Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 107: Tiễn Đưa Tại Sân Bay
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Nhà cũ.
Hạ Nhụy rón rén bước vào phòng của bà nội.
Nhìn gương mặt đang ngủ say của bà nội, cô không kiềm được ứa nước mắt. Chuyến đi Miền Bắc này lành ít dữ nhiều, cô không biết liệu bản thân có còn sống mà trở về được hay không. Sự đau đớn của sinh ly tử biệt này khiến cô không kiềm được khóc thành tiếng.
"Nhụy Nhụy?" Trong lúc mơ màng, Bà nội Cố mở mắt ra, nhìn thấy Hạ Nhụy đứng ở đầu giường khóc như mưa thì không khỏi căng thẳng:
"Đã xảy ra chuyện gì thế con? Con đừng khóc trước đã, có phải bị ai bắt nạt không, nói với bà nội, bà nội làm chủ cho con."
"Con gặp ác mộng rồi bà nội, con muốn ngủ cùng bà, giống như hồi nhỏ được bà ôm ngủ."
"Lại đây, Nhụy Nhụy, cháu gái ngoan của bà."
Hạ Nhụy nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh bà nội.













