Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 7: Cô chê anh bẩn
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Hà Hoài Dữ và Thư Nhan cùng quay đầu lại.
Phó Ngôn Tụng không biết đã đến từ lúc nào, đang đứng cách họ vài bước chân.
Sắc mặt anh u uất, ánh mắt lạnh lẽo.
Thư Nhan đứng nguyên tại chỗ, hỏi: "Sao anh lại đến đây?"
Hà Hoài Dữ nhìn Thư Nhan, rồi lại nhìn Phó Ngôn Tụng, trong lòng liền hiểu ra chuyện gì.
Phó Ngôn Tụng không đái hoài gì đến Hà Hoài Dữ. Anh tiến lên vài bước, nắm lấy cổ tay Thư Nhan kéo ra ngoài.
Lát sau.
Thư Nhan bị Phó Ngôn Tụng lôi xộc xệch kéo lên xe, cổ tay bị siết đến đỏ ửng một vòng.
Phó Ngôn Tụng ngồi ở ghế lái, liếc nhìn Thư Nhan ngồi ở ghế phụ.
Anh hờn giận mỉa mai: "Cô vội vã ly hôn như vậy, là vì hắn ta sao?"
"Sao thế, làm Phó phu nhân chán rồi, muốn thử với người đàn ông khác à?"
Vừa nói, Phó Ngôn Tụng vừa giơ tay bóp lấy gương mặt nhỏ nhắn của Thư Nhan, bắt cô phải nhìn anh. Trong lời nói tràn ngập sự châm biếm: "Loại phụ nữ khát khao chủ động leo lên giường đàn ông như cô, ngoài tôi ra, còn ai có thể làm cô thỏa mãn nữa?"
"Gã bác sĩ đó làm được chắc?"
Thư Nhan không ngờ Phó Ngôn Tụng lại có thể nói ra những lời như vậy, giống như cô là loại phụ nữ rẻ mạt, lẳng lơ không biết xấu hổ.
Cô tức giận đáp: "Tự tâm anh dơ bẩn nên nhìn cái gì cũng thấy dơ bẩn!"
Tay Phó Ngôn Tụng siết chặt gương mặt cô hơn, anh bật cười lạnh: "Tâm tôi dơ bẩn?"
"Chúng ta còn chưa ly hôn mà cô đã đi quyến rũ người đàn ông khác, Thư Nhan, tôi thấy gan cô càng ngày càng lớn rồi đấy!"
Thư Nhan lười giải thích, dù sao cô có nói thêm gì cũng vô ích.
Bản thân Phó Ngôn Tụng và cô bạn gái cũ cứ nhập nhằng không dứt, bây giờ lại còn đến vấy bẩn cô và Hà Hoài Dữ.
Cô đẩy tay Phó Ngôn Tụng ra, lạnh giọng nói: "Tùy anh muốn nói sao thì nói, anh nghĩ vậy tôi cũng chịu."
Nói xong, Thư Nhan giơ tay định mở cửa xe. Thư Duyệt đã tỉnh, cô còn phải quay lại xem tình hình của em gái.
Phó Ngôn Tụng tức giận trước thái độ bất cần này của Thư Nhan. Anh ôm ghì lấy Thư Nhan kéo vào lòng, cúi xuống hôn lên môi cô.
Bầu không khí trong xe đột nhiên trở nên mờ ảo.
Gương mặt Phó Ngôn Tụng phóng đại ngay trước mắt, cảm giác ấm áp truyền đến từ làn môi khiến Thư Nhan ngẩn ngơ trong chốc lát.
Kết hôn ba năm, Phó Ngôn Tụng chưa từng hôn cô.
Trước đây mỗi lần ân ái, cô ghé sát lại gần muốn hôn anh, Phó Ngôn Tụng luôn né tránh. Anh từ chối nụ hôn của cô, cũng không hề muốn hôn cô.
Bàn tay ấm áp, khô ráo của Phó Ngôn Tụng phủ lên gáy cô, anh gần như ghì chặt lấy cô để thực hiện nụ hôn này.
Trong phút chốc, Thư Nhan cũng hơi choáng váng, ý thức dần mơ hồ, quên mất ban đầu mình định xuống xe.
Nụ hôn dài kết thúc, khi Phó Ngôn Tụng buông cô ra, Thư Nhan mới tỉnh táo lại.
Nhận ra bản thân vừa làm gì, gò má cô hơi nóng lên, vành tai cũng đỏ lựng.
Nhìn người phụ nữ vừa rồi còn đanh đá giờ lại ngoan ngoãn im lặng, cơn giận trong lòng Phó Ngôn Tụng đã nguôi đi một nửa.
Anh giơ tay xoa đầu Thư Nhan, hiếm khi hạ mình cất lời dịu dàng: "Đừng giận dỗi với tôi nữa."
"Tối nay chuyển về ở đi, ngoan."
Thư Nhan cúi đầu, lòng hơi lay động. Đây là lần đầu tiên Phó Ngôn Tụng nói chuyện với cô dịu dàng đến vậy.
Cô còn đang do dự có nên đồng ý hay không thì trong không gian yên tĩnh của chiếc xe, điện thoại của Phó Ngôn Tụng vang lên tiếng chuông báo tin nhắn.
Phó Ngôn Tụng cầm điện thoại lên nhìn qua.
Ở góc độ của Thư Nhan, cô vừa hay có thể nhìn thấy màn hình điện thoại của anh.
Cô nhìn rõ dòng tin nhắn ấy.
"Anh ơi, em nhớ anh quá, tối nay anh đến ở với em có được không?"
Như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người, Thư Nhan bừng tỉnh.
Cô rút một tờ giấy, dốc sức lau môi mình.
Phó Ngôn Tụng nhìn hành động của Thư Nhan, sắc mặt cũng chẳng mấy dễ coi: "Cô làm gì đấy? Chê tôi à?"
Thư Nhan mở cửa xe, nhanh chóng bước xuống: "Đừng dùng cái miệng đã hôn người phụ nữ khác đến hôn tôi!"
"Tôi chê bẩn!"













