Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng – Chương 8: Không còn người nhà nữa rồi
Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng
"Sao không lái xe đi?" Bạch Khuynh lạnh lùng hỏi: "Vân Thất Thất chẳng phải đang chờ anh sao?"
Mặc Kiêu vốn định bảo cô bước lên ghế trên ngồi.
Thế nhưng nghe cô nói vậy, Mặc Kiêu lập tức dấn ga khởi động xe chạy đi.
Trên đường trở về, hai người không ai nói với ai một lời nào.
Bầu không khí trở nên căng thẳng ngột ngạt chưa từng có.
Mà Mặc Kiêu lại cảm thấy rằng, tất cả những chuyện này đều là lỗi do Bạch Khuynh gây ra.
Nếu cô vẫn ngoan ngoãn như trước đây thì họ đã chẳng nảy sinh cãi vã làm gì.
Đi được nửa đường, điện thoại của Mặc Kiêu lại một lần nữa vang lên.
Vẫn là cuộc gọi từ Vân Thất Thất.
"Em nói cái gì, anh qua đó ngay đây!" Mặc Kiêu đột nhiên tắp xe vào lề đường, nói với Bạch Khuynh: "Xuống xe đi, lát nữa tôi bảo Triệu Đằng qua đón em về."
Bạch Khuynh không nhúc nhích.
"Xuống xe." Mặc Kiêu lạnh giọng.
"Bây giờ là mười một giờ đêm rồi, anh định vứt một người phụ nữ như tôi ở ven đường sao?" Lồng ngực Bạch Khuynh đau nhói.
"Triệu Đằng năm phút nữa là tới nơi rồi." Mặc Kiêu thản nhiên cất lời.
Trái tim Bạch Khuynh đau như dao cắt, sắc mặt tái nhợt đi.
Cô cắn cắn môi, bước xuống xe.
"Năm phút nữa Triệu Đằng sẽ tới, em ở đây ngoan ngoãn chờ nhé." Mặc Kiêu dặn dò.
Bạch Khuynh cúi gầm đầu không thốt ra một lời nào.
Cho đến tận ngày hôm nay, cô đã chẳng còn muốn nói bất cứ điều gì nữa rồi.
Dẫu cho anh không dành cho cô một chút tình cảm nào đi chăng nữa.
Thì xét trên khía cạnh an toàn anh cũng phải hiểu rằng, vứt một cô gái lại trên đường vào đêm muộn như thế này nguy hiểm đến nhường nào.
Thế nhưng anh vậy mà lại nỡ lòng vứt bỏ cô lại như thế.
Mặc Kiêu liếc nhìn cô một cái, chẳng hiểu vì sao cái dáng vẻ cúi đầu của cô lại làm cho anh có chút khó chịu trong lòng.
Thế nhưng điện thoại lại vang lên một lần nữa.
Vân Thất Thất đang rất cần anh.
Anh chẳng cần suy nghĩ nhiều liền nhấn ga lái xe phóng đi mất.
Nước mắt Bạch Khuynh bộp bộp rơi xuống.
Từng giọt từng giọt tí tách gieo xuống mặt đất.
Năm phút sau.
Triệu Đằng lái xe tới đón người.
Thế nhưng trên con đường vắng vẻ lại chẳng có một bóng người nào cả.
Thiếu phu nhân đâu rồi?!
Triệu Đằng có số điện thoại của Bạch Khuynh, liền bấm máy gọi cho cô.
Thế nhưng điện thoại của Bạch Khuynh lại không thể kết nối được.
Triệu Đằng lập tức cảm thấy có điều chẳng lành, vội vàng gọi điện báo cho Mặc Kiêu.
"Đã đón được người chưa?" Giọng Mặc Kiêu trầm thấp: "Đưa cô ấy về nhà an toàn nhé, nếu cô ấy đói thì bảo..."
"Tổng tài ơi, thiếu phu nhân biến mất rồi." Giọng Triệu Đằng run rẩy báo cáo.
"Biến mất rồi?" Mặc Kiêu cau mày.
"Vâng ạ." Triệu Đằng có phần hoảng loạn: "Trên đường không có một bóng người nào cả, tôi gọi điện thoại cho cô ấy nhưng lại không thể liên lạc được."
"Điều thêm người tỏa ra đi tìm mau." Giọng Mặc Kiêu sa sầm xuống: "Bắt buộc phải tìm bằng được!"
Nếu Bạch Khuynh mà xảy ra chuyện gì thì anh biết phải làm sao đây?!
"Vâng ạ." Triệu Đằng cúp điện thoại rồi lập tức điều động thêm một lực lượng lớn người đến hỗ trợ tìm kiếm.
Thế nhưng trong bán kính mười cây số họ đã lục tung lên hết rồi mà vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Triệu Đằng kiểm tra lại trích xuất camera an ninh.
Chưa kiểm tra thì thôi, kiểm tra xong liền đứng hình khiếp sợ.
Bạch Khuynh quả thực đã gặp phải kẻ xấu rồi.
Có một gã đàn ông say rượu bí bét đã lôi kéo cô chui vào trong một con hẻm nhỏ.
Triệu Đằng mặt tái ngắt gọi điện cho Mặc Kiêu.
Mặc Kiêu chấn động cả người: "Tôi qua đó ngay đây!"
Nói xong anh đứng bật dậy định bước đi.
Vân Thất Thất nắm lấy vạt áo anh: "A Kiêu, làm sao thế anh?"
"Bạch Khuynh xảy ra chuyện rồi." Mặc Kiêu trầm giọng.
"Xảy ra chuyện sao?" Vân Thất Thất mím mím môi: "Có khi nào là do cô ấy không muốn ly hôn nên cố tình bày trò ra không?"
"Không đâu." Mặc Kiêu khẳng định chắc nịch.
Bạch Khuynh rất đơn thuần, cô không thể nghĩ ra loại thủ đoạn này đâu.
"Thế thì tốt rồi, anh đi mau rồi về sớm nhé, em chờ anh." Vân Thất Thất thong thả lên tiếng.
Mặc Kiêu gật đầu một cái rồi sải bước quay đi.
Vân Thất Thất cắn cắn môi, Bạch Khuynh ơi Bạch Khuynh, thủ đoạn của cô cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ!
Thế nhưng vô ích thôi.
Mặc Kiêu là người của cô ta.
Mặc Kiêu vội vã lao tới hiện trường nơi Bạch Khuynh xảy ra chuyện.
Triệu Đằng đưa cho anh một chiếc điện thoại: "Tổng tài, đây là của thiếu phu nhân, trên đó có dính máu."
Cả người Mặc Kiêu lạnh ngắt: "Tìm! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!"
"Vâng!" Triệu Đằng gật đầu rồi lập tức chỉ đạo những người khác đi tìm kiếm rà soát lại một lần nữa thật kỹ càng.
Mặc Kiêu nắm chặt chiếc điện thoại của Bạch Khuynh, các khớp ngón tay trắng bệch ra, cô nhất định không được xảy ra chuyện gì đấy nhé.
"Ái chà!" Uất Kỳ mở cửa ra, nhìn thấy Uất Quân đang bế một người phụ nữ toàn thân dính đầy máu đi vào thì giật bắn mình.
"Đừng nói nhảm nữa, tránh ra!" Uất Quân trầm giọng ra lệnh.
Uất Kỳ dạt sang một bên.
Uất Quân bế Bạch Khuynh đặt nằm xuống ghế sofa.
Uất Kỳ bước lại gần: "Đây là... Bạch Khuynh?!"
"Ừ." Uất Quân nhìn cô: "Lấy cái khăn mặt lại đây."
"Được rồi!" Uất Kỳ chạy vào nhà vệ sinh lấy một chiếc khăn mặt ướt đưa cho Uất Quân: "Anh ơi, chuyện này là thế nào vậy ạ?"
"Anh đến tìm em, giữa đường nhìn thấy cô ấy bị một gã say rượu bắt nạt nên đã ra tay cứu cô ấy xuống, cứu xong mới nhận ra đó là Bạch Khuynh." Uất Quân lau chùi mặt mũi cho Bạch Khuynh.
"Vết máu này?" Uất Kỳ cau mày.
"Là của gã say rượu đó, cô ấy không bị thương." Uất Quân trầm giọng.
Uất Kỳ khoanh tay trước ngực: "Anh ơi, chẳng phải anh nên đưa cô ấy đến bệnh viện sao?"
"Trước khi ngất đi cô ấy đã van xin anh đừng đưa cô ấy đến bệnh viện." Uất Quân lên tiếng.
"Tại sao vậy?" Uất Kỳ không hiểu.
"Anh làm sao mà biết được?" Uất Quân bất lực: "Anh giao người lại cho em đấy, anh đi trước đây."
"Anh ơi, anh đi đâu thế, người toàn máu thế này đi ra ngoài người ta không báo cảnh sát mới là lạ đấy?" Uất Kỳ lo lắng nói.
"Anh chính là cảnh sát thì báo cái gì chứ?" Uất Quân lạnh nhạt cất lời: "Anh đến đồn cảnh sát kiểm tra xem sao, tiện thể gọi điện cho người nhà Bạch Khuynh một tiếng."
Ánh mắt Uất Kỳ chìm xuống: "Cô ấy làm gì còn người nhà nữa chứ? Cô ấy cũng giống như chúng ta thôi, đều đã mất đi cả bố lẫn mẹ rồi."
Uất Quân trầm giọng: "Thì cũng phải điều tra xem sao đã."
Bởi vì lúc nãy khi hôn mê, Bạch Khuynh liên tục gọi tên "A Kiêu".
Người tên A Kiêu này chắc là "người thân" của cô nhỉ, hoặc có lẽ là bạn trai.
Cũng phải thôi, nhiều năm không gặp như thế rồi, cô có bạn trai cũng chẳng có gì là lạ cả.
Thế nhưng trong lòng anh lại có chút buồn chán khó chịu.
Uất Quân bước đi.
Lúc đi anh có dặn dò một câu: "Nếu Bạch Khuynh tỉnh lại thì em hỏi xem nhà cô ấy còn những ai, rồi gọi điện bảo người nhà đến đón. Nếu cô ấy không muốn nói thì cũng đừng gượng ép cô ấy làm gì."
Uất Kỳ nhìn gương mặt Bạch Khuynh, thở dài một tiếng.
Cô cầm chiếc khăn mặt định lau mặt cho Bạch Khuynh thì không ngờ Bạch Khuynh lại mở bừng mắt ra.
"Cậu tỉnh rồi à?!" Uất Kỳ mừng rỡ.
Bạch Khuynh ngẩn người ra một lúc, đăm đăm nhìn gương mặt Uất Kỳ: "Tiểu Kỳ?"
"Ái chà, vẫn còn nhớ đến tớ cơ đấy?" Uất Kỳ trêu chọc: "Tưởng cậu được nhà họ Mặc nhận nuôi rồi thì không còn nhận ra loại dân thường như tớ nữa cơ đấy."
Bạch Khuynh khựng lại: "Tớ không có được nhà họ Mặc nhận nuôi."
"Thế nào cũng được, cậu tỉnh rồi có cảm thấy trong người khó chịu chỗ nào không?" Uất Kỳ ngó nghiêng đánh giá cô.
Mấy năm không gặp, Bạch Khuynh vẫn cứ xinh đẹp như ngày nào.
"Tớ ổn mà." Bạch Khuynh mím mím môi: "Đây là đâu thế?"
"Nhà tớ." Uất Kỳ giải thích: "Cậu là do anh tớ cứu về đấy, đúng rồi, anh ấy bảo cậu tỉnh rồi thì gọi điện cho người nhà một tiếng đi, tránh để người nhà phải lo lắng."
Thần thái Bạch Khuynh thẫn thờ: "Tớ không còn người nhà nữa rồi."
Sau khi ly hôn với Mặc Kiêu xong, cô sẽ chẳng còn lại bất cứ thứ gì nữa.
Uất Kỳ khựng lại, nét mặt ảm đạm: "Phải rồi, chúng ta đều không còn người nhà nữa rồi."
"Cậu vẫn còn có Uất Quân cơ mà." Bạch Khuynh nói.
Uất Kỳ thở dài: "Nói ra thì, cậu có muốn gọi điện cho nhà họ Mặc một tiếng không?"
Gọi điện cho nhà họ Mặc sao?
Thế thì Mặc Kiêu có tha cho cô không cơ chứ?
Bị Mặc lão phu nhân và Thẩm Vãn biết chuyện đêm hôm khuya khoắt anh vứt cô lại giữa đường rồi suýt chút nữa bị gã say rượu sàm sỡ.
Như thế thì Mặc lão phu nhân sẽ biết Mặc Kiêu đi hú hí với Vân Thất Thất mất.
Mặc Kiêu e là lại càng thêm bất mãn với cô rồi.













