Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 106: Sự Chiều Chuộng Đến Từ Anh Vị Hôn Phu Cũ
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Nói xong, Cố Thận Hành lại tức giận quát Hạ Nhụy:
"Còn cô nữa, cô có biết cô sắp đi đâu không? Đó là Miền Bắc, thiên đường của tội phạm, nơi tập trung toàn những kẻ liều mạng không cần sống nữa!"
"Một cô gái như cô đến đó, đừng nói là nộp mạng, e rằng đến cái chết cũng là một sự xa xỉ!"
"Nhẹ thì cô sẽ trở thành phần tử lừa đảo, nặng thì cô sẽ biến thành đồ chơi của đàn ông. Đến khi vắt cạn mọi giá trị rồi, cô sẽ bị tháo gỡ từng bộ phận đem bán, đến cuối cùng ngay cả một cái xác vẹn toàn cũng không có!"
"Cô thấy bốn năm tù đó ngồi chưa đủ sao? Khổ đau chịu chưa đủ sao? Đến bên đó cô không có bất kỳ chỗ dựa nào, gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng ngó ngàn!"
Nghe anh ta khuyên lơn một tràng liên thao bất tuyệt.
Hạ Nhụy phát ra một tiếng cười lạnh:













