Người Thuê Nhà – Chương 7
Người Thuê Nhà
"Tôi, tôi tự về được."
"Tự về được mà còn gọi điện cho mẹ ra đón à?"
"..." Đó là do bị các người dọa đấy chứ!
"Đi."
"..." Không đi!
Hà Lộ hơi cúi đầu không hé răng, Diêm Hải bỗng vươn tay, túm lấy tay áo đồng phục của cô.
Mùa hè, cô mặc áo ngắn tay, mu bàn tay của Diêm Hải khi túm lấy áo đồng phục đã vô tình quệt qua cánh tay cô.
Hà Lộ sợ đến mức run bắn người, vội rụt vai nhảy lùi lại phía sau, chiếc xe đạp cũng "phạch" một tiếng đổ nhào xuống đất.
Sắc mặt Diêm Hải lập tức trầm xuống. Tên vừa quát chủ tiệm lúc nãy lại càng hung hăng hơn, hắn chỉ tay vào mặt Hà Lộ, giọng điệu ác ý: "Được rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à?"
Lúc này, người chủ tiệm đang trốn trong cửa hàng không còn do dự nữa, ông trực tiếp bấm số 110 rồi lùi vào phía nhà vệ sinh của gia đình.
Hà Lộ bị dọa đến thất thần, cô co quắp đôi vai, một tay vòng trước ngực nắm lấy cánh tay kia, nhút nhát như một con chim cút.
"Được rồi, dọa nó làm gì?" Diêm Hải nói với đám trẻ, rồi lại nhìn Hà Lộ: "Đi, anh đưa em về."
"...Tôi, tôi tự về được."
"Đi."
"..."
"Giúp cô ta dựng xe lên."
Diêm Hải nói xong, bước vòng qua chiếc xe đạp đang đổ trên mặt đất, túm lấy cặp sách kéo Hà Lộ về phía chiếc mô tô của mình.
Hà Lộ nào dám đi, hai chân như mọc rễ đứng chôn chân tại chỗ.
Ngay khi cô sắp khóc đến nơi vì quá hoảng sợ, ở ngã rẽ phía xa bỗng có một chiếc SUV màu đen bám đầy bụi đất chạy tới.
Vừa nhìn thấy chiếc xe đó, tim Hà Lộ bỗng thắt lại, nghĩ thầm đối phương là bạn của anh Đỗ Khải, cô liền giơ tay vẫy mạnh về phía chiếc xe.
Thực ra Trình Diệu Khôn chỉ vừa mới đến gần ngã rẽ đã thấy mấy tên thanh niên vây quanh một cô gái, nhưng anh không ngờ đó lại là Hà Lộ.
Thấy Hà Lộ vẫy tay cuống quýt về phía mình, anh cau mày do dự mất hai giây rồi vẫn lái xe tới.
Dù không muốn rắc rối, nhưng cô bé này cũng coi như là em gái của Đỗ Khải, đã nhìn thấy rồi thì không thể không quản.
Thấy chiếc xe không những chạy tới mà còn đỗ ngay bên cạnh mình, đôi mắt vốn đã nhòe lệ của Hà Lộ lại càng cay xè.
Cô vội hít hít mũi, định bước tới phía chiếc xe, nhưng vừa mới bước được một bước thì đã bị Diêm Hải nắm chặt lấy cặp sách kéo lại.
Hà Lộ bị kéo đến mức loạng choạng lùi lại phía sau, ngay sau đó cửa xe mở ra.
Trình Diệu Khôn bước xuống xe. Dáng vẻ cao lớn cường tráng của anh đứng đó, khí thế áp đảo lập tức dập tắt sự ngông nghênh của đám thanh niên choai choai.
"Các cậu làm gì đấy?" Trình Diệu Khôn lên tiếng, giọng nói trầm đục.
Nghe anh nói tiếng phổ thông, mấy tên kia biết ngay là người ngoại tỉnh. Nghĩ mình đông người, chúng cũng chẳng sợ, ưỡn ngực lên. Tên tóc vàng hoe lập tức bắt đầu đe dọa:
"Việc gì đến ông? Đừng có rỗi hơi xen vào việc người khác nhé!"
Trình Diệu Khôn không thèm đếm xỉa đến tên tóc vàng, mà quay sang hỏi Hà Lộ: "Em có quen bọn chúng không?"
"Em không quen!" Hà Lộ lắc đầu quầy quậy.
Lời vừa dứt, Diêm Hải – tên vẫn đang túm chặt tay áo cô nhận ra điểm bất thường, quay sang hỏi Hà Lộ: "Nó là gì của em?"
Hà Lộ khựng lại một giây rồi đáp: "Anh ấy là anh trai tôi!"
Ừm! Đỗ Khải là anh trai cô, người đàn ông này là bạn của anh Đỗ Khải, thế thì cô cũng phải gọi bằng anh, nên gọi là anh trai cô là đúng rồi!
Nghe thấy câu trả lời của Hà Lộ, Trình Diệu Khôn không khỏi nhướn mày, còn Diêm Hải thì cạn lời.
"Anh trai em?" Cô nàng này mà nói ông chú này là chú của cô thì hắn còn tin được...













