Mang Thai Vào Hào Môn, Đại Tiểu Thư Đã Bùng Nổ! – Chương 19: Chương trình
Mang Thai Vào Hào Môn, Đại Tiểu Thư Đã Bùng Nổ!
Tô Dung Nguyệt thề thốt đầy tự tin:
"Con không tin là đứng trước mặt đông đảo cư dân mạng như vậy mà chị ấy còn dám mở mồm lu loa đòi thuê luật sư kiện mẹ ra tòa đâu. Đây là hành vi bất hiếu, không thể nào được người đời dung thứ nổi..."
Trong lúc cô ta nói chuyện, nơi đáy mắt xẹt qua một tia tính toán đầy thâm hiểm. Làm như vậy thì cho dù sau này Tô Đường có lựa chọn giải quyết theo cách nào đi chăng nữa thì cô cũng không thể nào thoát khỏi cái mác bị người đời chửi rủa.
Mẹ Tô nghe xong lời Tô Dung Nguyệt nói, hai mắt ngay lập tức sáng lên mấy phần.
"Chính xác! Bố mẹ đối với con cái có công lao nuôi dưỡng thành người, tiêu tiền của con cái là chuyện hiển nhiên xưa nay rồi. Nhưng con cái nếu như vì bấy nhiêu chuyện đó mà đem bố mẹ ruột kiện ra tòa án thì chắc chắn sẽ bị tất cả mọi người phỉ nhổ, coi khinh..."
Bà không tin là Tô Đường hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến hình tượng của bản thân mình bên ngoài. Huống hồ chi Tô Đường bây giờ đã gả vào nhà họ Hoắc, thân phận và hoàn cảnh vô cùng khó xử. Cô tuyệt đối sẽ không dám để cho trên người mình xuất hiện cái loại vết nhơ đạo đức lớn đến mức như thế này đâu.
"Vẫn là Nguyệt Nguyệt của mẹ thông minh nhất."
Trên mặt mẹ Tô rốt cuộc cũng lộ ra nụ cười rạng rỡ, trong lòng trút bỏ được gánh nặng liền thở phào một hơi nhẹ nhõm.
"Làm việc lâu như vậy chắc mệt rồi phải không con? Chúng ta cùng đi uống trà chiều đi nhé?"
Tô Dung Nguyệt cười gật gật đầu:
"Dạ được chứ ạ, chúng ta rủ cả anh tư đi cùng luôn đi mẹ."
Tô Đường đúng là chán sống rồi, lại dám làm ra cái chuyện đại nghịch bất đạo đến mức như thế này cơ chứ. Cô ta hoàn toàn có thể dự đoán được chuyện này một khi bị phơi bày ra ánh sáng thì đám anh hùng bàn phím trên mạng sẽ chửi rủa cô thậm tệ đến mức nào. Mẹ Tô có thể tiêu của cô được bao nhiêu tiền chứ? Tô Đường đúng là cái loại tầm nhìn hạn hẹp, thiển cận, vì bấy nhiêu tiền bạc dơ bẩn đó mà tự tay hủy hoại đi danh tiếng của chính mình. Đến lúc đó, nhà họ Hoắc sẽ nhìn nhận cô như thế nào đây? Cố Hoài An sẽ nhìn nhận cô như thế nào đây?
Tại biệt thự Tây Sơn, Tô Đường sau khi đem số điện thoại của Cố Hoài An cho vào danh sách đen liền kéo chiếc chăn mỏng đắp lại cẩn thận rồi nhắm mắt ngủ tiếp. Đêm ngày hôm qua ngủ không được ngon giấc, ngày hôm nay lại phải ở lại bệnh viện suốt một thời gian dài, sau khi quay trở về biệt thự Tây Sơn còn phải tốn sức ứng phó với đám người Tô Hùng Kiến, cô cảm thấy cơ thể mình lúc này vô cùng mệt mỏi và buồn ngủ rồi.
Tô Đường giấc ngủ này kéo dài thẳng một mạch cho tới tận lúc chiều tà, hoàng hôn buông xuống. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực rỡ cả bầu trời, chiếu qua lớp kính cửa sổ rọi vào trong phòng, khiến cho toàn bộ không gian trở nên vô cùng rực rỡ, lung linh. Tô Đường mở mắt ra, đôi mắt phượng đen nhánh, long lanh như nước mùa thu, tinh thần đã được hồi phục lại rất nhiều.
Cô lấy điện thoại ra, xử lý xong vài tin nhắn công việc của Hứa Như Sơn gửi đến, sẵn tiện xóa sạch sành sanh mấy cuộc gọi nhỡ từ các số máy lạ. Đúng lúc này, hệ thống điện thoại tự động đẩy lên vài tin tức sốt dẻo trên trang chủ.
"Nam ca sĩ siêu cấp hot Tô Lạc Thần chuẩn bị dắt tay em gái ruột của mình là Tô Dung Nguyệt cùng tham gia chương trình truyền hình thực tế "Chúng ta là ca sĩ"!"
"Chàng ca sĩ thiên tài và đóa hoa thực lực cùng xuất hiện trong một chương trình giải trí, liệu sẽ tạo nên những phản ứng hóa học bùng nổ như thế nào đây?"
...
Tô Đường tùy ý bấm vào xem thử, phát hiện ra rất nhiều trang mạng lớn đều đang treo bảng tin tức này ở ngay vị trí tiêu điểm. Cô khẽ nhướng mày một cái. Tô Lạc Thần và Tô Dung Nguyệt chuẩn bị cùng tham gia một chương trình âm nhạc sao? Không biết có phải là do phía công ty đã bỏ tiền ra mua hot search trên tất cả các nền tảng mạng xã hội hay không mà hiện tại số lượng người tham gia bàn luận về chủ đề này vô cùng đông đảo. Ngoại trừ người hâm mộ của hai nhà ra thì có rất nhiều người qua đường cũng vào góp vui dự phần.
"Oa, Lạc Thần chuẩn bị cùng em gái tham gia chương trình giải trí rồi kìa, chàng công tử hào môn và vị thiên kim tiểu thư khuê các, đây đúng là tổ hợp thần tiên gì thế này không biết nữa!"
"Từ lâu đã nghe danh Lạc Thần vô cùng cưng chiều em gái của mình rồi, trong rất nhiều sự kiện công khai trước công chúng đều không hề che giấu sự sủng ái của mình dành cho em gái, đây là lần đầu tiên họ cùng tham gia một chương trình truyền hình đấy, hóng quá đi mất thôi!"
"Hu hu, nhà họ Tô đúng là một nhà toàn những người tài hoa kiệt xuất, xuất chúng quá đi thôi. Tô Lạc Thần là ca sĩ thiên tài, Tô Minh Hàn là diễn viên thực lực, Tô Dung Nguyệt lại là đóa hoa đang vô cùng nổi tiếng!"
"Ba anh em bọn họ không chỉ có xuất thân từ gia đình hào môn thế gia mà nhan sắc lại còn cao ngất ngưởng nữa chứ, đúng là ngưỡng mộ đến phát khóc lên được mà!"
"..."
Tô Đường nhìn đám cư dân mạng bàn luận sôi nổi, bất giác khẽ cười khẩy một tiếng bất cần đời. Ca sĩ thiên tài sao? Diễn viên thực lực sao? Những năm qua sống trong sự ca tụng, tâng bốc lên tận mây xanh của đám đông như vậy, chắc bản thân bọn họ đến cái bản lĩnh thực sự của mình nặng nhẹ bao nhiêu cân lượng cũng không còn tự nhận thức rõ ràng được nữa rồi nhỉ?
Khóe môi Tô Đường ngậm ý cười, bỗng nhiên nhìn thấy trong hòm thư cá nhân của tài khoản mạng xã hội của mình có một tin nhắn riêng được gửi đến từ phía tổ sản xuất chương trình "Chúng ta là ca sĩ". Bấm vào xem thử, hóa ra lại là một bức thư mời đích thân cô đến tham gia đảm nhận vị trí ban giám khảo chấm điểm cho chương trình. Trên thư có ghi rõ ràng và chi tiết thông tin về thời gian phát sóng của tập lần này, muốn hỏi thăm xem cô liệu có thời gian rảnh để tham gia hay không.
Chương trình "Chúng ta là ca sĩ" này là một show giải trí âm nhạc do đài truyền hình Quả Quýt tung ra vào năm ngoái. Tham gia chương trình này hoàn toàn không có bất kỳ một yêu cầu đặc biệt khắt khe nào cả, có những học sinh vừa mới tốt nghiệp ra trường, có những ca sĩ tự do trong dân gian, cũng có những giọng ca thực lực đã có tiếng tăm trong làng nhạc. Chỉ cần là người có niềm đam mê cháy bỏng với âm nhạc thì đều có thể đăng ký tham gia thử sức. Chương trình áp dụng hình thức phát sóng trực tiếp, kết quả cuối cùng sẽ do ban giám khảo chuyên môn chấm điểm trực tiếp để bầu chọn ra ca sĩ siêu cấp hot của tập đó. Chương trình này ngay sau khi vừa lên sóng tập đầu tiên đã ngay lập tức bùng nổ, nổi tiếng khắp toàn bộ cõi mạng. Lần này phát sóng đã là tập thứ ba rồi.
Mà bức thư mời với nội dung y hệt như thế này, Tô Đường trước sau đã từng được nhìn thấy ba lần rồi. Hai lần trước cô đều lấy lý do bận việc không có thời gian rảnh để khéo léo từ chối. Lần này, cô bỗng nhiên lại muốn rút chút thời gian rảnh rỗi để đi đến đó tận mắt chứng kiến xem cái gọi là ca sĩ thiên tài của làng nhạc kia, nếu như chỉ dựa vào cái bản lĩnh thực sự của chính mình thì liệu có thể đi xa được đến cái bước đường nào đây. Dù sao thì hiện tại cô cũng đã từ chức toàn bộ công việc tại Tập đoàn Tô Thị rồi, thời gian rảnh rỗi đối với cô mà nói tương đối dư dả.
Khóe môi Tô Đường khẽ nhếch lên, liền gõ một dòng tin nhắn trả lời lại phía tổ sản xuất chương trình "Chúng ta là ca sĩ":
"Dạo gần đây có thời gian rảnh, gửi hợp đồng qua đây đi."
Tô Đường nhắn xong dòng tin nhắn này liền định bụng sẽ thoát tài khoản ra ngoài. Nào ngờ đâu tin nhắn của cô vừa mới gửi đi được một giây thì phía tổ sản xuất chương trình bên kia đã ngay lập tức đưa ra lời phản hồi lại ngay:
"Thần T, cô đây là đồng ý tham gia rồi phải không ạ? Cảm ơn cô nhiều lắm ạ!"
"Xin cô vui lòng chờ cho một lát, phía chúng tôi sẽ lập tức soạn thảo hợp đồng rồi gửi qua cho cô xem ngay ạ."
"Nếu như cô thấy thuận tiện thì tổ sản xuất chương trình chúng tôi luôn có thời gian rảnh để tiến hành ký kết hợp đồng với cô bất cứ lúc nào ạ!"
Tô Đường nhìn những dòng tin nhắn liên tục nhấp nháy, hiện lên trong hòm thư, khẽ mỉm cười gõ chữ trả lời:
"Được rồi, sáng ngày mai, hẹn một địa điểm đi."
"Tuyệt vời quá đi mất thôi! Vô cùng cảm ơn cô đã đồng ý nhận lời mời tham gia của chúng tôi ạ. Lát nữa sau khi chọn được vị trí thích hợp xong, tôi sẽ gửi địa chỉ qua cho cô nhé. Hoặc là cô có thể gửi địa chỉ của cô qua đây, chúng tôi sẽ bố trí xe đến tận nơi để đưa đón cô ạ."
Tô Đường:
"Không cần phải phiền phức như vậy đâu, cứ gửi địa chỉ qua cho tôi là được rồi."
"Dạ được dạ được ạ, vậy cứ quyết định như vậy nhé cô, cô cứ xem qua bản hợp đồng trước đi ạ."
"Ừm."
Tô Đường sau khi kết thúc cuộc đối thoại ngắn gọn với phía tổ sản xuất chương trình liền tắt điện thoại đi. Cô đứng dậy đi vào phòng vệ sinh vốc nước rửa mặt cho tỉnh táo. Sau khi ngủ một giấc trưa xong, cô cảm thấy toàn bộ sự mệt mỏi trên cơ thể đã bị quét sạch sành sanh không còn một dấu vết, tâm trạng cả người có phần vô cùng vui vẻ và thoải mái. Cô bước chân ung dung, uyển chuyển đi xuống lầu, định bụng sẽ đi ra ngoài kiếm cái gì đó bỏ vào bụng rồi quay trở lại công ty giải quyết công việc. Tô Đường thầm nghĩ bản thân mình dạo này chắc phải tìm kiếm một căn hộ thích hợp để thuê làm nơi ở cố định thôi, chứ cứ ở lì mãi trong văn phòng công ty như thế này mãi cũng không phải là cách hay.
Trong lúc dòng suy nghĩ của cô đang mải miết bay đi tận đâu đâu thì cô đã đi xuống tới tầng dưới tự bao giờ rồi. Vừa mới xuống tới nơi, quản gia đã mang theo nụ cười vô cùng từ ái, hiền hậu bước lên phía trước nghênh đón:
"Thiếu phu nhân, buổi tối tốt lành ạ."
Tô Đường cũng lịch sự nở một nụ cười đáp lễ lại ông:
"Quản gia, buổi tối tốt lành."
"Chuyện là thế này ạ, phía bên chỗ lão gia tử có gọi điện thoại đến, muốn hỏi xem tối ngày hôm nay cô liệu có thời gian rảnh để đi đến viện dưỡng lão cùng ăn cơm tối với ông không ạ."
Nghe thấy lời hỏi thăm của quản gia, đôi mắt phượng của Tô Đường khẽ chớp chớp vài cái. Ông cụ gọi cô đến viện dưỡng lão ăn cơm sao? Có phải là phía bên chỗ viện dưỡng lão đã xảy ra chuyện gì rồi không? Cô hoàn toàn không cần suy nghĩ ngợi gì nhiều liền lập tức đồng ý ngay:
"Dĩ nhiên là con có thời gian rảnh rồi ạ."
Danh tiếng và uy vọng của Hoắc lão gia tử trên thương trường năm xưa cô dĩ nhiên là có nghe danh qua rồi. Cô không cho rằng ông cụ lại là người rảnh rỗi sinh nông nổi, tự dưng không có chuyện gì quan trọng mà lại đi gọi một đứa hậu bối nhỏ nhoi như cô đến chỉ để ăn một bữa cơm thông thường đâu. Chỉ là không biết chuyện mà ông cụ chuẩn bị đem ra bàn bạc sắp tới đây liệu có liên quan gì đến cô hay không mà thôi.
Quản gia nghe thấy câu trả lời của Tô Đường liền cười gật gật đầu:
"Dạ được ạ thiếu phu nhân, tôi sẽ bố trí tài xế lái xe đưa cô qua đó ngay ạ."
Tô Đường bất động thanh sắc mỉm cười nói:
"Vậy làm phiền ông quá ạ."
Bất kể vì lý do gì mà Hoắc lão gia tử lại tìm cô đi chăng nữa, thì chuyến đi lần này cô bắt buộc phải đích thân đi một chuyến cho rõ ràng ngọn ngành rồi.













