Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 5: Thư Nhan kiên quyết ly hôn
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Phó Ngôn Tụng siết chặt nắm đấm.
Được lắm, Thư Nhan dạo này gan to thật rồi, lại dám mắng anh như thế!
Vương Ma nhìn sắc mặt khó coi của Phó Ngôn Tụng, cẩn thận lên tiếng: "Cậu ạ, cả đêm qua cậu ngủ không ngon, hay là đi nghỉ ngơi trước đi!"
"Lát nữa tôi làm bữa sáng cho cậu."
Phó Ngôn Tụng xua xua tay, xoay người đi lên tầng.
Cả đêm qua không có Thư Nhan, anh trằn trọc thế nào cũng không ngủ được. Chiếc giường lớn hai mét hai người nằm thì vừa vặn, một người nằm lại quá rộng rãi và trống trải.
Anh khó khăn lắm mới đợi được đến năm giờ sáng để Vương Ma gọi điện cho Thư Nhan, vậy mà cô còn làm anh tức giận đến mức này.
Người phụ nữ này càng ngày càng không coi ai ra gì rồi. Phó Ngôn Tụng thầm nghĩ.
Tám giờ sáng, tại bệnh viện.
Thư Nhan xách túi đồ ăn sáng mua cho Tống Nhược Hoa đi về phía tòa nhà bệnh viện.
Cô vừa đi vừa nghĩ, mình phải đi tìm một công việc thôi.
Mấy năm nay cô không tích lũy được tiền bạc gì, nhưng sau này em gái uống thuốc đi học đều cần đến tiền, sức khỏe dì Tống không tốt cũng cần tiền thuốc men. Những thứ này thứ nào cũng phải dùng tới tiền.
Đột nhiên, cổ tay cô bị ai đó kéo lại từ phía sau.
Thư Nhan nhìn kỹ lại, là Phó Ngôn Tụng.
Phó Ngôn Tụng vẻ mặt u ám nói: "Đi theo tôi."
Thư Nhan dùng lực muốn rút tay ra, nhưng sức Phó Ngôn Tụng quá lớn, cô không chống lại được. Cô cứ thế bị anh kéo lê đẩy vào trong xe.
Thư Nhan nhìn Phó Ngôn Tụng đóng cửa xe phía cô lại, rồi vòng sang bên kia lên xe.
Đóng cửa xe lại, Phó Ngôn Tụng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt có chút phờ phạc nhưng vẫn vô cùng xinh đẹp của cô gái, hỏi: "Thư Nhan, cô rốt cuộc đã quậy đủ chưa?"
Thư Nhan không thèm bố đức cho anh một ánh nhìn: "Tôi không quậy, tôi nghĩ mình đã nói rất rõ ràng rồi."
"Phó Ngôn Tụng, tôi muốn ly hôn với anh!"
Phó Ngôn Tụng cười mỉa: "Ly hôn?"
Anh tóm chặt lấy cổ tay Thư Nhan: "Cô đừng quên năm đó là do cô tự ngả vào lòng tôi, nếu không cô làm sao làm nổi cái danh bà Phó này!"
"Bây giờ cô lại muốn bày trò gì nữa đây? Lạt mềm buộc chặt à?"
Nói xong câu này, Phó Ngôn Tụng mới phát hiện chiếc nhẫn cưới hằng ngày cô vẫn đeo trên tay đã biến mất.
"Nhẫn đâu?" Anh hạch hỏi.
Lực tay Phó Ngôn Tụng nắm lấy Thư Nhan rất mạnh khiến cổ tay cô nhói đau.
Phó Ngôn Tụng bóp lấy gương mặt nhỏ nhắn của Thư Nhan, ép cô phải nhìn anh: "Thư Nhan, tôi đang hỏi cô đấy!"
"Nhẫn đâu?"
Thư Nhan bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Giọng cô vô cùng bình thản: "Mất rồi."
"Dù sao cũng sắp ly hôn rồi, giữ lại nhẫn cũng chẳng để làm gì nữa."
Phó Ngôn Tụng nhìn dáng vẻ dường như không thèm bận tâm này của Thư Nhan liền bốc hỏa, anh mỉa mai: "Hừ, tôi thấy cô là sống sung sướng quá hóa điên rồi đấy!"
"Rời xa tôi, cô nuôi nổi bản thân mình chắc?"
Trong lòng Thư Nhan dâng lên niềm chua xát, hóa ra Phó Ngôn Tụng luôn nghĩ cô sống rất sung sướng. Có lẽ trong mắt anh, cô chỉ là một bông hoa dây leo yếu ớt cần dựa dẫm vào đàn ông mới có thể sống sót.
Nhưng trước khi kết hôn, cô cũng từng là một vũ công trẻ tuổi có tiếng trong giới với vô số giải thưởng đấy thôi.
Cô dùng lực đẩy mạnh tay Phó Ngôn Tụng ra, hỏi ngược lại: "Sung sướng? Sung sướng cái gì chứ?"
"Chủ tịch Phó đang nói tới ngày tháng sung sướng một tháng hai mươi triệu bao trọn việc nhà, giặt giũ nấu nướng, lại còn kèm cả dịch vụ ngủ cùng đúng không?"
"Chắc Chủ tịch Phó không biết đâu nhỉ, giờ dịch vụ ngủ cùng ở bên ngoài một tháng cũng không chỉ có hai mươi triệu đâu!"
Phó Ngôn Tụng cười lạnh một tiếng. Anh mở cửa xe bước xuống, vòng sang bên phía Thư Nhan kéo cô xuống rồi tống vào hàng ghế sau, ngay sau đó bản thân anh cũng chui vào đóng chặt cửa xe.
Thư Nhan bị hành động kéo lê mạnh bạo của Phó Ngôn Tụng làm cho đầu óc choáng váng, vừa rồi đầu cô còn đập vào cửa xe, hiện tại cả người đờ đẫn hoa mắt.
Khi người đàn ông đè lên xé quần áo của cô, cô giật mình hoảng hốt, vội vàng đẩy anh ra: "Anh làm cái gì đấy!"
Người đàn ông giật phăng áo trên của cô, giọng điệu cợt nhả: "Bày đặt đòi ly hôn thế này, chẳng phải là chê tiền cho cô ít quá sao?"
Nói xong, người đàn ông bắt đầu hôn lên cổ và tai cô.
Sức Thư Nhan yếu, cô không đẩy nổi Phó Ngôn Tụng, nhưng cô không muốn làm chuyện này ở trên xe, nhỡ đâu bị người ta nhìn thấy thì biết làm sao.
"Đừng..." Thư Nhan yếu ớt chống cự, "Đừng ở đây, xin anh đấy..."
"Sẽ bị người khác nhìn thấy mất..."
Phó Ngôn Tụng lờ đi lời cầu xin của cô, bàn tay to lớn tiếp tục lần mò xuống dưới.
"Ngay tại đây đi, cô chẳng phải muốn tiền sao? Lát nữa sẽ đưa tiền cho cô."
Người phụ nữ bên dưới không còn chống cự nữa, đôi tay đang đẩy anh cũng gục xuống.
Nhìn lên trên, Thư Nhan đã nhắm chặt mắt, gương mặt ửng đỏ một cách bất thường.
Tim Phó Ngôn Tụng giật thót một cái, anh giơ tay chạm vào trán Thư Nhan.
Nóng quá.
Cô bị sốt rồi.













