Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 6: Có trẻ con không cơ chứ
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Chai thuốc treo ở đầu giường, từng giọt từng giọt chạy theo dây truyền đi vào cơ thể Thư Nhan.
Cô nhắm mắt nằm trên giường bệnh, mái tóc đen dài xõa tung ra làm nổi bật khuôn mặt càng thêm nhợt nhạt.
Phó Ngôn Tụng ngồi bên giường bệnh, gửi tin nhắn cho thư ký Trần Phụng, dặn anh ta đi tìm lại chiếc nhẫn cưới của Thư Nhan.
Thư Nhan nói nhẫn bị mất, anh không tin. Vừa rồi lúc bác sĩ đến truyền nước cho Thư Nhan, anh có hỏi vài câu về tình hình của Thư Duyệt.
Biết được viện phí của Thư Duyệt do Thư Nhan đóng, Phó Ngôn Tụng cũng đoán được phần nào, ước chừng là Thư Nhan đã đem nhẫn đi bán để có tiền đóng viện phí cho em gái.
Gửi tin nhắn xong, Phó Ngôn Tụng cất điện thoại rồi tém lại góc chăn cho Thư Nhan trên giường.
Mặc dù anh tự nhận bản thân không có nhiều tình cảm với người vợ này, nhưng anh bắt buộc phải thừa nhận cô quả thực rất xinh đẹp, ngay cả lúc ốm đau thế này nhìn vẫn vô cùng hút mắt.
Điện thoại rung lên hai tiếng, Phó Ngôn Tụng cầm điện thoại nhìn tên người gọi đến rồi bắt máy.
Một lúc sau.
Khi Thư Nhan tỉnh dậy, cảnh tượng cô nhìn thấy chính là Phó Ngôn Tụng đang quay lưng về phía cô ngồi bên giường nghe điện thoại.
Giọng điệu của anh tràn ngập sự dịu dàng mà cô chưa từng được nhận: "Được, anh biết rồi."
"Lát nữa anh qua tìm em."
Người phụ nữ trong điện thoại nói gì Thư Nhan nghe không rõ, nhưng chỉ nghe cái giọng nũng nịu đó thôi là cô đã biết đối phương nhất định là cô người yêu cũ, người trong lòng của Phó Ngôn Tụng.
Thấy Phó Ngôn Tụng cúp máy, Thư Nhan nén đau thương cất lời: "Đơn thỏa thuận ly hôn anh ký sớm đi, tốt cho cả hai."
Phó Ngôn Tụng xoay người lại, lông mày nhíu chặt.
Lúc này anh có chút bực bội, người phụ nữ này đúng là chỉ ngoan ngoãn nhất những lúc ngủ thôi. Vừa mở mắt ra là đã nhăm nhe chuyện ly hôn với anh.
Anh nói: "Thư Nhan, cô rốt cuộc đang dỗi chuyện gì thế? Đều là người trưởng thành rồi mà hở ra là đòi ly hôn, có trẻ con không cơ chứ!"
Mắt Thư Nhan đỏ ửng một vòng, cô quay mặt đi không nhìn Phó Ngôn Tụng nữa.
Phó Ngôn Tụng vẫn nghĩ là cô đang giận dỗi, nhưng cô là đang nghiêm túc muốn ly hôn với anh. Một cuộc hôn nhân không có tình yêu thì còn cần thiết phải duy trì sao?
Bên trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ còn tiếng rung của điện thoại. Phó Ngôn Tụng cúi đầu nhìn điện thoại một cái rồi đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, anh cúi xuống nhìn người phụ nữ trên giường bệnh: "Tôi thấy đầu óc cô sốt đến hỏng rồi nên cả ngày mới ăn nói lung tung như thế."
"Mau chóng dọn về ngoan ngoãn làm bà Phó của cô đi, tôi có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra."
Phó Ngôn Tụng đi rồi.
Nước mắt của Thư Nhan lăn dài theo thái dương làm ướt đệm gối.
Chiều tối.
Sau khi truyền xong nước vào buổi sáng, Thư Nhan luôn ở bệnh viện túc trực bên Tống Nhược Hoa và Thư Duyệt.
Vừa hay lúc này, cô đi ra nhà vệ sinh một chuyến. Đến khi quay lại trước cửa phòng bệnh của Thư Duyệt thì một vị bác sĩ trẻ tuổi vừa hay bước ra từ phòng bệnh.
Vị bác sĩ trẻ tuổi nhìn thấy Thư Nhan liền tháo khẩu trang ra mỉm cười với cô.
Anh nói: "Thư Nhan, còn nhớ anh không?"
Thư Nhan ngẩn ra, trong mắt lóe lên sự kinh ngạc: "Đàn anh Hà?"
Hà Hoài Dữ mỉm cười: "Ừ, là anh đây, đã lâu không gặp."
"Lần cuối gặp em là sáu năm trước rồi, nghe nói mấy năm trước em kết hôn, giờ em sống thế nào rồi?"
Khóe môi Thư Nhan nở một nụ cười đắng ngắt.
Cô gượng gạo chuyển đề tài: "Đàn anh Hà, sao anh lại ở đây? Anh làm việc ở đây à?"
Hà Hoài Dữ không gặng hỏi thêm về chuyện tình cảm của Thư Nhan nữa: "Đúng vậy, anh mới chuyển công tác về đây năm nay."
"Em gái em đêm qua là do anh mổ chính đấy, vừa rồi em ấy đã tỉnh lại rồi, sau này có vấn đề gì em cứ tìm anh nhé."
Thư Nhan gật đầu đầy biết ơn: "Vâng ạ."
Hôm Thư Duyệt mổ, Thư Nhan chưa được gặp bác sĩ mổ cho em gái. Cô cũng không ngờ vị đàn anh hồi học cấp ba Hà Hoài Dữ lại chính là bác sĩ điều trị chính của em mình.
Hà Hoài Dữ lấy điện thoại ra nói muốn trao đổi phương thức liên lạc với Thư Nhan để tiện trao đổi về tình hình bệnh tình của Thư Duyệt sau này.
Thư Nhan vội vã lấy điện thoại ra.
Hai người kết bạn liên lạc với nhau, Hà Hoài Dữ lại dặn dò Thư Nhan vài lưu ý sau phẫu thuật, Thư Nhan cẩn thận ghi nhớ từng điều.
"Còn cần lưu ý gì nữa không anh?" Thư Nhan chăm chú nhìn Hà Hoài Dữ.
Hà Hoài Dữ còn chưa kịp cất lời thì phía sau hai người đã truyền đến giọng nói lạnh như băng của Phó Ngôn Tụng: "Thư Nhan."













