⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm – Chương 3: Sống mũi cao thì dương vật sẽ rất lớn
⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm
Ninh Kiều nhận ra không phải rắn, chỉ là một chiếc lá bị gió thổi qua, cô bực bội nhảy xuống
Ninh Kiều nhìn rõ khoé môi người đàn ông nhếch lên đầy mỉa mai, cô lại càng bực bội hơn nữa
Tần Dã khoanh tay, lạnh lùng hất cằm về phía xe:
“Một là tự bò lên thùng xe, hai là làm mồi cho rắn. Cho cô ba giây.”
Sau cùng đại tiểu thư Ninh đành cắn răng bò lên thùng xe
Xe dừng lại ở một căn nhà nhỏ, lúc Ninh Kiều xuống xe, cô cảm giác dạ dày như muốn nổ tung
Tiểu Chu vội vàng đưa nước: “Chị Kiều, chị uống đi”
Ninh Kiều uống xong mới cảm giác đỡ hơn, sau đó cô nghe rõ ràng một âm thanh giễu cợt vang lên
“Yếu ớt”
Nhờ có ánh đèn cô mới nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông
Đó là một gương mặt có đường nét góc cạnh như tạc tượng, làn da ngăm khỏe khoắn phong trần.
Chân mày rậm đầy dã tính, sống mũi cao thẳng cùng đôi mắt sâu thẳm, bén ngót như chim ưng đang nhìn cô giễu cợt.
Chiếc áo may-ô đen bó sát ôm trọn lồng ngực vạm vỡ, từng bó cơ bắp cuồn cuộn phập phồng theo từng nhịp thở, phát ra hóc-môn nam tính áp đảo đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Nghe nói đàn ông lông mày rậm tính dục cao, còn sống mũi cao thì dương vật sẽ rất lớn….
Bên dưới Ninh Kiều có chút ngứa ngáy, một cơn kích thích nguyên thuỷ khiến đáy lòng cô hưng phấn
Thế nhưng nhớ lại cái chiếc xe quái quỷ hồi này, Ninh Kiều hận đến nghiến răng
“Mẹ kiếp ai yếu ớt, không phải do cái xe quỷ tha ma bắt của anh à….”
Tiểu Chu sợ bị đuổi ra khỏi nhà, liền níu áo ngăn cản Ninh Kiều
Tần Dã tất nhiên không thèm để ý đến cô, hắn đem hai cái vali vào trong nhà, sau đó chỉ vào cái phòng nói:
“Phòng của cô ở đây”
Trong nhà có ba phòng, Tiểu Chu được sắp xếp ở chung với Tần Dã
Căn nhà được xây dựng từ lâu nên lớp tường đã tróc gần hết lớp men trát, để lộ ra những mảng gạch đỏ cũ kỹ xỉn màu và lấm lem vệt ố xám. Trên trần nhà treo đủng đỉnh một chiếc quạt trần ba cánh đã hoen gỉ
Bên trong căn phòng trống hơ trống hoác, nội thất duy nhất chỉ vẻn vẹn một chiếc giường gỗ đã cũ kỹ
Ninh Kiều cảm giác tuyệt vọng, cô thầm nghĩ đến sáng mai sẽ xách vali rời khỏi đây ngay lập tức
“Ôi, người đã đến rồi sao?”
Từ bên trong bếp một người phụ nữ phúc hậu bước ra, giọng nói ấm áp: “Đẹp quá, so với trong hình còn đẹp hơn”
Ninh Kiều tuy không thích hoàn cảnh ở đây nhưng về đối nhân xử thế lại vô cùng biết điều
Cô gật đầu với người phụ nữ: “Con chào dì”
“Cứ gọi ta là dì Thẩm, hai đứa đã ăn cơm chưa, đường xa chắc mệt rồi đúng không, mau vào đây ăn thôi”
Bữa cơm vô cùng đơn giản, cơm canh hai món, Ninh Kiều nhìn đĩa đậu hũ chiên trước mặt, miễn cưỡng gắp một đũa.
Một bát cơm đầy, Ninh Kiều nhai như nhai sáp, cô nhìn trên bàn ăn thỉnh thoảng còn có mấy con ruồi bay qua bay lại, nhịn xuống cảm giác khó chịu ráng ăn hết cơm
Tần Dã cảm nhận được ánh mắt chán ghét của Ninh Kiều, trong lòng hắn nổi lên một cơn tức giận, liền kéo ghế đứng dậy
“Mẹ kiếp không ăn được thì cút!”
Đại tiểu thư Ninh Kiều lần đầu bị người khác chửi thẳng mặt như vậy thì vô cùng sốc
Cô định nạt lại, nhưng khi nhìn khuôn mặt phúc hậu của người phụ nữ liền quyết định nhịn xuống
“Con đừng quan tâm nó, thằng bé tính cách vốn cục súc nhưng không có ý xấu, thay mặt nó dì xin lỗi con nhiều”
Ninh Kiều gật đầu với Thẩm Tú ra vẻ không thèm quan tâm nhưng trong lòng tức đến nghiến răng nghiến lợi
Uổng phí cho một khuôn mặt đẹp trai!
Ninh Kiều trải qua một giấc ngủ không được ngon lắm, hệ quả là 10h sáng hôm sau cô mới dậy
Thẩm Tú đã ra ngoài chợ phiên buôn bán từ sáng sớm, trên bàn ăn Tần Dã khoanh tay, vẻ mặt không được tốt lắm
“Cô có biết giờ này là mấy giờ rồi không?"
Ninh Kiều không ưa người đàn ông này, liền hứ một tiếng không thèm trả lời hắn
Tần Dã nhìn khuôn mặt trắng bóc mềm mịn của cô gái, nhịn xuống bực bội nói: “Ra ăn sáng đi rồi tôi dẫn cô đi tham quan ở đây một vòng”
Ninh Kiều không thèm trả lời, dáng vẻ ngông nghênh
Tiểu Chu thở dài một hơi, hắn bị kẹp ở giữa rất khó xử
Ninh Kiều nhìn cái bàn ăn dính một lớp bụi mỏng, cô chán ghét lấy ra bịch khăn giấy
Tần Dã nhìn cô tiểu thư đỏng đánh dùng hơn nửa bịch khăn giấy chỉ để lau bàn, liền không nhịn được mỉa mai: “Phiền phức”
Ninh Kiều không thèm quan tâm, cô ăn tạm bợ sau đó đi thay đồ. Thời điểm Tiểu Chu nhìn Ninh Kiều thay đồ xong, hai mẳt cậu sáng lên
“Cô xác định muốn mặc như thế này?”
Ninh Kiều mặc chiếc váy trắng dài ngang gối, cổ áo hở ra một khoảng trắng đến loá mắt, nơi no đủ căng phồng lên vô cùng thu hút, bên dưới là đôi giày cao gót 5 phân
“Sao, tôi thích mặc vậy đấy? Làm gì được nhau”
Tần Dã nhếch mép: “Vậy thì đừng hối hận”
Chiếc xe cà tàng hôm qua Ninh Kiều chắc chắn sẽ không leo lên lần thứ hai. Theo như lịch trình, hôm nay Tần Dã sẽ dẫn cô đi tham quan một vòng nơi đây trước
Những ngày tiếp theo sẽ bắt đầu dựng máy quay
Sau đó Ninh Kiều đã hiểu hàm ý mỉa mai của người đàn ông khi thấy cô mặc váy…













