Mang Thai Vào Hào Môn, Đại Tiểu Thư Đã Bùng Nổ! – Chương 18: Để mọi người tạo áp lực cho Tô Đường
Mang Thai Vào Hào Môn, Đại Tiểu Thư Đã Bùng Nổ!
Tô Lạc Thần và Tô Dung Nguyệt đều là những người xuất thân từ ngành học âm nhạc. Mặc dù hiện tại anh đã thành danh vang dội trong làng nhạc từ lâu, nhưng trong lòng anh vẫn luôn đinh ninh cho rằng thiên phú của Tô Dung Nguyệt là cao hơn anh rất nhiều, chỉ là cô ta không lựa chọn dấn thân sâu vào con đường âm nhạc chuyên nghiệp mà thôi. Sở dĩ anh có suy nghĩ như vậy là bắt nguồn từ ca khúc thành danh của anh mang tên "Lạc Dã".
Thời điểm anh sáng tác ca khúc này là lúc anh vừa mới theo học tại Học viện m nhạc của nước Anh. Anh nhớ rõ bản thảo đó kể từ khi anh nảy ra nguồn cảm hứng cho đến khi bước đầu hình thành nên hình hài thô sơ đã phải tiêu tốn mất hơn nửa năm trời. Thời điểm hoàn thành bản thảo cuối cùng là vào kỳ nghỉ hè, lúc đó anh đang ở trong nước. Nhà họ Tô có phòng thu âm chuyên dụng dành riêng cho anh, những lúc anh sáng tác phần lớn đều ở lì trong đó, bản thảo của "Lạc Dã" lúc đó cũng được đặt ở nơi này.
Có một lần, anh ở trong phòng thu âm liên tục tập luyện, chỉnh sửa suốt một buổi sáng trời nhưng vẫn cảm thấy không được vừa ý, dứt khoát buổi tối hôm đó liền đi ra ngoài uống rượu giải sầu cùng đám bạn bè. Thế nhưng điều khiến anh không thể nào ngờ tới chính là, khi ngày hôm sau anh quay trở lại phòng thu âm liền phát hiện ra bản thảo âm nhạc của mình có một số chỗ đã bị chỉnh sửa, thay đổi. Người chỉnh sửa không hề gạch bỏ đi bản gốc của anh, mà là viết thêm những nốt nhạc mới ở ngay bên cạnh.
Tô Lạc Thần lúc đầu nhìn thấy bản thảo của mình bị người khác tự ý đụng vào thì cả người suýt chút nữa là phát điên lên vì tức giận. Tuy nhiên, điều khiến anh không thể ngờ tới chính là, khi anh thử gảy những nốt nhạc mới đó lên, ngay lập tức tai mắt liền trở nên vô cùng sảng khoái, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Những chỗ chỉnh sửa nốt nhạc đó mặc dù không quá lớn, vẫn giữ nguyên được phong cách giai điệu ban đầu của anh, nhưng lại giống như nét bút điểm nhãn cho rồng bay, kéo cấp độ của toàn bộ khúc nhạc lên cao hơn hẳn mấy tầng liền. Những nốt nhạc được chỉnh sửa đó đã thổi hồn vào cho toàn bộ bài hát, giúp ca khúc tăng thêm vài phần linh khí, trực tiếp thăng hoa lên đến mức khiến người ta phải kinh ngạc, trầm trồ.
Anh năm đó cũng là nhờ vào ca khúc "Lạc Dã" này mà một trận thành danh, vang danh khắp làng nhạc Hoa ngữ. Kể từ đó về sau, mỗi khi anh gặp phải khúc mắc hoặc bị cạn kiệt nguồn cảm hứng sáng tác, anh đều sẽ ở trong phòng thu âm của nhà họ Tô liên tục tập luyện, đàn hát. Mỗi lần sau khi làm như vậy xong, bản thảo âm nhạc của anh về cơ bản đều sẽ có người âm thầm, lặng lẽ đến chỉnh sửa hộ. Mỗi một lần anh mang những bản nhạc đã được chỉnh sửa đó ra mắt công chúng thì đều thu hút được một lượng lớn người hâm mộ yêu thích cuồng nhiệt, số lượng giải thưởng âm nhạc giành được cũng ngày một nhiều lên. Những danh xưng như "Thiếu niên thiên tài", "Người được âm nhạc chọn lựa", "Tài tử âm nhạc" thi nhau rớt xuống đầu anh. Kể từ đó, con đường dấn thân vào giới âm nhạc của anh vô cùng bằng phẳng và thuận lợi.
Tô Lạc Thần đối với người đã âm thầm giúp mình chỉnh sửa bản nhạc vô cùng biết ơn sâu sắc, nhưng anh lại chưa từng một lần được tận mắt nhìn thấy diện mạo của người đó. Chỉ cần có anh ở đó, hoặc khu vực xung quanh có người qua lại thì bản nhạc tuyệt đối sẽ không bao giờ bị đụng vào. Cho dù anh có bí mật lắp đặt camera giám sát đi chăng nữa thì cũng không thể nhìn thấy rõ ràng rốt cuộc là ai đã đến chỉnh sửa cả. Tuy nhiên, cho dù người đó không nói ra thì anh cũng có thể đoán biết được là ai rồi. Toàn bộ nhà họ Tô này ngoài anh ra thì chỉ có mỗi Tô Dung Nguyệt là người theo học ngành âm nhạc mà thôi. Những người khác cho dù có muốn chỉnh sửa đi chăng nữa thì cũng lực bất tòng tâm, không có cái năng lực đó.
Tô Lạc Thần đoán chừng chắc là Tô Dung Nguyệt sợ anh biết được thiên phú của cô ta còn tốt hơn anh thì lòng tự tôn của anh sẽ bị tổn thương, cho nên mới cố tình giấu giếm không nói ra. Sau này anh có thử dò hỏi vài lần, Tô Dung Nguyệt cũng không hề đưa ra lời phủ nhận rõ ràng nào, mà chỉ cười tươi tắn bảo anh cố lên. Ánh mắt sáng lấp lánh đó vô cùng rực rỡ và ấm áp, giống như một vầng thái dương nhỏ, khiến cho trái tim anh ngay lập tức bị tan chảy. Tô Lạc Thần luôn tìm mọi cách, dùng hết thảy mọi nguồn lực của mình để nâng đỡ, cung phụng Tô Dung Nguyệt. Lần này nhận được lời mời tham gia một chương trình âm nhạc đang rất hot, mỗi một ca sĩ có thể dẫn theo một người bạn đồng hành, theo bản năng anh liền muốn dẫn Tô Dung Nguyệt cùng xuất hiện trên sóng truyền hình. Như vậy không chỉ có thể giúp Tô Dung Nguyệt có được danh tiếng và độ nhận diện cao hơn, mà còn có thể cho tất cả mọi người đều biết được rằng Tô Dung Nguyệt là cô công chúa nhỏ được Tập đoàn Tô Thị nâng niu trong lòng bàn tay, hoàn toàn khác biệt so với đám nữ minh tinh khác trong giới giải trí.
Tô Lạc Thần nghĩ đến đây, ánh mắt trở nên vô cùng dịu dàng.
Mẹ Tô và Tô Dung Nguyệt tán gẫu một lát liền lên tiếng nói:
"Lạc Thần, con đi lấy cho mẹ với em chút hoa quả và trà vào đây đi, mẹ có chút chuyện muốn nói riêng với Nguyệt Nguyệt một lát."
Tô Lạc Thần gật gật đầu:
"Dạ được ạ, hai người cứ nói chuyện trước đi, lát nữa con quay lại ngay."
Rất nhanh sau đó, trong phòng thu âm chỉ còn lại hai người là mẹ Tô và Tô Dung Nguyệt. Mẹ Tô thở dài một tiếng thật dài:
"Nguyệt Nguyệt, mẹ dạo gần đây gặp phải chút chuyện khó khăn, thực sự không biết nên làm thế nào cho phải nữa đây..."
Tô Dung Nguyệt khoác lấy cánh tay của bà nũng nịu đùa giỡn:
"Mẹ, thật hay giả vậy ạ? Ai mà lại có cái bản lĩnh lớn như vậy, dám đi làm khó dễ mẹ của con cơ chứ?"
"Haiz!"
Mẹ Tô nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mình của Tô Đường lúc trước, vẻ mặt có phần vô cùng thất vọng:
"Còn chẳng phải là vì chị gái của con hay sao, cũng không biết nó rốt cuộc làm sao lại biến thành cái bộ dạng như thế này nữa..."
Ánh mắt Tô Dung Nguyệt khẽ lóe lên một cái, ngoan ngoãn cười nói:
"Ui chao mẹ ơi, chị ấy vốn dĩ đã có cái tính nết như vậy rồi, bản tính con người cũng không phải là xấu đâu ạ, mẹ đừng có chấp nhặt với chị ấy làm gì cho mệt người..."
Mẹ Tô nhìn cái bộ dạng hiểu chuyện, hiếu thảo của đứa con gái út, tâm trạng khá lên không ít:
"Con cái nhà ai không biết nữa! Chị con mà bằng được một nửa của con thôi là mẹ đã mãn nguyện lắm rồi..."
Tô Đường sinh ra giống như là để khắc tinh với bà vậy, chỗ nào cũng khiến cho bà cảm thấy không được thoải mái, dễ chịu. Ngược lại hoàn toàn với Tô Dung Nguyệt, cô ta mới giống như là đứa con do chính khúc ruột của bà đẻ ra vậy. Dịu dàng ngoan ngoãn, tuân thủ lễ nghi, ưu nhã hiểu chuyện, tài sắc vẹn toàn, sự nghiệp lại vô cùng thành công. Trong số đám thiên kim tiểu thư khuê các thì cũng là người có tiếng tăm xếp thứ hạng cao.
Mẹ Tô tâm trạng được an ủi rất nhiều, liền mở miệng nói ra vấn đề khó khăn của mình:
"Haiz, chị con thuê luật sư rồi, đòi kiện mẹ ra tòa."
Tô Dung Nguyệt tỏ ra vô cùng kinh ngạc:
"Kiện mẹ á? Vì chuyện gì vậy hả mẹ?"
Mẹ Tô nghe thấy câu hỏi của cô ta liền than ngắn thở dài mở lời:
"Hai năm trước, chị con có đưa cho mẹ một chiếc thẻ ngân hàng, hai năm nay mẹ có dùng chiếc thẻ đó để mua sắm một ít đồ đạc. Bây giờ Tô Đường lại thuê luật sư, ép mẹ phải hoàn trả lại toàn bộ số tiền đó..."
"Như vậy thì quá đáng quá rồi đấy ạ!"
Tô Dung Nguyệt nhíu chặt mày lại:
"Chị ấy đối với con có sự bất mãn, có oán hận gì thì cứ nhằm vào một mình con đây này, sao lại cứ phải tìm mọi cách làm khó dễ và nhắm vào bố mẹ với anh cả cơ chứ?"
Cô ta mím chặt môi, vành mắt khẽ đỏ lên mấy phần:
"Con biết chị ấy vẫn còn đang oán trách con, chị ấy đối xử với con như thế nào con cũng không nửa lời oán thán, thế nhưng ngàn lần không nên, vạn lần không được phép làm khó dễ mẹ và anh cả..."
Mẹ Tô nhìn cái bộ dạng đau lòng, khổ sở của cô ta, trái tim giống như bị xát muối đau đớn thêm vài phần. Bà liền dang tay ôm chặt cô ta vào lòng:
"Dung Nguyệt, không phải lỗi của con đâu, là do tâm địa của chị con quá mức ích kỷ, hẹp hòi mà thôi."
Tô Dung Nguyệt tựa đầu vào lồng ngực của mẹ Tô, ánh mắt khẽ chuyển động, xẹt qua một tia cười cợt vô cùng khó để nhận ra, rất nhanh sau đó liền biến mất tăm.
"Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, con tuyệt đối sẽ không để cho chị ấy được toại nguyện đâu..."
Cô ta có chút tức giận mở miệng:
"Bố mẹ tiêu tiền của con cái là chuyện thiên kinh địa nghĩa, điều hiển nhiên xưa nay rồi. Chị ấy làm như vậy là vi phạm vào luân thường đạo lý, bất hiếu vô sỉ, sẽ bị tất cả mọi người phỉ báng và chửi rủa cho mà xem. Chuyện này chúng ta nhất định không được phép âm thầm cam chịu nuốt cục tức này xuống đâu ạ..."
Mẹ Tô nghe xong lời Tô Dung Nguyệt nói, trong lòng bỗng chốc lại cảm thấy vô cùng có lý và hùng hồn trở lại. Bản thân bà cũng có suy nghĩ y như vậy. Con cái có tiền đồ, cho bố mẹ tiêu chút tiền thì có làm sao chứ? Tô Đường vì bấy nhiêu chuyện nhỏ nhặt như vậy mà dám kiện cả mẹ ruột ra tòa án, đúng là đồ đại nghịch bất đạo!
"Thế nhưng..."
Mẹ Tô giọng điệu có phần hơi do dự:
"Chị con bây giờ sắt đá một lòng muốn kiện mẹ ra tòa cho bằng được rồi, đến lúc đó để cho đám phu nhân giàu có trong giới biết được thì chắc cười thối mũi mẹ mất thôi. Chúng ta bây giờ liệu có còn cách giải quyết nào khác không con?"
Tô Dung Nguyệt vẻ mặt có phần hơi khó xử:
"Cách thì có là có, thế nhưng đối với chị ấy có thể sẽ mang lại một số ảnh hưởng không được tốt cho lắm..."
Nghe thấy cô ta nói có cách giải quyết, hai mắt mẹ Tô ngay lập tức sáng lên:
"Cách gì thế con?"
"Mẹ, dạo gần đây con chẳng phải là chuẩn bị cùng với anh tư tham gia chương trình truyền hình hay sao?"
Tô Dung Nguyệt chậm rãi mở miệng:
"Trước và sau khi tham gia cái chương trình tầm cỡ như thế này đều sẽ có các cuộc phỏng vấn độc quyền, đồng thời sẽ thu hút được sự chú ý của rất nhiều người. Nếu như con đem chuyện này kể cho đông đảo cộng đồng cư dân mạng biết được, để cho tất cả mọi người cùng chung tay tạo áp lực dư luận cho chị ấy, chị ấy nhất định sẽ không dám tiếp tục làm ra cái chuyện bất hiếu như thế này nữa đâu ạ..."













