Người Thuê Nhà – Chương 8
Người Thuê Nhà
Hà Lộ có thể nghe ra Diêm Hải hoàn toàn không tin, nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là hiện giờ đã có người chống lưng cho cô rồi.
Thế là cô chẳng cần suy nghĩ gì thêm, giật lại chiếc cặp sách rồi lon ton chạy ngay tới nấp sau lưng Trình Diệu Khôn.
Mấy tên còn lại thấy người đàn ông này quả thực là người quen của Hà Lộ, có chút lúng túng không biết làm sao, bèn quay sang nhìn Diêm Hải.
Diêm Hải cũng không lên tiếng, chỉ hơi hếch cằm, nhìn Trình Diệu Khôn với vẻ không cam chịu yếu thế.
Trình Diệu Khôn nghiêng người, mở cửa ghế sau, đi tới trước chiếc xe đạp đang nằm dưới đất, cúi người một tay xách bổng nó lên.
Thấy anh xách chiếc xe đạp nặng mười mấy cân mà nhẹ tênh như xách một cọng hành, đôi mắt Hà Lộ khẽ mở to. Cô bỗng cảm thấy lúc này cánh tay thô tráng của anh chẳng còn đáng sợ chút nào nữa, ngược lại trông vô cùng mạnh mẽ!
Trình Diệu Khôn nhét chiếc xe đạp vào ghế sau, "rầm" một tiếng đóng cửa xe lại rồi nhìn Hà Lộ.
"Lên xe."
Hà Lộ chưa nhúc nhích, cô nhìn Trình Diệu Khôn một lát rồi lại quay sang nhìn Diêm Hải: "Điện thoại... điện thoại của tôi."
Trình Diệu Khôn nghe là hiểu ngay, anh quay người lại, ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu vào người Diêm Hải.
"Cậu lấy điện thoại của con bé à?"
Diêm Hải vẫn giữ vẻ mặt hếch lên trời, tay cầm điện thoại giơ lên lắc lắc, bộ dạng hống hách đến cực điểm.
Trình Diệu Khôn định tiến lên lấy giúp Hà Lộ, thì Diêm Hải đã sải bước đi tới trước mặt cô, đưa điện thoại ra, tầm mắt dừng lại ở huy hiệu trường bên ngực trái áo đồng phục của cô.
Trường Trung học số 2... mà ngực cũng khá lớn đấy...
Thấy ánh mắt hắn dán vào ngực mình, Hà Lộ vô thức khom người che lại, vươn tay giật lấy điện thoại rồi chạy vòng qua đầu xe đi tới phía cửa ghế phụ.
Trình Diệu Khôn nhìn Diêm Hải đi tới trước ghế lái, và Diêm Hải cũng nhìn lại anh.
Một bên ánh mắt trầm mặc, một bên tràn đầy khiêu khích.
Tiếng đóng cửa xe vang lên, Hà Lộ đã ngồi vào trong.
Trình Diệu Khôn thu hồi tầm mắt, nghiêng người ngồi vào ghế lái, đóng sầm cửa lại rồi quay đầu xe chạy vào con đường dẫn tới nhà nghỉ.
Mấy tên còn lại thấy chiếc xe đi vào đường mòn, một tên nói: "Hải ca, cứ thế để họ đi à?"
"Chứ sao nữa?" Diêm Hải đáp khá tùy ý, ra vẻ chẳng mấy bận tâm.
Nhưng tên tóc vàng thì không cam lòng: "Thằng cha đó có một mình, năm người chúng ta không lẽ không xử nổi lão?"
Diêm Hải nghe mà buồn cười, giỏi thế sao lúc người ta còn ở đây không dám hé răng?
Hắn lườm tên tóc vàng một cái đầy khó chịu: "Không nghe thấy tiểu mỹ nhân nói đó là anh trai nó à?"
"Bảo là chú nó thì tôi tin." Tên tóc nhuộm màu hạt dẻ nói.
Lời vừa dứt, cả đám bao gồm Diêm Hải đều cười rộ lên.
Bọn chúng vừa cười nói hỉ hả vừa leo lên mô tô, coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, nhưng Diêm Hải đã ghi nhớ huy hiệu trên áo đồng phục của Hà Lộ.
Bên trong chiếc SUV đen, Hà Lộ thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Cô quay sang nhìn Trình Diệu Khôn, dùng thái độ vô cùng thành khẩn để cảm ơn.
"Cảm ơn anh..."
Trình Diệu Khôn không nói câu "không có gì", ngược lại còn hỏi: "Tôi là anh trai em thật à?"
Câu hỏi có chút không đúng kịch bản này làm Hà Lộ sững lại, cô mới ngượng ngùng đưa tay gãi mặt đáp: "Em nghe mẹ nói anh là bạn của anh Đỗ Khải, vậy em gọi anh bằng anh là đúng rồi ạ."
Hừ, cũng khéo mồm đấy.
"Đã vậy thì hồi trưa sao lại phòng tôi như phòng trộm thế?"
Hà Lộ càng thấy xấu hổ hơn, mặt nóng bừng, khẽ cúi đầu: "Lúc ăn cơm mẹ mới nói với em..."
Trình Diệu Khôn khẽ nhếch môi: "Đúng rồi, sao em lại dây dưa với mấy tên đó?"
"Em không có chọc ghẹo gì bọn họ cả, là bọn họ đột nhiên chặn đường em, còn rủ em đi chơi. Em thấy phía trước là đường vắng nên không dám tự đi qua, định gọi điện cho mẹ ra đón thì cái người kia giật lấy điện thoại của em, còn bảo là để hắn đưa em về."













