Người Thuê Nhà – Chương 10
Người Thuê Nhà
Tiếng xe ngoài cửa dần xa, Hà Lộ vốn đã dắt xe vào chỗ nhưng vẫn đứng bất động bên cạnh cổng lúc này mới mím môi, bước về phía đại sảnh.
Quầy thu ngân không có ai, Hà Lộ đi thẳng tới phòng của mẹ.
Cửa phòng đang mở, mẹ Hà đang ngồi trên sofa xem tivi, thấy Hà Lộ vào, bà liếc nhìn cô một cái rồi lại dời mắt về phía màn hình.
"Về rồi đấy à?"
Hà Lộ chu môi, đi tới bên cạnh mẹ rồi ngồi phịch một cái thật mạnh xuống sofa.
Mẹ Hà đảo mắt, nhìn cô chằm chằm: "Gì thế?"
"Con gái mẹ suýt nữa thì gặp chuyện rồi, mà mẹ vẫn chỉ lo xem tivi thôi!"
"... Con gặp chuyện gì?"
"Con bảo mẹ này! Lúc tối con về..."
Hà Lộ nói liến thoắng một hồi kể lại chuyện ban tối cho mẹ nghe, thế nhưng phản ứng đầu tiên của mẹ Hà không phải là hỏi cô có bị dọa sợ không, mà là vỗ tay bộp một cái.
"Ái chà! Chuyện này đúng là phải cảm ơn người ta thật. Mai mẹ sẽ mua thêm thức ăn, đến lúc đó con đi gọi cậu ấy qua ăn cơm chung một bữa."
"..."
"Đúng rồi, con có bị dọa sợ không đấy?"
"..."
---
Trong phòng bao tối mờ của quán KTV, Đỗ Khải, kẻ thấp hơn Trình Diệu Khôn hẳn nửa cái đầu, một tay khoác vai anh, một tay bưng ly rượu, giới thiệu Trình Diệu Khôn với đám anh em của mình.
"Đây là anh Khôn! Hồi tôi còn ở trong kia, đều là do anh ấy che chở cho tôi đấy!"
Đám nam nữ trong phòng bao bưng ly rượu, kẻ tung người hứng, gọi "anh Khôn" không ngớt. Cảnh tượng thế này Trình Diệu Khôn thấy nhiều rồi, ứng biến vô cùng tự nhiên.
Uống rượu xong, vừa ngồi xuống sofa, Đỗ Khải đã sát lại gần Trình Diệu Khôn, hếch cằm về phía một cô gái để tóc dài xõa vai, mặc áo hai dây bó sát và chiếc váy ngắn cũn cỡn che không hết mông.
"Anh, anh thấy em kia thế nào?"
"Ý gì đây?"
"Hì." Đỗ Khải cười gian xảo, "Mới mười chín thôi, đủ non, nghe bảo nước nôi còn nhiều lắm, lẳng lơ hết biết!"
Trình Diệu Khôn liếc mắt nhìn Đỗ Khải: "Cậu gọi tôi đến chơi là để chơi cái này à?"
Nụ cười trên mặt Đỗ Khải hơi cứng lại, hắn chớp mắt: "Chứ còn gì nữa?"
Trình Diệu Khôn lườm hắn một cái, ngậm điếu thuốc rồi tựa lưng ra sau, giọng hờ hững: "Muốn chơi cái này thì chỗ tôi cũng chơi được, chẳng cần đi xa đến tận đây."
Đỗ Khải cạn lời: "Anh không phải thật sự đến đây để ngắm cảnh đấy chứ?"
Trình Diệu Khôn không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ khẽ nhún vai.
Chính anh cũng chẳng rõ có phải đến ngắm cảnh không, chỉ là muốn đi đây đi đó cho khuây khỏa.
"Anh à, ai vừa ra ngoài mà chẳng muốn thao vài phát cho đỡ thèm, anh thế này... Không đúng, hay là anh đã "làm" rồi?"
"..." Nếu anh đã làm rồi, thì còn nhìn một cô bé học sinh đến mức phát hỏa, làm thằng em cứng ngắc được sao?
Vừa nghĩ đến Hà Lộ, Trình Diệu Khôn quay sang hỏi Đỗ Khải: "Đúng rồi, lúc tối tôi tới tìm cậu có gặp cô bé ở nhà nghỉ đó."
"Tiểu Muội?"
"Tên con bé là Tiểu Muội à?"
"Không phải, tên là Hà Lộ, Tiểu Muội coi như tên gọi ở nhà thôi, chúng tôi đều gọi thế."
Thảo nào, anh còn đang thắc mắc sao cái tên lại lạ thế.
"Ê! Không đúng nha!" Đỗ Khải bỗng kêu lên.
Trình Diệu Khôn đầy vẻ thắc mắc: "Gì vậy?"
Đỗ Khải đột ngột ghé sát, hạ thấp giọng: "Anh à, không lẽ anh chấm Tiểu Muội rồi đấy chứ?"
"..."
"Tiểu Muội mới 17 tuổi thôi, còn đang học cấp ba đấy, lại còn vừa gầy vừa nhỏ. Không phải em nói chứ, thằng em của anh lúc cứng lên chắc cũng to bằng cổ tay con bé, có mà thao chết nó mất!"
Trình Diệu Khôn cau mày, cũng hạ thấp giọng đáp: "Nếu không phải cả phòng này đều là anh em của cậu, lão tử thật sự muốn nện vào đầu cậu mấy phát."
Đỗ Khải chớp mắt: "Không chấm thì sao anh tự dưng nhắc đến con bé làm gì?"













