũng cảm ơn Dung tiểu thư đã chăm sóc con gái tôi. Món trang sức này, cô nhận lấy đi!"
Dung Thù hơi chụm chân đứng đó, chỉ liếc qua chiếc vương miện đính đầy kim cương, hoàn toàn không có ý định nhận lấy từ tay Cố Mạn Âm.
Cố Mạn Âm thấy cô không nhận, liền lên tiếng: "Chiếc vương miện này là hồi Vương phi Lilit kết hôn đã mời nhà thiết kế của Van Cleef & Arpels làm riêng. Nhiều năm trước, bố em đã đấu giá thành công tại buổi đấu giá Sotheby's với giá sáu mươi triệu..."
Nói đến đây, giọng cô ta nhỏ dần: "Đây cũng là món đồ trang sức em yêu thích nhất. Em rất muốn cảm tạ Dung tiểu thư, nên mới lấy nó ra."
Khách khứa đều nghe ra sự tủi thân trong lời nói của Cố Mạn Âm, thấy Dung Thù chần chừ không nhận, thái độ lại cao ngạo, bèn quay sang chỉ trích cô.
"Dung Thù, cô đừng có quá đáng, Cố tiểu thư đã xin lỗi rồi."
"Đúng vậy, người ta Cố tổng cũng vì thương xót con gái nên mới làm chuyện hồ đồ, chẳng phải cũng đã xin lỗi cô rồi sao?"
"Cố tiểu thư lấy trang sức quý giá cất giữ ra để cảm tạ cô, cô không nhận thì còn muốn thế nào nữa?"
Những lời bàn tán của quan khách câu sau cay nghiệt hơn câu trước, làm như người làm sai là Dung Thù vậy. Phó Cảnh Đình nghe mà cũng nhíu mày.
"Cảnh Đình." Cố Mạn Âm quay đầu nhìn Phó Cảnh Đình, nói nhỏ: "Chuyện Dung tiểu thư đến bệnh viện truyền máu cho em trước đây, em thực sự không biết. Anh tin em đi, giúp em khuyên Dung tiểu thư nhận lễ tạ ơn của em nhé."
Phó Cảnh Đình nhìn thân hình mong manh và đôi môi nhợt nhạt của cô ta, trong lòng lờ mờ thấy xót xa.
"Dung Thù, Mạn Âm và Cố tổng đều đã xin lỗi cô rồi." Phó Cảnh Đình trầm giọng lên tiếng: "Món quà Mạn Âm tặng cô cũng vô cùng đắt giá, cô nhận đi."
Dung Thù biết cho dù mình có trong sạch đến đâu, Phó Cảnh Đình vẫn sẽ đứng về phía Cố Mạn Âm.
Nhưng khi tận tai nghe những lời này thốt ra từ miệng anh, vòng tay đang khoanh trước ngực cô siết chặt lại, tim như bị kim châm, đau nhói âm ỉ.
Cô vậy mà lại yêu một người đàn ông như thế suốt tám năm trời, thật quá nực cười!
Lục Khởi vốn đang đứng ngoài hóng hớt, thấy Phó Cảnh Đình ức hiếp Dung Thù như vậy, lập tức nổi điên, định lao tới chỗ anh: "Phó Cảnh Đình, con mẹ nhà anh..."
"Lục Khởi." Dung Thù đưa tay cản Lục Khởi lại.
Giằng co cả buổi tối, cô có chút mệt mỏi. Vừa định nói với Lục Khởi "chúng ta về thôi", khóe mắt cô lướt qua gương mặt Cố Mạn Âm, bắt trọn nụ cười đắc ý trên môi cô ta.
Đúng vậy, hôm nay cô đến để báo thù, chứ không phải đến để giữ thể diện cho bọn họ.
Lời định nói ra lại bị nuốt vào trong, Dung Thù đè tay Lục Khởi xuống, ánh mắt lạnh đi đôi chút: "Chuyện này để tôi giải quyết."
Cô xoay gót giày cao gót, quay mặt lại đối diện với Cố Mạn Âm.
Cố Mạn Âm bị loạt hành động này của Dung Thù làm cho bất ngờ, nụ cười trên môi vội vã thu lại đầy luống cuống, lại giơ hộp trang sức lên.
"Cố tiểu thư, mấy năm nay tôi đến bệnh viện, vì cô mà truyền không ít máu, dẫn đến bây giờ cơ thể tôi rất suy nhược." Dung Thù vừa nói, ngón tay vừa lướt qua chiếc vương miện nạm toàn kim cương: "Lấy cái vương miện này để tạ ơn tôi, e là không đủ đâu nhỉ?"
Dung Thù nhìn về phía Phó Cảnh Đình, mỉm cười hỏi: "Phó tổng, anh thấy sao?"
Ánh mắt Phó Cảnh Đình lướt qua gương mặt rạng rỡ của cô, trầm giọng hỏi: "Cô còn muốn gì nữa?"
"Tôi muốn thứ trong tay Phó tổng—— Trái Tim Màu Xanh Dương." Dung Thù chỉ thẳng vào hộp trang sức nam người đàn ông đang cầm, bộ dạng không có vẻ gì là đang nói đùa.
"Không được." Cố Mạn Âm cắt ngang lời Dung Thù, thái độ hạ mình nhưng lại rất uất ức nói: "Dung tiểu thư, tôi biết vì chuyện đoạn video, cô rất bất mãn với tôi. Những đồ trang sức tôi sưu tầm có thể để cho cô tùy ý chọn, nhưng Trái Tim Màu Xanh Dương thì không được. Đây là sợi dây chuyền Cảnh Đình định dùng để cầu hôn tôi..."
Đám đông quan khách cũng tỏ ra vô cùng phẫn nộ: "Đúng vậy, Dung Thù cô quá đáng lắm rồi đấy, Cố tiểu thư tặng cô chiếc vương miện đắt giá thế kia cô không lấy, lại còn đòi Trái Tim Màu Xanh Dương!"
"Có phải Phó tổng ly hôn với cô nên cô bất mãn, giờ muốn cố tình trả thù Phó tổng không?"
Dung Thù để ngoài tai những lời lăng mạ mình, nhìn thẳng vào Phó Cảnh Đình: "Phó tổng, anh chẳng phải rất thương Cố tiểu thư sao? Cũng là do tự Cố tiểu thư muốn tạ ơn tôi. Sao thế, lại không chịu đưa quà tạ ơn nữa à?"













