Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng – Chương 10: Mau làm thủ tục ly hôn đi
Sau Ly Hôn, Tổng Tài Bắt Đầu Sốt Sắng
Uất Quân sau khi gọi điện thoại xong mới đi gõ cửa.
Cửa mở ra, Bạch Khuynh đứng ở bên trong.
Cô vừa mới tắm xong, sắc mặt trông vẫn rất nhợt nhạt.
"Anh có mua bánh xếp này." Uất Quân nhìn thấy Bạch Khuynh nét mặt cũng có phần lúng túng không biết phải làm sao.
Những người từng trải qua cùng một loại tổn thương như nhau khi gặp lại đều sẽ thấy rất ngại ngùng.
"Cảm ơn anh." Bạch Khuynh lùi lại một bước nhường đường cho anh đi vào.
Uất Quân bước đến bên bàn đặt hộp bánh xếp xuống: "Còn nóng hổi đấy, em ăn đi."
"Uất Kỳ đi làm ca đêm rồi." Bạch Khuynh mím mím môi: "Không ngờ cậu ấy lại làm y tá, đúng là giỏi thật đấy."
Uất Quân khựng lại: "Cái này có gì đâu mà khen, những y tá giỏi giang hơn em ấy còn nhiều lắm."
Bạch Khuynh lắc lắc đầu: "Cậu ấy thực sự rất giỏi giang, đặc biệt là sau khi trải qua biến cố năm đó."
"Em sống có tốt không?" Giọng Uất Quân khàn khàn hỏi.
"Khá tốt ạ." Bạch Khuynh ngồi xuống.
Uất Quân từ trong túi áo móc ra một bao thuốc lá.
Bạch Khuynh ngập ngừng một chút: "Uất Quân ơi, anh có thể đừng hút thuốc ở trong phòng được không?"
"Xin lỗi em." Uất Quân ngượng ngùng.
Anh quá đỗi căng thẳng.
Bạch Khuynh từ tốn ăn từng miếng bánh xếp: "Cảm ơn anh đã cứu em."
"Sau này đừng có đi ra ngoài muộn như thế nữa." Giọng nói trầm thấp của Uất Quân mang theo một sự xót xa: "Cho dù có việc gấp đi chăng nữa thì cũng phải tìm người đi cùng, đừng có đi một mình."
"Vâng ạ." Bạch Khuynh gật gật đầu.
"Anh đã gọi điện... cho một người đàn ông tên là Triệu Đằng rồi, tuy nhiên anh chưa nói cho anh ta biết em ở đây, anh muốn hỏi ý kiến em trước đã." Uất Quân thâm trầm nhìn cô: "Có cần anh gọi anh ta qua đây đón em không?"
"Khỏi đâu ạ, trời sáng rồi, em tự quay về." Bạch Khuynh lắc đầu.
"Được rồi." Uất Quân gật đầu.
Anh đăm đăm nhìn Bạch Khuynh.
Thực ra anh có rất nhiều điều muốn nói.
Thế nhưng lại cắn răng nuốt ngược vào trong.
Bản thân mình hiện tại thì có tư cách gì mà đi can thiệp vào chuyện của cô cơ chứ?
Trên giấy tờ hôn nhân của cô ghi rõ "Đã kết hôn", mà người đàn ông tên Triệu Đằng đó hoàn toàn không phải là chồng cô.
Cuộc hôn nhân của cô làm cho cô đau đớn đến thế sao?
Thế nên mới khiến cô lựa chọn sự "sa ngã" này?
Cốc cốc!
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Uất Quân và Bạch Khuynh nhìn nhau một cái.
"Là Uất Kỳ sao?" Bạch Khuynh ngạc nhiên.
"Em ấy phải đến giữa trưa mới tan làm cơ." Uất Quân vừa nói vừa bước ra mở cửa.
Cửa mở ra, bên ngoài đứng một người đàn ông khoác chiếc áo măng tô màu đen, dáng vẻ đẹp đẽ cao quý, mang theo một luồng khí lạnh thấu xương.
Uất Quân đối với gương mặt đẹp đến mức ma chê quỷ khóc này có chút ấn tượng.
Mặc Kiêu.
Tổng tài của tập đoàn Mặc Thị, người đứng đầu nhà họ Mặc.
Cũng chính là cháu nội của Mặc lão phu nhân.
Và càng là chồng của Bạch Khuynh.
"Uất Quân ơi, là ai thế ạ?" Bạch Khuynh bước lại gần.
Cô nhìn thấy Mặc Kiêu thì khựng người lại một chút.
Tìm tới đây nhanh thật đấy.
Thực ra cô biết rõ, chỉ cần liên lạc với Triệu Đằng.
Thì việc Mặc Kiêu tìm tới đây chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Đôi mắt hẹp dài của Mặc Kiêu lạnh lẽo nhìn Bạch Khuynh.
Cô đang mặc một chiếc áo nỉ hình hoạt hình màu hồng cùng chiếc quần thể thao màu xám, mái tóc đen mượt được búi gọn thành hình củ hành, vừa đáng yêu lại vừa tươi mới.
Rõ ràng đã hai mươi ba tuổi rồi, thế nhưng trông vẫn chẳng khác nào một cô nữ sinh đại học mười tám tuổi thơm ngon mọng nước.
Mặc Kiêu tức thì dấy lên một ngọn lửa giận dữ.
Cô vậy mà lại ở trong nhà của một gã đàn ông lạ mặt!
Cô còn chưa biết thế giới bên ngoài nguy hiểm đến nhường nào sao?
"Đi về theo tôi." Giọng Mặc Kiêu lạnh lẽo trầm thấp.
"Sao anh lại tìm được đến đây?" Giọng nói của Bạch Khuynh không chút nhiệt độ: "Anh phái Triệu Đằng đến đón em là được rồi, việc gì phải tự mình cất công chạy tới một chuyến cơ chứ?"
Cô ở trong lòng anh không hề có một chút vị trí nào cả.
Cô đã không còn xa xỉ mong chờ anh dành cho mình một chút quan tâm nữa rồi.
Mặc Kiêu không thích cô dùng ánh mắt này nhìn mình, cũng không thích cô dùng giọng điệu này nói chuyện với mình.
Anh sải bước tiến lại gần Bạch Khuynh.
Cả người anh tỏa ra áp lực quá đỗi u uất.
Bạch Khuynh sợ hãi lùi bước về sau, thân hình đột ngột đập mạnh vào mép bàn.
"Cẩn thận!" Uất Quân vô cùng lo lắng.
Mặc Kiêu chộp lấy cổ tay Bạch Khuynh, kéo tọt cô vào lòng mình, anh ghé sát tai nói nhỏ: "Bạch Khuynh, một tên cảnh sát cùi củ này tôi xử lý dễ như trở bàn tay, em có chắc là muốn đứng ở đây cãi nhau với tôi không?"
Bạch Khuynh cứng đờ người.
Mặc Kiêu lại đang đe dọa cô.
Anh biết thừa cô là một người mềm lòng.
Anh liền lợi dụng điểm này, đem tất cả những người có thể lợi dụng ra để đe dọa cô.
"Em đi về với anh." Bạch Khuynh cúi gầm đầu xuống.
Uất Quân đã cứu cô, cô vô cùng biết ơn.
Thế nhưng cô không thể gây thêm rắc rối cho Uất Quân được.
Uất Kỳ chỉ còn lại mỗi một mình Uất Quân là người thân mà thôi.
Cô không thể làm liên lụy đến hai anh em họ được.
Uất Quân lo lắng nhìn Bạch Khuynh: "Bạch Khuynh ơi, nếu em không muốn quay về thì..."
"Em quay về." Bạch Khuynh không thèm nhìn Uất Quân.
Uất Quân từ nhỏ đã cực kỳ nhạy cảm, xung quanh có bất kỳ sự thay đổi cảm xúc nào anh đều có thể nhận ra được ngay.
"Đa tạ anh Uất đã cứu cô ấy, chút nữa tôi sẽ gửi hậu tạ sau." Mặc Kiêu lạnh tàn nhẫn nói.
"Khỏi cần." Uất Quân từ chối: "Tôi cứu cô ấy không phải vì muốn báo đáp."
"Hừ, cái loại mồ côi được nhận nuôi như anh Uất đây, ở gia đình nhận nuôi lại chẳng được coi trọng, nếu anh có tiền thì họ cũng sẽ nhìn anh bằng ánh mắt khác thôi, thế nên anh cứ nhận lấy đi." Mặc Kiêu cực kỳ ngạo mạn mỉa mai.
"Mặc Kiêu, anh đủ rồi đấy!" Bạch Khuynh nổi giận.
Anh dựa vào cái gì mà lại đi mỉa mai Uất Quân như thế chứ?
Mặc Kiêu cúi đầu nhìn cô gái nhỏ thấp hơn mình một cái đầu, cô lần đầu tiên vì một người đàn ông xa lạ mà nổi giận với anh.
Cô càng như vậy, anh lại càng thêm tức giận.
Gã đàn ông này và cô có mối quan hệ gì, mà cô lại nhất quyết bảo vệ anh ta đến mức này?
Bạch Khuynh cảm thấy Mặc Kiêu thật vô lý hết sức, cộng thêm việc anh vứt bỏ cô lại giữa đường khiến cô suýt chút nữa gặp phải nguy hiểm.
Cô mím mím môi, không ngoảnh đầu lại mà sải bước đi thẳng ra ngoài.
Sắc mặt Mặc Kiêu sa sầm xuống, cô vậy mà lại còn tỏ thái độ không vui với anh nữa cơ đấy!
Mặc Kiêu đuổi theo.
Họ bước tới trước đầu xe.
"Bạch Khuynh, em vì một người đàn ông mà dám tỏ thái độ với tôi sao?" Gương mặt đẹp đẽ của Mặc Kiêu cực kỳ u uất.
"Em không phải vì một người đàn ông mà tỏ thái độ với anh, Mặc Kiêu ơi, anh có biết nếu không nhờ có Uất Quân thì em sẽ có kết cục thế nào không?" Đôi mắt Bạch Khuynh trong chớp mắt đỏ ửng lên.
Cô hễ khóc là lại càng không có chút sức chiến đấu nào, ngược lại trông vô cùng đáng thương.
"Em suýt chút nữa là bị cưỡng hiếp rồi đấy! Anh có hiểu điều đó có nghĩa là gì không!" Cả người Bạch Khuynh run rẩy liên hồi: "Nhưng凡 anh còn một chút tính người thì đã không vứt bỏ một người phụ nữ như em lại trên đường vào đêm hôm khuya khoắt để đi gặp nhân tình rồi! Lúc anh ôm lấy nhân tình tỉ tê tâm sự thì anh có biết em đang phải trải qua những gì không?"
Mặc Kiêu hốt hoảng trong lòng: "Tôi không cố ý."
"Không cố ý sao?" Nước mắt Bạch Khuynh lã chã rơi xuống: "Em đã nhắc nhở anh rồi, là do anh vốn dĩ chẳng hề bận tâm đến sống chết của em, cho dù em có chết đi chăng nữa thì anh cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái đâu."
"Tôi..." Mặc Kiêu quả thực đuối lý.
Anh thực sự không ngờ rằng, chỉ mới năm phút ngắn ngủi mà cô đã gặp phải nguy hiểm rồi.
Bạch Khuynh hít hít mũi: "Mặc Kiêu, anh vốn dĩ chẳng coi em ra cái gì cả, thậm chí anh chưa từng dành thời gian ra để tìm hiểu về em."
Mặc Kiêu trầm giọng.
"Mặc Kiêu, em vốn dĩ không thích ăn cua lông đâu." Bạch Khuynh đôi mắt đỏ ngầu: "Nhưng anh có biết tại sao sau này em lại thích không? Bởi vì con cua đó là do chính tay anh bóc vỏ đấy."
Mặc Kiêu giơ tay ra, muốn ôm lấy cô.
Cô cứ khóc là anh lại thấy đau lòng.
Bạch Khuynh đẩy tay anh ra: "Đừng chạm vào người em! Bàn tay của anh đã chạm vào Vân Thất Thất rồi, thế nên đừng có chạm vào người em!"
Mặc Kiêu cứng đờ người, đôi mắt đen u uất.
"Mặc Kiêu, em không phải là không muốn ly hôn với anh, mà là vì sức khỏe bà nội không tốt, em sợ làm bà bị giật mình xúc động thôi." Bạch Khuynh lau đi giọt nước mắt: "Chúng ta có thể lén làm thủ tục ly hôn trước, chờ sau này thời cơ chín mùi rồi mới nói cho bà biết. Ngày mai chúng ta đến Cục Dân chính, mau làm thủ tục ly hôn đi."













