Mang Thai Vào Hào Môn, Đại Tiểu Thư Đã Bùng Nổ! – Chương 17: Hoắc Tranh tỉnh rồi
Mang Thai Vào Hào Môn, Đại Tiểu Thư Đã Bùng Nổ!
Hà Quang Dĩnh không chớp mắt nhìn chằm chằm vào ngón tay của Hoắc Tranh, sợ rằng vừa rồi tự mình nhìn lầm. Anh ta chăm chú nhìn kỹ vài giây sau đó, ngón tay của Hoắc Tranh lại khẽ động đậy thêm một cái nữa. Hà Quang Dĩnh dụi dụi mắt, xác định bản thân không hề nhìn lầm.
"Tôi đi gọi bác sĩ."
Hà Quang Dĩnh có chút hoảng loạn đứng bật dậy, đầu gối va mạnh vào thành giường bệnh, anh ta khẽ hừ lên một tiếng đau đớn.
Ngay trong hai giây anh ta khựng lại đó, người đang nằm trên giường bệnh là Hoắc Tranh đã mở mắt ra. Đôi mắt thâm sâu của người đàn ông đen nhánh và lạnh lùng như băng. Trong phút chốc, bầu không khí và từ trường trong căn phòng ngay lập tức thay đổi hoàn toàn.
Hà Quang Dĩnh chạm phải ánh mắt của anh, theo bản năng thốt lên:
"Hoắc... Hoắc tổng!"
Hoắc Tranh vừa mới tỉnh lại, nhận ra tứ chi của mình đều không thể cử động được, khẽ nhíu mày một cái. Hà Quang Dĩnh nhìn anh, ân cần hỏi han:
"Anh có chỗ nào không thoải mái không ạ? Bây giờ tôi đi gọi bác sĩ vào đây ngay nhé?"
"Không cần."
Hoắc Tranh chậm rãi lên tiếng, giọng nói lạnh lùng pha lẫn vài phần yếu ớt. Hà Quang Dĩnh gật đầu, rồi ngồi xuống bên cạnh giường bệnh một lần nữa.
*
Ở một diễn biến khác, Tô Đường sau khi đi theo quản gia tham quan xong tòa kiến trúc chính của biệt thự Tây Sơn liền chọn một căn phòng khách để tạm thời nằm nghỉ ngơi. Cuộc kiểm tra ở bệnh viện ngày hôm nay mang lại sự đả kích quá lớn đối với cô. Trong một khoảng thời gian ngắn, cô thực sự không biết nên đưa ra quyết định như thế nào cho vẹn cả đôi đường.
Tô Đường nằm trên giường, chăm chú nhìn lên trần nhà mà thẫn thờ xuất thần. Một lúc lâu sau đó, cô mới lấy điện thoại ra, tìm đến số điện thoại của Cố Hoài An. Cô quyết định sẽ gọi cho anh một cuộc điện thoại.
Vào buổi chiều muộn, ánh nắng ngoài cửa sổ ấm áp và rực rỡ, cho dù có đang bật điều hòa và đóng chặt cửa sổ thì vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng ve kêu râm ran ở bên ngoài. Rất nhanh sau đó, cuộc điện thoại đầu dây bên kia đã được kết nối, truyền đến một giọng nói của một người phụ nữ vô cùng ngọt ngào và mềm mại:
"Alo, cô Tô phải không ạ, anh Hoài An hiện tại đang bận việc rồi, cô tìm anh ấy có chuyện gì không ạ?"
Tô Đường khẽ nhíu mày lại. Cô nhận ra cái giọng nói này, ngày hôm đó trong phòng bao của nhà hàng cô đã từng được nghe qua, chính là giọng nói của Tống Tiêu – thanh mai trúc mã của Cố Hoài An. Ngay lập tức, ý định muốn tìm Cố Hoài An trong lòng cô liền bị dập tắt hoàn toàn.
Vốn dĩ cô định bụng muốn hỏi thăm Cố Hoài An xem vào đêm diễn ra buổi tiệc tối thương nghiệp ngày hôm đó, sau khi anh đưa cô về khách sạn thì rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì. Lúc này nghe thấy giọng nói của Tống Tiêu, cô lại cảm thấy chuyện đó hoàn toàn không còn cần thiết nữa rồi. Đứa trẻ trong bụng cô, suy cho cùng cũng chỉ là của một mình cô mà thôi. Giữ lại hay bỏ đi, tự cô đưa ra quyết định là được rồi.
Tô Đường ngay lập tức ngắt kết nối cuộc gọi, không hề có một chút dây dưa kéo dài nào.
Tại văn phòng tổng giám đốc của Tập đoàn Cố Thị, Cố Hoài An đang đập bàn nổi trận lôi đình:
"Có bấy nhiêu chuyện nhỏ nhặt như vậy thôi mà cũng làm không xong, còn có lần sau nữa thì tự giác đi đến phòng nhân sự mà làm thủ tục cuốn gói rời đi nhé!"
"Trong vòng ba ngày, bắt buộc phải sửa đổi lại cái phương án này cho đến khi tôi cảm thấy hài lòng mới thôi!"
Mấy vị trưởng bộ phận đang đứng cúi đầu trước bàn làm việc, đến thở mạnh cũng không dám thở. Đúng lúc này, Tống Tiêu đẩy cửa bước đi vào.
"Anh Hoài An, điện thoại của anh vừa rồi để quên ở chỗ em này..."
Cố Hoài An cả người đang vô cùng cọc cằn, bực bội, nhưng khi nhìn thấy Tống Tiêu bước vào, sự khó chịu đó liền bị anh cố sống cố chết đè nén xuống, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể:
"Để trên bàn đi em."
"Dạ."
Khóe môi Tống Tiêu khẽ nhếch lên:
"Đúng rồi, vừa rồi có một cuộc điện thoại gọi đến, em không cẩn thận nên đã bấm nghe mất rồi..."
"Không sao đâu em."
Cố Hoài An phẩy phẩy tay ra hiệu cho mấy vị trưởng bộ phận kia:
"Được rồi, tất cả đi ra ngoài đi."
Sau khi tất cả mọi người đã đi ra ngoài hết, anh lại dùng giọng điệu ôn hòa nói chuyện với Tống Tiêu một lát. Đợi cho đến khi văn phòng hoàn toàn khôi phục lại sự yên tĩnh thì đã là chuyện của mười phút sau đó. Cố Hoài An dùng ngón tay day day huyệt thái dương, giữa hai hàng lông mày xẹt qua một sự mệt mỏi rã rời. Một lát sau, anh mới cầm chiếc điện thoại lên.
Mở lịch sử cuộc gọi ra xem, Cố Hoài An phát hiện cuộc gọi gần đây nhất vậy mà lại là của Tô Đường. Anh hơi ngẩn người ra một lát, ánh mắt trở nên có phần thâm trầm, tối tăm thêm vài phần. Phải mất mấy giây sau, anh mới bấm nút gọi lại.
Tô Đường lúc này đang định bụng sẽ ngủ một giấc trưa để nghỉ ngơi một lát. Cô nhắm mắt lại, ngay lúc cơn buồn ngủ đang dần dần ập đến thì tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên. Cô mơ mơ màng màng cầm máy nghe:
"Alo..."
Bên tai truyền đến giọng nói lạnh lùng như băng của Cố Hoài An:
"Tô Đường, em vậy mà cũng biết đường gọi điện thoại cho tôi cơ đấy à?"
Nghe kỹ lại thì bên trong còn pha lẫn vài phần nghiến răng nghiến lợi. Cơn buồn ngủ của Tô Đường ngay lập tức tan biến đi mất vài phần. Cô liếc nhìn tên người gọi đến, sau khi xác định bản thân không hề bị ảo thính thì mới dùng giọng điệu vô cùng thanh đạm lên tiếng:
"Gọi nhầm số thôi."
Khi nghĩ đến kết quả chẩn đoán của bệnh viện, trong lòng cô quả thực có chút hoảng loạn. Lúc đó cũng là do cô bị ma xui quỷ khiến nên mới bấm số gọi cho Cố Hoài An.
Cố Hoài An nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt của Tô Đường liền khẽ cười khẩy một tiếng:
"Tô Đường, muốn tìm tôi thì cứ việc nói thẳng ra."
Anh dùng tư thế vô cùng lười biếng dựa hẳn vào chiếc ghế da lớn:
"Buổi tối đến chỗ cũ, cùng nhau ăn một bữa tối nhé?"
Tô Đường: "?"
Nghe cái giọng điệu bất cần đời, xem thường đó của Cố Hoài An, cô hít một hơi thật sâu, lạnh lùng thốt lên một chữ:
"Cút!"
Cô chỉ là muốn tìm anh để hỏi han rõ ràng về chuyện đứa trẻ mà thôi. Nhưng nghe cái giọng điệu này của người đàn ông, dường như anh ta đang đinh ninh cho rằng cô đang chủ động tìm anh ta để cầu xin làm hòa, cho nên giọng điệu mới trở nên thoải mái và vui vẻ như thế.
Cố Hoài An nhìn chiếc điện thoại đã bị Tô Đường ngắt kết nối cuộc gọi, sắc mặt ngay lập tức trầm xuống. Anh lại bấm số gọi lại một lần nữa, nhưng hệ thống lại thông báo số máy của anh đã bị đối phương cho vào danh sách đen.
Cố Hoài An: "???"
Phải một lúc lâu sau, anh mới có chút bất lực mà khẽ nở một nụ cười. Tô Đường lần này chẳng lẽ lại đang trông mong anh phải đích thân đi dỗ dành cô hay sao chứ?
*
Tại Công ty Giải trí Tô Thị, Tô Hùng Kiến sau khi đến nơi liền đi thẳng vào văn phòng làm việc của mình, bắt tay vào làm công tác chuẩn bị trước khi bấm máy quay phim điện ảnh. Mẹ Tô thì đi tìm Tô Dung Nguyệt. Tô Dung Nguyệt dạo gần đây chuẩn bị cùng với Tô Lạc Thần tham gia một chương trình giải trí âm nhạc, những lúc không có lịch trình công việc thì đều ở lì một chỗ bên cạnh Tô Lạc Thần.
Mẹ Tô đối với Công ty Giải trí Tô Thị thì vô cùng quen thuộc rồi. Bà ngày thường khá rảnh rỗi, thỉnh thoảng khi tâm huyết dâng trào cũng sẽ đích thân đem cơm hộp và đồ tráng miệng đến đoàn phim cho mấy anh em nhà họ Tô. Bà quen đường cũ đi thẳng về phía phòng thu âm chuyên dụng của Tô Lạc Thần. Tầm giờ này đang là thời gian làm việc nên khu vực xung quanh phòng thu âm hoàn toàn không có ai đến quấy rầy. Mẹ Tô trực tiếp đẩy cửa phòng thu âm bước đi vào.
Tiếng mở cửa khiến cho những người ở bên trong giật nảy mình một cái. Tô Lạc Thần nhíu chặt mày định bụng sẽ mở miệng trách mắng, nhưng sau khi nhìn rõ người bước vào là ai thì liền tỏ ra vô cùng kinh ngạc:
"Mẹ, sao mẹ lại đến đây ạ?"
Mẹ Tô nhìn rõ tình hình bên trong phòng thu âm, tổng cảm thấy có cái chỗ nào đó hình như không được đúng cho lắm. Lúc bà vừa đẩy cửa bước vào, Tô Dung Nguyệt và Tô Lạc Thần đứng có phải là quá mức gần nhau rồi không? Thấy bà không lên tiếng, Tô Dung Nguyệt liền cười tươi tắn chạy nhanh lên phía trước, thân mật ôm lấy cánh tay của bà nũng nịu:
"Mẹ, mẹ là đặc biệt đến thăm chúng con đấy à?"
Nghe thấy giọng nói ngọt ngào, nũng nịu của cô ta, mẹ Tô mới hoàn hồn trở lại, thầm nghĩ chắc là vừa rồi tự mình suy nghĩ quá nhiều rồi. Hai anh em bọn nó đang bàn bạc công việc, đứng sát gần nhau một chút cũng là điều vô cùng bình thường mà thôi. Bà cười gật gật đầu:
"Ừm, chuẩn bị đến đâu rồi các con?"
Tô Dung Nguyệt thẹn thùng cười một tiếng:
"Dạ đều chuẩn bị ổn thỏa hết rồi ạ, anh tư lần này đã dày công chuẩn bị một bài hát mới, nhất định có thể tỏa sáng rực rỡ trên chương trình cho mà xem."
Mẹ Tô nghe vậy, nụ cười trên mặt cũng trở nên rạng rỡ thêm vài phần:
"Anh tư của con quả thực là có thiên phú âm nhạc bẩm sinh, tuổi còn trẻ mà đã đạt được thành tựu phi phàm như vậy rồi, tuy nhiên các con cũng đừng có mà làm việc quá sức làm gì nghe chưa?"
Tô Dung Nguyệt ngoan ngoãn gật gật đầu:
"Dạ con biết rồi ạ, tụi con không mệt đâu mẹ."
Tô Lạc Thần ở bên cạnh nghe lời khen ngợi của hai người bọn họ, trong mắt xẹt qua một tia cảm xúc vô cùng kỳ lạ. Đối với bài hát mới sáng tác lần này, anh thực ra cảm thấy không được hài lòng cho lắm. Chỉ là chính bản thân anh cũng không rõ cái điểm khiến mình không hài lòng rốt cuộc là nằm ở chỗ nào nữa. Nhưng anh luôn cảm thấy bài hát mới này so với những ca khúc trước đây của mình dường như thiếu đi mất một chút thứ gì đó vô cùng quan trọng.













