Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 20: Vặt của Phó Cảnh Đình một mớ to!
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
"Dung tiểu thư, cô đừng có quá đáng." Cố Mạn Âm bị chọc tức đến mức phát điên nhưng đành phải cố nhịn: "Chuyện đoạn video, bố tôi đã xin lỗi cô rồi, tại sao cô vẫn không chịu bỏ qua, đến cả dây chuyền cầu hôn bạn trai tôi tặng cũng muốn cướp?"
Dung Thù nhướng mày, mỉm cười: "Tôi và Phó tổng vừa ly hôn được vài ngày, cô đã ở bên Phó tổng rồi. Không biết còn tưởng cô dòm ngó anh ta từ lâu, nóng lòng muốn làm Phó phu nhân lắm rồi cơ!"
"Cô nói bậy bạ gì đấy, rõ ràng là cô..."
"Và này Cố tiểu thư, tôi không có ý định cướp giật gì đâu nhé." Cố Mạn Âm chưa kịp thốt ra mấy chữ, lại bị Dung Thù cắt ngang: "Là cô cứ một mực đòi tặng quà tạ ơn, mà tôi thì trúng ý mỗi sợi Trái Tim Màu Xanh Dương này thôi."
"..." Cố Mạn Âm nghẹn họng không nói nên lời, cắn môi đứng đó, sắc mặt ngày càng tái nhợt, giống như một bông hoa nhỏ sắp tàn úa.
Lục Khởi chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng hả hê tột độ, chỉ thiếu điều vỗ tay tán thưởng Dung Thù.
"Phó tổng, anh nói một câu đi chứ, im lặng gì thế." Lục Khởi lớn tiếng réo gọi Phó Cảnh Đình: "Chẳng lẽ đường đường là Phó tổng mà lại là kẻ nói lời không giữ lấy lời?"
Ánh mắt Phó Cảnh Đình tối sầm lại.
Sau một lúc im lặng, anh đưa chiếc hộp trang sức chứa Trái Tim Màu Xanh Dương cho Dung Thù.
Cố Mạn Âm thấy vậy thì cuống quýt, kéo tay áo anh: "Cảnh Đình, đây là sợi dây chuyền anh định dùng để cầu hôn em, đừng..."
"Hôm nay là bữa tiệc bác trai đặc biệt tổ chức mừng em bình phục xuất viện, phá hỏng không khí thì không hay đâu." Phó Cảnh Đình trầm giọng an ủi cô ta: "Chỉ là một sợi dây chuyền thôi, sau này anh bảo Trợ lý Trương tìm sợi tốt hơn, mang đến cầu hôn em."
Đám khách mời nghe vậy, nhao nhao ghen tị: "Đúng là Cố tiểu thư có phúc, trang sức dù khó kiếm đến đâu, Phó tổng cũng có cách mua về tặng cô ấy!"
Khen Cố Mạn Âm xong, đám người lại xoay ra mỉa mai Dung Thù một trận.
Cố Mạn Âm nghe Phó Cảnh Đình nói vậy, sắc mặt mới tốt lên, ngoan ngoãn gật đầu: "Em đều nghe lời anh."
Nghe đoạn hội thoại của họ, Dung Thù chỉ thấy vô cùng nực cười.
Kết hôn với Phó Cảnh Đình sáu năm, đừng nói là trang sức, ngay cả một bộ quần áo anh cũng chưa từng mua cho cô, nhẫn cưới cũng là do cô tự mua.
Giờ nhìn lại cách anh đối xử với Cố Mạn Âm, cô càng thấy mình sống như một trò hề.
Dung Thù nén lại nỗi chua xót nghẹn ngào trong lòng, nhận lấy hộp trang sức, khóe miệng nở nụ cười rạng rỡ: "Món trang sức khó tìm như vậy, Phó tổng nói cho là cho. Xem ra Phó tổng thực sự rất cưng chiều Cố tiểu thư, một chút tủi thân cũng không nỡ để cô ấy phải chịu."
Những lời bóng gió mỉa mai của cô khiến Phó Cảnh Đình nghe không lọt tai chút nào, anh lạnh nhạt nói: "Trái Tim Màu Xanh Dương đã đưa cho cô rồi, Cố tổng cũng xin lỗi cô rồi. Dung Thù, đừng truy cứu chuyện video nữa."
"Được thôi!" Dung Thù sảng khoái nhận lời.
Cô cầm một ly vang đỏ trên bàn lên, nâng ly hướng về phía Phó Cảnh Đình: "Tôi chúc Phó tổng và Cố tiểu thư trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử."
Nói xong, cô ngửa cổ uống cạn ly rượu, đặt mạnh chiếc ly xuống, quay gót bước đi.
"Phó tổng, tôi cũng phải cảm ơn anh." Lục Khởi nhếch mép cười: "Nếu không nhờ sự lạnh nhạt của anh, bảo bối nhà tôi còn chưa tỉnh ngộ đâu! Cảm ơn anh đã giơ cao đánh khẽ tha cho bảo bối nhà tôi, cô ấy xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất."
Lê Xuyên cầm chiếc ví cầm tay hình bươm bướm trên bàn lên - đồ mà Dung Thù quên mang đi, dịu dàng nói: "Đi thôi."
"Đi đi!" Lục Khởi khoác vai Lê Xuyên, cùng nhau rời khỏi đó, còn phàn nàn: "Không khí ở đây ô uế quá, ở lại thêm một giây tôi cũng thấy buồn nôn!"
Dõi theo bóng lưng họ rời đi, hàng lông mày của Phó Cảnh Đình nhíu càng chặt hơn, trong lòng dâng lên một cảm giác cáu bẳn khó tả, xua thế nào cũng không tan.
Dung Thù trông có vẻ lầm lì ít nói, không ngờ lại có những người theo đuổi ưu tú đến vậy.
Dung Thù vừa lên xe, nhắm mắt nghỉ ngơi chưa đầy một phút, Lục Khởi và Lê Xuyên cũng quay lại.
"Bảo bối, ban nãy cậu diễn đỉnh quá, chậc, cậu xem cái sắc mặt Cố Mạn Âm kìa, hận không thể ăn tươi nuốt sống cậu." Lục Khởi ngồi vào ghế lái, vừa thắt dây an toàn vừa cười lớn: "Tớ xem mà sướng rơn, chỉ muốn vỗ tay cho cậu thôi!"
Lê Xuyên vào ghế sau, đưa chiếc ví cầm tay cho Dung Thù: "Vừa nãy chị để trên bàn, quên cầm theo này."
"Ban nãy đi vội quá nên tôi không để ý." Dung Thù nhận lấy chiếc túi.
Lê Xuyên liếc nhìn hộp trang sức được đặt bên cạnh ghế, hỏi Dung Thù: "Chị, có phải chị... vẫn còn để tâm đến Phó Cảnh Đình không? Chị không muốn thấy anh ta và Cố Mạn Âm ở bên nhau, nên mới đòi sợi Trái Tim Màu Xanh Dương này đúng không?"
Lục Khởi đang lái xe nhưng cũng qua gương chiếu hậu nhìn Dung Thù, chờ câu trả lời của cô.
"Tôi và Phó Cảnh Đình đã ly hôn rồi, còn để tâm anh ta làm gì?" Dung Thù mỉm cười: "Tôi không ngờ não Cố Mạn Âm nhảy số nhanh vậy, mượn cớ tặng quà tạ ơn tôi để đánh lạc hướng dư luận về chuyện cái video."
Nói rồi, cô mở hộp trang sức ra cho Lê Xuyên xem: "Tôi đã tra rồi, sợi Trái Tim Màu Xanh Dương này là do nhà thiết kế 'K' nổi tiếng giới trang sức thiết kế, định giá đã hơn một trăm triệu (tệ). Tiền dâng đến tận miệng, cớ sao tôi lại không nhận? Cậu nói xem có đúng không?"
Lục Khởi buột miệng chửi thề một tiếng: "Dây chuyền trăm triệu á? Bảo bối cậu đỉnh thật đấy, vặt của Phó Cảnh Đình một mớ to luôn!"
"Tớ đỉnh thì đương nhiên tớ biết." Dung Thù đắc ý, đóng hộp trang sức lại ném cho anh: "Tìm kênh nào tốt bán đi giúp tớ. Một trăm triệu đấy, tiền thừa thì coi như tiền công tớ trả cho cậu."
"Nhất trí!"
Thấy sắc mặt Dung Thù vẫn bình thường, không giống như đang nói dối để qua mặt mình, Lê Xuyên giãn cặp chân mày đang nhíu chặt ra: "Thấy thái độ của chị thế này, em yên tâm rồi."
"Bảo bối, hay tớ tìm cho cậu một anh bạn trai nữa nhé!" Lục Khởi cười hì hì, lại liếc nhìn Dung Thù qua gương chiếu hậu: "Cậu cứ nói yêu cầu đi, hoặc cậu với tớ cũng được, dù sao mẹ tớ cũng rất thích cậu..."
"Không được!" Cậu ta chưa nói xong đã bị Lê Xuyên cắt ngang.
"Sao lại không được?" Lục Khởi trợn ngược mắt, tự luyến nói: "Thiếu gia tôi đây không những đẹp trai mà còn đa tài đa nghệ, lại là thanh mai trúc mã với Tiểu Thù, tôi chính là lựa chọn số một cho vị trí chồng cô ấy!"
Lê Xuyên khẽ mím môi mỏng, luồng khí tức tỏa ra từ người anh ta có chút lạnh nhạt: "Anh không chăm lo cho gia đình."
"Không phải, tôi có lo cho gia đình hay không sao cậu biết? Cậu đã sống với tôi đâu!" Lục Khởi liếc qua gương chiếu hậu thấy điệu bộ đó của Lê Xuyên, bỗng nở một nụ cười gian xảo: "Ây da, có phải cậu cũng thích Tiểu Thù rồi không?"
Dung Thù ngẩn người, sau khi phản ứng lại, lập tức giơ tay đấm Lục Khởi: "Ngậm miệng lại đi, em ấy mới hai mươi hai tuổi, vẫn là một đứa trẻ đấy!"
"Hai mươi hai tuổi là đàn ông rồi, chẳng dính dáng gì đến hai chữ 'đứa trẻ' đâu." Lục Khởi lại nở nụ cười gian tà hỏi tiếp: "Lê Xuyên, cậu nói đi, cậu vẫn còn tân đúng không?"
Dù Lê Xuyên có dịu dàng đến mấy cũng bị Lục Khởi hỏi cho lúng túng, ho khan vài tiếng: "Phải..."
"Có phải cậu đang để ý Tiểu Thù nhà tôi không?"
Dung Thù thấy Lục Khởi càng nói càng quá đáng, chẳng có ý định im mồm, trông thấy thanh socola đặt trên hộp tựa tay hàng ghế giữa, cô lập tức bóc ra, nhét cả thanh vào miệng Lục Khởi.
Lục Khởi ngậm một miếng socola lớn, ú ớ rên rỉ, suýt thì bị nghẹn chết.
"Cậu ta là vậy đấy, nói năng chẳng đâu vào đâu." Dung Thù nói với Lê Xuyên: "Em đừng để ý, mấy lời đó cũng đừng để trong lòng."
Lê Xuyên ừ một tiếng, ánh mắt vẫn khóa chặt trên gương mặt Dung Thù.
Do dự một lát, anh vừa định nói gì đó với cô thì điện thoại trong túi bỗng rung lên.
Móc điện thoại ra xem, nét mặt Lê Xuyên khẽ biến đổi. Anh nhích người về phía cửa sổ xe bên kia, hạ giọng xuống khá nhiều: "Có chuyện gì vậy?"
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Lê Xuyên nói với Lục Khởi: "Tôi có việc cần giải quyết, anh cứ thả tôi xuống ở ngã tư phía trước là được."
"Điện thoại của quản lý à?" Dung Thù hỏi: "Hay để Lục Khởi chở em qua đó nhé."
Lê Xuyên mỉm cười nhẹ, giọng nói ấm áp dễ nghe: "Không sao đâu ạ, xe bảo mẫu đang trên đường tới rồi. Em muốn Lục Khởi đưa chị về sớm nghỉ ngơi."
Nghe chàng thanh niên nói vậy, Dung Thù cũng không ép, gật đầu.
Rất nhanh, Lê Xuyên xuống xe.
Lúc chiếc xe lăn bánh đi tiếp, Dung Thù khẽ nhoài người ra, nhìn thấy Lê Xuyên đứng bên đường với dáng người cao ráo, góc nghiêng rõ nét...
Cô cứ nhìn mãi, người trong mắt bỗng nhiên như hóa thành Phó Cảnh Đình của tám năm về trước.













