Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi – Chương 18: Món quà lớn
Sếp Phó Vợ Ngài Lại Đòi Ly Hôn Rồi
Xung quanh toàn là những ánh mắt hóng kịch vui, nhưng Dung Thù lại coi như không thấy.
Cô chỉ cười như không cười lướt nhìn Phó Cảnh Đình đang quỳ một chân trên đất, lúc này mới quay sang nhìn Cố phu nhân, lười biếng cất giọng: "Thứ nhất, rất xin lỗi vì không mời mà đến. Thứ hai, cái video trên mạng đó, ai dám khẳng định là đồ thật? Bà nói muốn tính sổ với tôi vụ sáu năm trước, tôi thực sự bị oan uổng quá mà."
Nói đến câu cuối, ánh mắt cô dừng lại trên người Cố Mạn Âm.
Mặt Cố Mạn Âm trắng bệch, vội vàng nấp ra phía sau Phó Cảnh Đình.
Thấy cảnh này, mọi người xôn xao trách móc Dung Thù.
"Người phụ nữ này to gan thật, sáu năm trước đâm người ta, giờ còn vác mặt đến dự tiệc?"
"Đúng thế, nhìn Cố tiểu thư sợ hãi kìa, quá đáng thật."
Thấy con gái cưng sợ hãi, Cố phu nhân chẳng còn tâm trí đâu mà đôi co với Dung Thù: "Đúng là một đứa ranh con mồm mép tép nhảy. Nếu cô đã bảo mình bị oan, vậy thì đến đồn cảnh sát mà giải thích đi."
Khi Cố phu nhân định lấy điện thoại gọi điện, Phó Cảnh Đình đã ngăn lại.
Người đàn ông nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng: "Dung Thù, đây không phải là nơi cô nên đến."
Đe dọa cô à?
Dung Thù lại còn mỉm cười, nhướng mày, giọng đầy châm biếm: "Vậy tôi nên đi đâu? Phó tiên sinh, dù sao tôi và anh cũng làm vợ chồng sáu năm. Dù anh đối xử với tôi chẳng ra gì, nhưng tôi tự nhận thấy mình chưa từng làm chuyện gì có lỗi với anh. Anh tung cái video giả tạo lên mạng để bôi nhọ tôi, là muốn dồn tôi vào đường cùng sao?"
Mí mắt Phó Cảnh Đình giật giật, lòng bàn tay đang cầm hộp gấm hơi siết lại.
Trợ lý Trương vừa định giải thích thay sếp thì bị Phó Cảnh Đình cản lại.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm: "Cố Mạn Âm sẽ không truy cứu, cô không cần phải làm thế này."
Dung Thù tưởng mình vừa nghe chuyện nực cười nhất trần đời: "Anh đùa tôi đấy à?"
Cô liếc nhìn tất cả bọn họ, chậm rãi ngồi xuống ghế: "Lê Xuyên, lấy món quà lớn mà tôi chuẩn bị cho Cố tiểu thư ra cho mọi người xem đi."
Thế là, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lê Xuyên kết nối máy chiếu, phát một đoạn video lên màn hình trên tường.
Mọi người chứng kiến một cảnh tượng hoàn toàn khác so với cái video đang lên top tìm kiếm.
Cố Diệu Thiên lại lên tiếng ngay lúc này, ánh mắt u ám khó đoán: "Dung tiểu thư, cô lấy gì để chứng minh cái này là thật? Công nghệ bây giờ hiện đại lắm, cái gì cũng có thể làm giả được."
Dung Thù đã đoán trước ông ta sẽ nói vậy.
Cô nhìn Lê Xuyên một cái.
Cậu nhấc điện thoại gọi, rất nhanh, một người từ chiếc xe đỗ ngoài cửa bước xuống.
Người vừa bước vào, phần lớn những ai có mặt ở đây đều biết mặt. Đó là một chuyên gia kỹ thuật máy tính nổi tiếng ở thành phố Hải.
Lời nói của ông ta còn đáng tin cậy hơn bất cứ ai.
"Tôi có thể chứng minh video của Dung tiểu thư là hàng thật giá thật, còn đoạn video đang trôi nổi trên mạng là đồ đã qua chỉnh sửa."
Vừa dứt lời, sắc mặt của tất cả những người có mặt đều biến sắc, đặc biệt là Phó Cảnh Đình, biểu cảm vô cùng đặc sắc.
Anh sa sầm mặt: "Dung Thù, cô quậy đủ chưa?"
Lục Khởi khoanh tay trước ngực, cười khẩy: "Tôi nói này Phó Cảnh Đình, anh đúng là đáng thương, bị người ta coi như thằng ngốc mà lừa gạt! Khoan bàn đến chuyện đoạn phim, vụ tai nạn giao thông năm đó, chỉ cần anh để tâm một chút, đi tìm điều tra viên phụ trách vụ án hỏi rõ ràng, chân tướng chẳng phải đã phơi bày rồi sao?"
Sắc mặt Phó Cảnh Đình lạnh lẽo tột độ. Đôi mắt đen không chút độ ấm rơi vào người Cố Mạn Âm, ẩn giấu sự cuồn cuộn mãnh liệt không ai biết, vô cùng nguy hiểm.
Cố Mạn Âm hoảng sợ.
Không ngờ Dung Thù lại lấy ra được bằng chứng!
Cô ta lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi: "Em... em không lừa anh, Cảnh Đình... em không có... anh nghe em giải thích..."
Sự giải thích lúc này trở nên quá mức nhạt nhẽo.
Sự thật đã rành rành trước mắt, cô ta có nói gì cũng vô dụng!
Nhìn cảnh tượng này, Lục Khởi cảm thấy hả dạ vô cùng, hừ lạnh nói: "Phó Cảnh Đình, còn một chuyện e là anh không biết. Trong mấy năm Cố Mạn Âm hôn mê, bảo bối nhà tôi luôn đều đặn đến bệnh viện hiến máu cho cô ta. Nếu cô ấy cố ý đâm Cố Mạn Âm, thì sao lại kiên trì hiến máu như vậy? Cô ấy làm thế là vì anh đấy. Thật nực cười, một người đàn ông tự cho mình là thông minh như anh, hóa ra lại mù dở!"













