⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm – Chương 2: Chương trình trải nghiệm thực tế
⚡️Sau Khi Trêu Chọc Cựu Đội Trưởng Đặc Nhiệm
Linh cảm không tốt của Ninh Kiều càng trở nên rõ rệt hơn, cô nhìn hai bên đường toàn là núi với núi, bóng người ngày càng thưa, cô gỡ kính râm hỏi Tiểu Chu
“Tiểu Chu, chúng ta quay ở đâu thế? Sao lại đi vào nơi hẻo lánh thế này, khách mời của chúng ta có ai, đã có ai đến trước chưa?”
Tiểu Chu cắn răng, không biết có nên nói thật hay không, sau cùng cậu quyết định giả ngu: “Em cũng không biết chị Kiều, chị Mạn không nói gì với em hết”
“Rồi đây là điểm cuối rồi, mời hai cô xuống xe để tôi đi chuyến tiếp theo”
Ninh Kiều hoang mang nhìn tài xế: “Chuyến tiếp theo là sao, tại sao không chở chúng tôi đến nơi, anh thả giữa đường vậy thì chúng tôi kiếm xe kiểu gì?”
Tài xế nhìn Ninh Kiều một thân đồ hiệu, dáng vẻ xinh đẹp không giống người ở đây liền tốt bụng phổ cập cho cô biết
‘Người đẹp à, bên kia là núi Khắc Chu, hẻo lảnh lại ít người sinh sống nên tuyến xe chúng tôi chỉ chở đến đây thôi, muốn đi nữa thì cô gọi người thân lái xe đến đón nhé”
Ninh Kiều há hốc mồm, cuối cùng giữa buổi chiều lạnh lẽo, cô với 2 cái vali bị người ta vứt bỏ giữa đường đèo
Không khí núi rừng ẩm ướt, khắp nơi toàn cây với cây, sóng điện thoại chập chờn lúc có lúc không. Đôi giày cao gót thì bị dính đầy bùn đất
Ninh Kiều hét lên một tiếng bực bội: “Fuckkkk! Cái nơi khỉ ho cò gáy này là đâu đây. Tiểu Chu, em gọi chị Mạn ngay lập tức cho chị!”
“Alo Kiều Kiều bé bỏng, em đến nơi chưa?"
“Chị Mạn! Cái chương trình này rốt cuộc là sao? Ở đây không có một bóng người thì quay cái gì chứ. Rốt cuộc chị có lộn địa điểm không?”
“À là vậy, em cứ coi như em lại đại sứ du lịch, đến một vùng núi hoang sơ quay hành trình trải nghiệm cuộc sống thực tế đi ha. Lát nữa sẽ có người dẫn em đến tận nơi nên đừng lo”
Hành trình trải nghiệm cuộc sống thực tế là cái mẹ gì?
‘Chị gửi kịch bản đi, em muốn xem thử”
“Hhahaha, không có kịch bản đâu, cứ thuận theo bản năng mà quay thôi. Em yên tâm, mọi thứ sẽ có người hướng dẫn hết”
“?”
Ninh Kiều nhìn xuống đôi chân trắng nõn của mình đã có 2 3 vết muỗi đốt đỏ rực, nhịn xuống cảm giác muốn đấm người cô hỏi: “Thế chương trình có bao nhiêu khách mời”
“1 người”
“Ekip bao nhiêu người?”
Tiểu Chu giơ tay điểm danh: “1 người, người đó chính là em”
“Trịnh Mạn!!! Chị giỡn mặt em đúng không? Em không muốn quay nữa, em muốn đi về!”
Trịnh Mạn để điện thoại ra xa: “Cục cưng à, cố gắng lên nhé, chị tin Kiều Kiều bé bỏng có thể làm được, bye bye em, chúc em bình an”
“…”
Ninh Kiều đá thật mạnh lên hòn đá bên đường chuốc giận
Từ đầu đáng ra cô phải nhận ra có gì đó sai sai rồi, Ninh Kiều nhìn khắp nơi toàn núi đồi cây cỏ, đến cái tiệm tạp hoá cũng không có. Trong lòng là một mảnh tuyệt vọng
‘Chị Kiều à, chị bình tĩnh đi, chuyện đâu còn có đó”
“Hay lắm tiểu Chu, em còn dám hùa với chị Mạn nói dối chị! ” Ninh Kiều híp mắt lườm cậu trợ lí
“Đây là chị Mạn bắt em phải giữ bí mật, chị ấy kêu nếu nói chị biết, chị nhất định sẽ không chịu đi”
Ninh Kiều trầm mặc! Đúng vậy, nếu biết thì đánh chết cô cũng không đi!
Hoàng hôn đã qua, đã gần bảy giờ tối mà vẫn chưa có ai đến đón, Ninh Kiều ngồi xổm trên nền đất, tuyệt vọng như muốn chết
Cô nhìn bộ váy xinh đẹp của mình đã có một vết bùn, chửi thề một tiếng
Đợi thêm mười lăm phút nữa, Ninh Kiều định vác theo hai cái vali bỏ trốn thì rốt cuộc cũng nghe thấy có tiếng xe
‘Chị Kiều! Có người đến đón chúng ta rồi kìa!”
Ở nơi rừng núi hiểm trở nên trời rất nhanh tối, thời điểm chiếc xe cày tự chế cất tiếng động cơ "pạch pạch" từ xa lao đến, khói xả mù mịt xé tan sương mù
Chiếc xe dừng khựng lại ngay trước mặt Ninh Kiều. Không hề có cabin che chắn, chẳng có ghế nệm da, chỉ có một khung sắt trần trụi bám đầy đất đỏ cùng thùng xe phía sau chất mấy cuộn dây thừng và dụng cụ đi rừng.
Ninh Kiều đứng chết trân
Người đàn ông cao lớn vạm vỡ bước xuống, chỉ có mỗi ánh đèn xe nên không nhìn rõ mặt
Hắn đứng trước mặt Ninh Kiều, lạnh lùng hỏi một câu: “Ninh Kiều?”
Ninh Kiều vẫn chưa thể tiêu hoá chiếc xe quái quỷ trước mắt nên không trả lời
Tiểu Chu vội vàng lên tiếng: “Chào anh, tôi là Tiểu Chu, trợ lí của chị Ninh Kiều, làm phiền anh đến đưa đón chúng tôi rồi”
Tần Dã gật đầu, giọng khàn khàn thô ráp như sỏi: “Tần Dã, chào cậu”
Sau đó hắn nhanh nhẹn vác đống vali hành lí của hai người lên xe, đồ nặng như thế nhưng hắn làm vô cùng nhẹ nhàng
“Lên xe đi”
Tiểu Chu tất nhiên không dám ý kiến, cậu vội vàng leo lên thùng xe. Nhưng Ninh Kiều vẫn không nhúc nhích
Cuối cùng vẫn là không nhịn được, fuck một tiếng
“Này là xe hả? Anh nghĩ cái gì mà chở tôi bằng cái xe đó, có biết tôi là ai không?”
Tiểu Chu biết Ninh Kiều vốn là người khó tính, lại còn mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, thở dài một hơi
Tần Dã nheo mắt nhìn người trước mặt, cuối cùng nhếch môi lạnh nhạt: “Không muốn lên thì ở đây đi”
Nói xong hắn lạnh lùng quay lưng bước đi
“À quên nói với cô, ở đây có rất nhiều rắn, đặc biệt là rắn cạp nia. Chúng nó cực kỳ thích bò vào mấy xó tối rình mồi...”
Lời còn chưa dứt, một tiếng sột soạt vang lên trong bụi cỏ gần đó. Ninh Kiều giật thót người, bao nhiêu khí thế tiểu thư lập tức tan thành mây khói!
“Aaaaa cứu tôi với” Ninh Kiều thét lên một tiếng, lao vọt tới như một con sóc, nhảy chổng ngược lên người Tần Dã.
Hai tay cô ôm chặt lấy cổ hắn, hai chân quắp chặt lấy hông người đàn ông, đầu dán chặt vào bờ vai rắn rỏi, hai bên vú mềm ép chặt lên lồng ngực hắn
Tần Dã bất ngờ bị khối cơ thể mềm mại dán tới có chút sững sờ, hương hoa nhài sộc thẳng vào khoang mũi khiến hắn nhíu chặt mày













