Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng – Chương 9: Người liên hệ khẩn cấp
Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng
"Khỏi đi, sức khỏe bà nội không tốt, tốt nhất là đừng nói cho bà biết làm gì, tránh để bà phải lo lắng cho tớ." Bạch Khuynh giải thích.
"Mấy năm qua cậu sống một mình sao?" Uất Kỳ ngồi xuống bên cạnh cô, cúi gầm đầu.
"Coi như là vậy đi." Bạch Khuynh trả lời.
"'Coi như là vậy' nghĩa là sao?" Uất Kỳ không hiểu.
Bạch Khuynh mỉm cười cay đắng.
Thực ra sau khi kết hôn với Mặc Kiêu, nhìn thì có vẻ như hai người cùng sống chung một mái nhà.
Nhưng thực chất phần lớn thời gian vẫn chỉ có một mình Bạch Khuynh cô độc mà thôi.
"Bạch Khuynh ơi, cậu vẫn còn hạnh phúc chán, ít nhất cậu vẫn còn có Mặc lão phu nhân bên cạnh." Giọng Uất Kỳ chùng xuống trầm tư: "Tớ và anh tớ thì khác, lúc đó cả hai đều chưa vị thành niên, lại chẳng có ai chịu nhận nuôi cả hai đứa cả, bọn tớ buộc phải tách ra, được hai gia đình khác nhau nhận nuôi."
Bạch Khuynh mím mím môi: "Hóa ra là như vậy sao."
"Thôi, tớ nói với cậu mấy cái này làm gì cơ chứ." Nét mặt Uất Kỳ trở lại bình thường: "Tát nữa tớ phải đến bệnh viện trực ca đêm rồi, cậu tự chăm sóc bản thân nhé."
"Không sao đâu, tớ nghỉ ngơi một chút rồi sẽ đi ngay thôi." Bạch Khuynh biết rõ, cô và Uất Kỳ không nên gặp lại nhau thì hơn.
Cả hai đều mang trong mình hội chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương ở những mức độ khác nhau.
Bởi vì sự ra đi của bố mẹ đã để lại những tổn thương cực kỳ lớn trong tâm hồn non nớt của họ.
Có những vết thương vĩnh viễn không thể nào chữa lành được.
Vì thế những người như họ đã ngầm tạo ra một sự ngầm hiểu chung.
Đó là không gặp lại nhau.
Không gặp lại thì sẽ không nghĩ đến những ký ức đau thương đó nữa.
"Bạch Khuynh!" Giọng Uất Kỳ có phần gắt gỏng nôn nóng.
Bạch Khuynh khựng lại.
Uất Kỳ nhận ra giọng mình có vẻ hơi to quá nên lập tức dịu giọng lại: "Không sao đâu, đây cũng là nhà của cậu mà, trong phòng tớ có quần áo sạch đấy, cậu tắm rửa xong thì thay vào nhé, trong bếp có món cháo tớ nấu hồi tối đấy, cậu hâm nóng lại mà ăn."
Nói rồi, Uất Kỳ đi thay quần áo.
Cô khoác lên mình chiếc áo măng tô, chuẩn bị bước ra ngoài.
"Uất Kỳ ơi, cậu làm việc ở bệnh viện sao?" Bạch Khuynh hỏi.
"Bây giờ tớ là một y tá." Uất Kỳ không ngoảnh đầu lại: "Bạch Khuynh ơi, tớ đã biết hướng về phía trước rồi nên không sao đâu, cậu có nỗi niềm gì khó nói cũng chẳng sao cả, cậu cứ yên tâm ở lại đây đi."
Nói xong, cô bước đi thẳng.
Bạch Khuynh thở dài một tiếng sâu thẳm.
Cô biết rõ, trong toàn bộ biến cố năm đó, cô và Uất Kỳ là hai người chịu tổn thương nặng nề nhất.
Bởi vì hai người họ đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng thảm khốc khi bố mẹ qua đời.
Vành mắt Bạch Khuynh khẽ đỏ lên, cô cúi đầu nhìn vết máu trên người mình rồi cố nén dòng nước mắt lại.
Cô đi vào phòng Uất Kỳ lấy một bộ quần áo rồi bước vào nhà tắm.
Tắm rửa xong xuôi, cô đứng trước gương ngắm nhìn phần bụng dưới của mình, rồi bàn tay trắng ngần như ngọc nhẹ nhàng vuốt ve: "Bé con ơi, đừng sợ nhé, mẹ sẽ bảo vệ con thật tốt!"
Chỉ là khi nghĩ đến sự nguy hiểm lần này lại do chính Mặc Kiêu mang đến cho mình, nước mắt cô lại không kìm được mà rơi xuống.
Mặc Kiêu nhất định sẽ chẳng bận tâm đến sống chết của cô đâu.
Hiện tại chắc anh đang ở trong bệnh viện ôm chòm lấy Vân Thất Thất thủ thỉ tâm sự rồi nhỉ?
Trên đường lớn.
Mặc Kiêu tựa người vào chiếc Maybach, rít thuốc liên tục.
Anh hút hết tàn một điếu lại châm điếu khác, dưới chân toàn là đầu lọc thuốc lá.
Trời sắp sửa sáng đến nơi rồi.
Thế nhưng vẫn chưa có bất kỳ tin tức nào về tung tích của Bạch Khuynh cả.
Những ngón tay anh siết chặt lấy chiếc điện thoại của Bạch Khuynh, trái tim không kìm được mà run rẩy liên hồi.
Cô sẽ chết sao?
Sẽ biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này sao?
Không!
Anh không cho phép điều đó xảy ra!
"Mặc tổng!" Triệu Đằng chạy xộc tới: "Đã tìm thấy gã say rượu bắt dắt thiếu phu nhân đi rồi ạ."
"Dẫn lại đây." Giọng Mặc Kiêu lạnh tàn nhẫn.
Hai tên vệ sĩ áp giải gã say rượu tiến lại gần.
Gã say rượu toàn thân thương tích, mặt mũi bầm dập hết cả lên.
"Mày đã làm gì người phụ nữ đó rồi?" Mặc Kiêu nhướng mí mắt lên, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.
Gã say rượu đã tỉnh cả rượu, biết người trước mặt là nhân vật lớn mình không thể trêu vào được liền vội vàng giải thích: "Tôi chưa làm cái gì cả ạ."
"Chặt tay nó xuống." Mặc Kiêu mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái.
Một tên vệ sĩ lập tức rút ra một chiếc dao găm.
Gã say rượu thấy làm thật liền sợ đến mức quỳ rụp xuống trước mặt Mặc Kiêu, van xin thảm thiết: "Xin ngài, xin ngài đừng chặt tay tôi, tôi sẽ khai hết, tôi sẽ khai hết ạ."
"Nói." Ánh mắt Mặc Kiêu u ám hung hăng.
"Tôi vừa mới ly hôn, tâm trạng không tốt nên mới uống nhiều rượu một chút, sau đó nhìn thấy bên đường có một người phụ nữ xinh đẹp như thế đứng đó nên mới nổi máu tà dâm. Nhưng tôi thề là tôi chưa kịp làm gì cô ấy cả, tôi vừa lôi cô ấy vào trong hẻm thì có một gã đàn ông xông ra cứu cô ấy rồi bế cô ấy đi mất rồi ạ." Gã say rượu cuống quít giải thích.
"Tay nào của mày đã đụng vào cô ấy?" Mặc Kiêu lạnh lùng hỏi.
Gã say rượu không dám trả lời.
"Đã không dám trả lời thì phế luôn cả hai tay của nó đi." Đường nét quai hàm ưu tú của Mặc Kiêu căng chặt lại, vừa tri thức vừa tàn nhẫn.
"Không không, là bàn tay này ạ!" Gã say rượu giơ bàn tay trái của mình lên.
Mặc Kiêu rít một hơi thuốc: "Dám nói dối sao, cả hai tay mày đều đã đụng vào rồi, chặt hết đi."
Gã say rượu suýt chút nữa thì ngất xỉu tại trận.
Anh đã quyết định từ trước rồi sao còn hỏi gã làm cái gì cơ chứ?!
"Á!" Đúng lúc gã say rượu đang thẫn thờ thì tên vệ sĩ đã vung dao xuống giọt đao cực nhanh, chặt đứt lìa một bàn tay của gã.
Gã gào khóc thảm thiết như quỷ khóc thần sầu.
Tên vệ sĩ còn lại lập tức bịt chặt miệng gã lại.
Ngay sau đó, bàn tay còn lại của gã cũng bị chặt đứt lìa.
"Vứt cái loại rác rưởi này đến chỗ nào không có người đi." Mặc Kiêu lạnh tàn nhẫn ra lệnh.
"Vâng!"
Hai tên vệ sĩ lôi xềnh xệch gã say rượu đi mất.
Sau đó có những tên vệ sĩ khác ra dọn dẹp hiện trường.
"Đi trích xuất camera trong hẻm xem Bạch Khuynh là do ai cứu đi." Mặc Kiêu thản nhiên cất lời.
Triệu Đằng chuẩn bị rút điện thoại ra gọi thì không ngờ lại có một số điện thoại lạ gọi vào.
"Alo?" Triệu Đằng cất tiếng: "Anh là ai đấy?"
"Xin hỏi anh có phải là người nhà của Bạch Khuynh không?" Giọng Uất Quân lạnh nhạt hỏi.
"Bạch Khuynh đang ở trong tay anh sao?" Triệu Đằng cau mày.
Mặc Kiêu nheo mắt lại, giật phăng lấy chiếc điện thoại: "Bạch Khuynh đâu rồi?"
Uất Quân ngẩn người: "Anh là gì của Bạch Khuynh?"
Mặc Kiêu trầm giọng: "Tôi là anh trai cô ấy."
"Người nhà của Bạch Khuynh đều đã qua đời hết rồi, cô ấy không còn người thân nào cả." Uất Quân không tin: "Rốt cuộc anh là ai?"
"Sao anh lại tìm được số của Triệu Đằng?" Mặc Kiêu không hài lòng.
Tại sao cuộc gọi lại được gọi vào số điện thoại của Triệu Đằng cơ chứ?
Rõ ràng anh mới là người có mối quan hệ thân thiết nhất với Bạch Khuynh cơ mà!
"Tôi điều tra từ danh sách người liên hệ khẩn cấp mà Bạch Khuynh điền trong mấy năm gần đây." Uất Quân trầm giọng: "Thế nên anh có thể trả lại điện thoại cho ông Triệu Đằng được chưa?"
Người liên hệ khẩn cấp không phải là anh, mà lại là Triệu Đằng sao?
Trong lòng Mặc Kiêu cảm thấy vô cùng khó chịu.
Anh trả lại điện thoại cho Triệu Đằng, lạnh lùng dặn: "Hỏi anh ta xem tung tích của Bạch Khuynh ở đâu."
"Vâng." Triệu Đằng cầm lấy điện thoại, hỏi Uất Quân xem Bạch Khuynh hiện đang ở đâu.
"Hiện tại cô ấy đang rất an toàn, tuy nhiên tôi còn phải tìm cô ấy xác nhận lại một chút đã thì mới có thể cho anh biết tung tích của cô ấy được, tôi sẽ liên lạc lại sau." Nói xong, Uất Quân cúp máy luôn.
Triệu Đằng ngượng ngùng, thong thả nhìn Mặc Kiêu: "Mặc tổng ơi, bên kia bảo phải tìm thiếu phu nhân đối chiếu lại đã thì mới chịu cho chúng ta biết tung tích của thiếu phu nhân ạ."
"Điều tra cái gã gọi điện thoại này ngay cho tôi." Giọng Mặc Kiêu lạnh băng: "Trước khi mặt trời mọc, tôi phải có toàn bộ thông tin lý lịch của anh ta."
"Vâng." Triệu Đằng lập tức cử người đi điều tra.
Mặc Kiêu rít từng hơi thuốc, nhưng trong lòng vẫn không sao nguôi ngoai nổi cảm giác khó chịu.
Bạch Khuynh đã được tìm thấy rồi, thế nhưng anh lại không biết hiện tại tình trạng của Bạch Khuynh ra sao.
Nếu cô không làm sao cả, tại sao lại không chủ động liên lạc cho anh cơ chứ?
Xảy ra chuyện lớn như thế này, chẳng lẽ người đầu tiên cô tìm đến không phải là anh sao?













