Người Thuê Nhà – Chương 9
Người Thuê Nhà
Trình Diệu Khôn ghé mắt nhìn về phía Hà Lộ.
Trong xe ánh sáng lờ mờ, nhưng cũng đủ để nhìn ra dáng vẻ của cô.
Hơn nữa dưới sự mờ ảo này, khuôn mặt trắng trẻo của cô lại càng thêm phần mơ màng.
Bím tóc lớn rủ xuống trước ngực, phác họa những đường cong trên cơ thể. Một người đàn ông có chút kinh nghiệm như anh đều có thể nhận ra, vòng một của cô không hề đơn bạc như vẻ bề ngoài, ít nhất cũng phải là cỡ B+.
Mắt cô không quá to, nhưng đuôi mắt lại hơi vểnh lên, chẳng cần kẻ eyeliner cũng đã rất có sức hút. Đôi môi cô là kiểu môi anh đào điển hình, nhưng cánh môi lại vô cùng đầy đặn, đặc biệt là nhân trung môi hơi chu ra, khiến người ta có cảm giác muốn cắn một cái.
Trình Diệu Khôn bây giờ chính là đang có cảm giác đó, vì vậy anh cau mày, thu hồi ánh nhìn.
Thật không ngờ, cô gái thoạt nhìn vừa nhút nhát vừa không có sự tồn tại nào này, nhìn kỹ lại mới thấy có chút... yêu nghiệt.
Hà Lộ bị ánh mắt dò xét của anh nhìn đến mức ngượng ngùng, cảm giác như mình đang tự luyến, làm quá chuyện bị lưu manh trêu chọc vậy.
"Em nói là thật đấy!" Cô nhấn mạnh.
"Tôi biết em nói là thật." Trình Diệu Khôn đáp giọng thản nhiên rồi dừng xe trước cửa nhà nghỉ.
Hà Lộ cảm thấy cạn lời, chủ yếu là vì thái độ thản nhiên đó của anh nghe cứ như đang đối phó cho có...
Trình Diệu Khôn xuống xe, đi tới phía ghế sau mở cửa, xách chiếc xe đạp ra.
Anh phát hiện tay lái có vẻ hơi lệch, nên đã tiện tay chỉnh lại giúp cô.
Ánh đèn bên ngoài nhà nghỉ khá sáng, Hà Lộ đã xuống xe, nhìn anh cúi đầu xoay xở với chiếc xe đạp, muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải mở lời sao.
Trình Diệu Khôn chỉnh xe xong liền đẩy tới trước mặt cô: "Được rồi."
"Cảm ơn..." Hà Lộ nói, hai tay nắm lấy tay lái.
"Không có gì."
"Dạ... vậy, vậy em vào trước đây ạ."
"Đi đi."
Hà Lộ cũng chẳng hiểu sao, khi nghe hai chữ "đi đi" đó, trong lòng lại dấy lên một nỗi thất vọng nhỏ nhoi.
Cô cúi đầu, hai tay đẩy xe đi về phía cổng sân, bước chân có chút chậm chạp.
Trình Diệu Khôn nhìn cái bóng lưng mảnh mai đơn bạc ấy, im lặng một chút rồi cau mày gọi cô lại.
"Đợi đã."
Tim Hà Lộ lập tức lỗi một nhịp, vội vàng dừng bước ngoái đầu lại: "Chuyện gì vậy ạ?"
"Mấy ngày tới đi học hay tan học thì chú ý một chút."
"Dạ?" Ý là sao?
"Mấy tên lưu manh đó có thể sẽ tìm đến em đấy."
"... Không phải chứ."
Trình Diệu Khôn nhìn Hà Lộ khẽ chu môi, anh hạ mắt, vừa lên xe vừa nói: "Tự mình cẩn thận một chút là được."
Đàn ông nhìn đàn ông sẽ không bao giờ sai, cái tên nhóc lúc nãy rõ ràng là chưa từ bỏ ý định.
Hà Lộ đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn người nhìn Trình Diệu Khôn nổ máy xe.
"Còn không vào đi?" Trình Diệu Khôn chống khuỷu tay lên cửa sổ xe hỏi.
Hà Lộ nhíu đôi mày thanh tú: "Anh định đi đâu?"
Anh đi đâu?
Trình Diệu Khôn thấy buồn cười: "Liên quan gì đến em?"
"..." Hà Lộ nghĩ lại cũng đúng mà, liên quan gì đến cô chứ? Hơn nữa sao mình lại hỏi một câu ngu ngốc như vậy nhỉ?
Cô không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu đẩy xe đi vào trong sân.
Trình Diệu Khôn nhìn cô đi vào trong rồi, lúc này mới cúi đầu nhìn xuống đũng quần mình, thấy chỗ đó vẫn còn hơi nhô lên, trong lòng có chút cạn lời.
Vừa rồi lúc ở trên xe ngắm nhìn cô, chẳng hiểu sao đột nhiên lại có cảm giác, côn thịt cứng ngắc.
May mà chỉ ở trạng thái cương nửa chừng, nếu không để bị phát hiện thì cái mặt già này thật sự không biết để đâu cho hết, thế mà lại có phản ứng với một cô bé học sinh...
Trình Diệu Khôn lấy thuốc lá ra châm một điếu, hít sâu một hơi rồi phả khói, ngậm điếu thuốc nơi đầu răng, đạp ga nhìn hướng đường rồi lầm bầm: "Đi đâu được nữa? Đi tìm anh Đỗ Khải của em đấy."













