⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm – Chương 4: Quần lót ren đen
⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm
Ninh Kiều nhìn chiếc xe moto trước mặt, lại nhìn xuống chiếc váy ngắn của mình, cuối cùng vẫn cắn răng leo lên
Tần Dã định quay sang mỉa mai cô gái, thế nhưng lại bị hai bên đùi trắng bóc mềm mại của Ninh Kiều đập thẳng vào tầm mắt, cuối cùng tâm trạng hắn lại càng bực bội
Hắn cởi áo khoác ném cho Ninh Kiều, kêu cô trùm lên
“Cảm ơn lòng tốt của anh nhưng không cần đâu” Ninh Kiều trong lòng vẫn còn ghi thù
Tần Dã đè lưỡi vào bên má, vít mạnh tay ga
“Aaaaaa!” Ninh Kiều theo quán tính suýt té ra ngoài, cô theo bản năng ôm chặt lấy người ngồi phía trước
Eo của người đàn ông vô cùng săn chắc, cách một lớp áo mai ô mỏng, cô có thể cảm nhận được từng múi cơ đang gồ lên
Cơn bực bội thoáng chốc tan sạch, Ninh Kiều lén lút đưa tay sờ sờ
Thật cứng rắn! Thì ra đây là cảm giác sờ múi bụng!
Tốc độ xe sau đó đã chậm lại, nhưng Ninh Kiều vẫn như cũ không buông tay
*
Chiếc xe môto dừng ở dưới bên đường, khúc này không thể đi xe được nữa
Ninh Kiều nhìn đường núi toàn đất đá trong lòng trầm mặc, mẹ kiếp như này sao đi?
Tần Dã bước chân nhanh nhẹn, chỉ mới chớp mắt đã leo được lên mấy vách đá, hắn từ trên cao liếc xuống Ninh Kiều, khoanh tay đợi trò vui của cô
“Đỡ tôi mau lên!” Ninh Kiều đưa tay ra, giọng điệu ra lệnh vô cùng đáng đánh
Bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng Tần Dã đành xuống nước, bàn tay mạnh mẽ nắm tay Ninh Kiều đỡ cô kéo lên
Bàn tay thiếu nữ vô cùng mềm mại, sờ vào như một miếng thạch, Tần Dã vô thức nghẹn thở, động tác vốn dĩ mạnh bạo vô thức thả lỏng ra
“Oa, đẹp vậy sao”
“Nơi này chưa là gì, xíu nữa sẽ dẫn cô xem thêm mấy cảnh nữa”
Chỗ Ninh Kiều sống là thành phố, đa số đã được quy hoạch trở nên hiện đại nên đối với khung cảnh hoang dã như vậy, cô vô cùng hứng thú
Nhìn dọc đường núi có cây hoa nào đẹp liền hái hết
“Cô hái hoa làm gì?’
Đối với câu hỏi nhảm của Tần Dã, tâm trạng Ninh Kiều hiếm khi có kiên nhẫn trả lời: “Hái về cắm, anh chưa bao giờ cắm hoa sao?”
“Đây là hoa dại”
“…”
‘Hoa dại thì sao, hoa dại thì không được cắm chắc!”
Ninh Kiều tìm được bông hoa tím, tiện tay cài lên mái tóc. Cô bật camera ngó trước ngó sau, cảm thấy vô cùng ưng ý: “Này, họ Tần, chụp dùm tôi một tấm ảnh đi”
‘…” Hắn thành nhiếp ảnh gia từ bao giờ thế
Tần Dã giơ điện thoại lên. Trong màn hình, cô gái nhỏ nhắn cài bông hoa tím trên tóc, đôi mắt cong cong, nụ cười kiều diễm rạng rỡ làm bừng sáng cả góc rừng. Cô hướng về phía ống kính chuyên nghiệp tạo dáng
Ngón tay hắn bất giác khựng lại, yết hầu lăn lộn, tâm trí đột ngột thất thần
Tạch.
Nhấn máy xong, Tần Dã nhanh chóng thu lại cảm xúc, khôi phục vẻ mặt lạnh như tiền rồi quăng trả điện thoại cho cô.
Ninh Kiều nhìn mấy tấm ảnh méo xẹo, tức đến mức suýt thì quăng luôn cái điện thoại.
“Tần Dã! Anh cố tình đúng không? Dáng tôi đẹp thế này, mặt tôi xinh thế này mà anh chụp trông có khác gì con quái vật không hả?!”
*
Ninh Kiều nhận ra Tần Dã rất được lòng mọi người ở đây, đi đến đâu cũng có người nhận ra hắn rồi chào hỏi
Mà dáng vẻ Ninh Kiều thì vô cùng nổi bật, cô đi đến đâu cũng có một đống ánh mắt nhìn tới
Có những cậu thiếu niên vừa nhìn thấy cô liền đỏ mặt ngại ngùng, Ninh Kiều vốn đã quen nên không hề bối rối, cô nở nụ cười xinh đẹp tiêu chuẩn cười lại với họ
Tần Dã đương nhiên thấy, hắn trầm giọng: “Đơ cái mặt ra cười cái gì? Lại đây.”
“Liên quan gì đến anh? Tôi cười với người ta chứ có cười với anh đâu mà gắt!”
Ninh Kiều bĩu môi, hất cằm ngoảnh mặt đi. Nhưng chưa kịp đắc ý được ba giây, đôi giày cao gót vô tình giẫm phải một hòn đá tròn lăn lóc trên đường núi.
“Á!”
Cổ chân ngoặt sang một bên, một cơn đau nhói truyền thẳng lên óc khiến Ninh Kiều chao đảo ngã khuỵu xuống.
Tần Dã phản ứng nhanh như chớp, bước dài tới nhưng vẫn không kịp đỡ cô đứng vững. Ninh Kiều ngã ngồi xuống đất, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn nhó vì đau, nước mắt rơm rớm:
“Hức... Tại anh đấy! Tại anh quát tôi nên tôi mới bị té!”
Tần Dã đè nhẹ đầu lưỡi vào bên má, thở dài một tiếng qua kẽ răng.
Hắn luồn tay người cô, nhẹ nhàng nhấc bổng Ninh Kiều lên như bế một đứa trẻ.
Ninh Kiều giật mình vội ôm chặt lấy cổ người đàn ông, mùi hương nam tính nóng rực trên người Tần Dã khiến Ninh Kiều bối rối
Tần Dã đặt cô ngồi xuống gốc cây, bàn tay to lớn, thô ráp bao trọn lấy cổ chân mảnh dẻ của Ninh Kiều
“Tháo giày ra. Để tôi xem.”
Bên chân Ninh Kiều đã sưng lên một mảng hồng, ngón tay Tần Dã thô ráp nhẹ nhàng xoa mắt cá chân cho cô
Làn da ngăm đen ngập tràn dã tính của người đàn ông ôm trọn lấy bàn chân trắng nõn, mịn màng như ngọc thạch của Ninh Kiều
“Ưm~ đau, anh nhẹ thôi mà~”
Cơ thể Tần Dã cứng đờ, tiếng rên rỉ nũng nịu của thiếu nữ khiến lực tay hắn khựng lại giữa chừng.
Âm thanh mềm mại, ngọt lịm ấy như một luồng điện xộc thẳng vào màng tai, làm từng thớ cơ trên người người đàn ông căng cứng.
Làn váy thiếu nữ lúc này bị gió thổi lên một khoảng, Ninh Kiều vì quá đau nên không để ý
Mà ở góc độ Tần Dã, bao nhiêu cảnh xuân hắn đều thấy không xót một tí nào
Màu đen!
Cô đang mặc quần lót ren màu đen, tương phản hoàn toàn với màu da của cô
Tần Dã nhìn bàn chân trắng nõn, mềm đến mức hắn cảm giác chỉ hơi mạnh tay nó đã tan thành nước
Hắn nhớ đến cảm giác mềm mại khi bế cô vào trong lòng. Tần Dã nhìn qua chỗ khác, vội vàng xoa xoa vuốt vuốt rồi đứng lên













