Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 108: Là Người Hay Ma Phân Không Rõ
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Hạ Nhụy làm sao mà không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Ba Cố chứ? Chỉ cần có thể an toàn mang Lục Cảnh Thâm trở về thì là tôi tốt anh tốt, mọi người cùng tốt. Nếu không thể thì cái mạng này của cô cũng coi như xong.
Cô nhếch môi tạo thành một đường cong mỉa mai, không thèm đáp lời.
"Nhụy Nhụy, ba con vẫn rất coi trọng con đấy. Nhân cơ hội ngày hôm nay, gia đình chúng ta giảng hòa đi." Mẹ Cố nắm lấy tay Hạ Nhụy, nói lời từ tận đáy lòng.
"Cố phu nhân, bà cảm thấy bây giờ nói những điều này còn có ý nghĩa gì nữa sao? Xin lỗi, tôi phải đi làm thủ tục kiểm tra an ninh rồi." Hạ Nhụy rút tay lại, thản nhiên đáp.
"Nhụy Nhụy, còn một chuyện nữa!" Mẹ Cố vẻ mặt đầy sự không lỡ và lo lắng, do dự một hồi mới nói:













