Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại – Chương 9: Giọt nước tràn ly
Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại
Sáng sớm tổng trạch Lãnh gia. Ánh sáng qua cửa sổ lớn rọi thành một vệt dài trên sàn gỗ đại sảnh — vệt sáng trắng, lạnh, không hơi ấm.
An Nhiên được dẫn xuống.
Cùng một sảnh của ngày "thẩm con dâu" (1-3) — hôm đó ghế chính năm người, ghế cô ở cuối bàn, cách xa nhưng còn trong khoảng chào hỏi. Cùng sảnh của vụ năm mươi vạn (1-6) — hôm đó cô ngồi giữa sảnh, mười bước đến bàn chính.
Hôm nay ghế của cô đặt lùi thêm hai mét, gần cửa ra vào, xa bàn chính nhất.
Khoảng cách vật lý là phán quyết.
Cô ngồi xuống. Lưng thẳng. Hai tay đặt lên đầu gối. Người hầu hai bên cúi đầu — không ai nhìn cô.
Bàn chính: phu nhân Lãnh ngồi ghế giữa. Bà vừa về từ tang lễ chi nhánh, mặt còn xanh, mí mắt sưng nhẹ — không rõ vì khóc hay vì bệnh chưa dứt. Lãnh Dạ ngồi bên phải bà, cổ áo sơ mi thẳng, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, không nhìn cô. Tô Miểu đứng sau lưng phu nhân Lãnh, một tay đặt lên lưng ghế, tay kia buông dọc — thế đứng của người hầu cận, không của chủ.
Trên bàn: cuốn sổ bọc vải nâu — bút ký giả bị tạm giữ. Và một tập giấy A4 in sẵn, ghim góc.
Phu nhân Lãnh mở phiên. Giọng bà khô, không cảm xúc.
"Đêm trước, trộm vào nhà lấy cuốn sổ này. Cô nói đó là sổ của cô."
Bà gõ tay lên tập giấy thứ hai — gõ hai cái, chậm.
"Vậy cái này thì sao?"
Lão Trần bước tới, đặt trước mặt An Nhiên một tập bản in. Năm trang, font chữ nhỏ, in từ máy tính công của tổng trạch. Tiêu đề in đậm: trao đổi giữa địa chỉ * và địa chỉ *. Khoảng thời gian: ba ngày qua. Nội dung: thương lượng chuyển giao số liệu.
An Nhiên nhìn thấy tên tài khoản — cô không biết nó, chưa từng tạo. Nhưng cô thấy tên Trần Viễn trong tên tài khoản kia — tvien — viết tắt tên hắn.
Khớp ngón tay cô siết lại một nhịp. Trắng bệch.
Lần đầu hai tuyến địch — hôn nhân và sự nghiệp — đập vào mặt cô cùng lúc. Bên trái, cuốn sổ bị tạm giữ — vụ Tô Miểu sắp xếp. Bên phải, tập email có tên Trần Viễn — vụ cô mất đề tài. Hai vụ từ hai phía khác nhau, hai mục tiêu khác nhau, nhưng ai đó đã khâu chúng lại thành một sợi dây thòng lọng.
Cô nhìn chữ "Trần Viễn" và mọi mảnh ghép hiện ra trước mắt: vụ mất đề tài (1-4) — kỳ báo cáo bị đánh cắp, cô mất quyền chủ trì. Vụ năm mươi vạn (1-6) — cô bị vu bỏ tiền vào tài khoản lạ. Vụ trộm bút ký (1-8) — Tô Miểu dẫn người về bắt quả tang. Và bây giờ: email kết nối cả ba thành một đường dây "bán số liệu".
Không phải ngẫu nhiên. Là bẫy kép.
Tô Miểu có người bên ngoài — Trần Viễn — và họ đã nối hai chiến tuyến của đời cô thành một mũi tên duy nhất. Kẻ lấy đi công trình của cô và kẻ muốn đuổi cô khỏi nhà này, bắt tay sau lưng cô.
Cô mở tập giấy, lật từng trang tốc độ của người làm nghiên cứu — lướt, không đọc kỹ, bắt cấu trúc trước khi đọc chi tiết.
Tô Miểu lên tiếng. Giọng cô ta run vừa đủ.
"Sáng nay em bảo người kiểm tra máy tính công của tổng trạch... không ngờ lục ra được những email này trong thùng rác. Hình như người gửi đã xóa nhưng không dọn sạch."
"Chị xem thùng rác của máy tính công từ khi nào?" An Nhiên hỏi, không ngước lên. Mắt vẫn trên giấy.
"Em..."
"Tôi hỏi chị: chị kiểm tra máy tính công — lúc mấy giờ? Ai làm chứng? Sao không kiểm tra trước khi lão phu nhân về?"
Tô Miểu tái mặt. "Em..." Cô ta quay sang Lãnh Dạ. "Dạ ca, em chỉ..."
"Để tôi đọc xong đã."
An Nhiên lật đến trang cuối. Đọc dòng cuối một lần. Rồi một lần nữa.
Cô đặt tập giấy xuống. Ngẩng đầu.
"Ba điểm."
Giọng đều. Người hầu xung quanh đều nghe rõ.
"Một — địa chỉ email này không phải của tôi. Email của tôi do viện Di truyền Vân Thành cấp, đuôi @digen.vn. Đây là tài khoản miễn phí, ai cũng tạo được. Tra người tạo, tra IP khởi tạo, tra thời gian lần đầu gửi — sẽ rõ."
Tô Miểu lắc đầu. "Em nói dối. Máy tính công ở tổng trạch —"
"Máy tính công khởi tạo được bao nhiêu tài khoản? Một máy tính, một người dùng — hay nhiều người? Ai dùng máy đó tối qua?" An Nhiên ngắt. "Đây là bảo mật cơ bản. Tra nhật ký IP tạo tài khoản, tra thời gian gửi — từ phòng nào, máy nào — là ra."
Tô Miểu cắn môi.
"Hai," An Nhiên nói tiếp, "tôi và Trần Viễn là đối thủ. Toàn viện Di truyền Vân Thành biết. Hắn cướp đề tài của tôi đầu tháng. Toàn ban đề xuất chứng kiến."
"Đó là vỏ bọc để —"
"Cảm ơn chị đã nói hộ. Tôi câu kết với hắn — hắn cướp đề tài của tôi — để làm gì?" An Nhiên hỏi. "Để hắn cướp tiếp cái gì? Để hắn biết rõ phòng tôi ở tầng mấy, ngăn kéo nào, chìa khóa để đâu — và cửa sổ không lồng sắt?"
Cô đưa câu hỏi cuối vào một cách bình thản, không nhấn nhá — như thể vừa hỏi thời tiết.
Phu nhân Lãnh đặt tách trà xuống — không uống. Mắt bà chuyển từ An Nhiên sang Tô Miểu.
Tô Miểu không nói.
"Ba — 'ngân hàng gen lô ba'. Tôi chưa từng vào kho gen của Lãnh gia. Lấy đâu ra số liệu để bán?"
An Nhiên nhìn thẳng Lãnh Dạ. Mắt cô nhìn anh, không dao động.
"Tra nhật ký máy chủ email của tổng trạch. Tra người tạo địa chỉ này, tra thời gian gửi, tra IP. Tra nhật ký ra vào kho gen — tôi vào lúc nào, bằng thẻ ai, để làm gì. Tôi yêu cầu tra."
Giọng cô vang, đều, không hốt hoảng.
Một người sạch tội nói như vậy.
Sảnh yên đến mức nghe thấy tiếng kim đồng hồ treo tường. Cạch, cạch, cạch.
Phu nhân Lãnh uống trà — một ngụm dài. Mặt bà không lộ gì.
Tô Miểu đứng yên sau lưng bà. Mắt cô ta nhìn xuống sàn.
Lãnh Dạ không trả lời cô.
Anh cầm tập email lên. Anh tự lật. Từng trang một. Chậm như người đọc bản án của chính mình.
Anh đọc đến trang cuối.
Đoạn cuối:
*"Còn khoản năm mươi vạn, coi như tiền công đợt một. Lô hai giao xong, thanh toán nốt."*
Ngón tay anh siết trắng mép giấy. Trắng đến mức đường gân xanh nổi lên dưới da.
Hai vết oan vừa khép thành một chuỗi: vụ cô xin năm mươi vạn (1-6) — vụ trộm bút ký (1-8) — và bây giờ email kết nối cả hai thành cùng một đường dây buôn bán số liệu gen.
Anh đặt tập email xuống. Mặt anh xám lạnh.
Tô Miểu khẽ nói một câu, đúng lúc:
"Dạ ca... cơ mật huyết mạch của tộc... nếu lọt ra ngoài..."
Một câu. Không kết tội. Chỉ nhắc anh đến thứ anh sợ mất nhất — huyết thống, bí mật của tộc đàn, thứ khiến Lãnh gia là Lãnh gia. Thứ nếu lộ ra, cả tộc sẽ thành thỏ thí nghiệm.
Lãnh Dạ nhìn cuốn sổ trên bàn. Nhìn tập email. Nhìn cô.
Anh đứng dậy.
Đi đến giá hồ sơ cạnh sảnh. Rút ra một tập — tờ bìa mỏng, trong đó chục tờ, ghim góc. Đơn xin nghiên cứu của An Nhiên.
Đơn cô nộp tuần trước: xin được tiếp tục đề tài gen bán huyết từ nhà — độc lập, tự nghiên cứu, không cần phòng thí nghiệm của viện. Đang chờ chữ ký của người đứng đầu hộ.
Anh cầm tập đơn, đứng giữa sảnh.
Xé.
Âm thanh vang trong không gian yên tĩnh — không to, nhưng sắc, như ai đó cắt vào một thứ sống.
Anh xé tiếp. Hai nhát. Ba.
Những mảnh giấy trắng rơi xuống thảm.
Mảnh có dòng đề mục — "gen bán huyết" — rơi trước chân An Nhiên, lật ngửa, nằm im trên thảm xanh.
Cô nhìn nó. Con đường duy nhất cô còn lại sau khi mất đề tài — vừa bị xé bằng tay anh, trước mặt mọi người, trong căn nhà này.
Lãnh Dạ nhìn cô. Giọng thấp, từng chữ.
"Nghiên cứu? Cô dùng nghiên cứu làm vỏ bọc để moi tiền của nhà này."
Anh ném nắm giấy vụn còn lại xuống trước chân cô.
"Tôi nói cho cô biết — cô và thằng cha mắc nợ của cô giống nhau. Đều là cái hố không đáy. Không lấp đầy được."
Cả sảnh lặng thinh.
Phu nhân Lãnh cúi xuống uống trà. Tách trà trên tay bà — bà nhấc lên, uống một ngụm, đặt xuống. Mặt bà không cảm xúc, nhưng tay bà đặt tách xuống nhẹ hơn thường — như thể sợ vỡ.
Tô Miểu quay mặt đi. Vai cô ta run nhẹ — che nụ cười.
An Nhiên đứng yên.
Một giây.
Hai giây.
Ba.
Cô không khóc. Không run. Mặt cô không đổi sắc — như thể câu nói đó chạm vào một lớp đá đã đông cứng từ rất lâu, không còn sức xuyên qua.
Cô cúi xuống.
Nhặt mảnh giấy vụn có dòng "gen bán huyết". Cô xem nó một lát — đọc dòng chữ, nhìn nét bút của mình trên đó — rồi thả nó rơi trở lại thảm.
Ngẩng đầu. Nhìn Lãnh Dạ.
"Điều ba của khế ước."
Lãnh Dạ khựng lại.
"Hết hạn thì cút. Hai bên vô điều kiện." Cô đọc, từng chữ rõ ràng, không cần nhìn giấy — cô thuộc. "Anh ký, tôi ký, luật sư của anh đọc to trước mặt mọi người ngày cưới."
Khoảng lặng.
"Tôi chấp hành trước hạn."
Cả sảnh đông cứng.
Phu nhân Lãnh đặt tách trà xuống — đáy tách kênh lên đĩa một tiếng. Leng keng. Cùng một âm thanh của ngày cô bước vào nhà này (1-1), khi tách trà của bà kêu lên sau câu hỏi của cô — "hết hạn thì chia tay là hai bên vô điều kiện đúng không". Cùng một tiếng. Chín chương. Chín chương sau, cùng một người phụ nữ ngồi ghế chính, cùng một người con dâu đứng trước mặt bà — nhưng lần này cô ấy không hỏi. Cô ấy báo.
Tiếng tách kêu lên, rồi im.
Tô Miểu quay lại. Mắt mở to — tròng mắt dao động, không tin. Trong kịch bản cô ta viết, tiết mục tiếp theo là An Nhiên khóc, là An Nhiên quỳ xuống thảm, là An Nhiên nói "em không làm, Dạ ca tin em". Là nước mắt và sự sụp đổ để cô ta cúi xuống đỡ, nói "thôi mà, chị không trách em" — vở kịch của kẻ thắng đứng trên đống đổ nát của kẻ thua.
Không phải thế này.
Môi Tô Miểu hé ra — một tiếng "em" không có chữ kế tiếp.
"Tôi đã nói ba điểm ở trên," An Nhiên nói, không nhìn cô ta. Mắt cô vẫn nhìn Lãnh Dạ. "Chị muốn nói thêm gì — nói với luật sư của tôi. Tôi sẽ có luật sư trong vòng ba ngày."
Tô Miểu ngậm miệng. Ngón tay cô ta bấu vào lưng ghế.
Lãnh Dạ nhìn An Nhiên.
Trong mắt anh, một cái gì đó vừa vỡ ra. Không phải phẫn nộ. Một thứ khác — thứ anh không có tên. Một cảm giác mà tộc trưởng Lãnh gia chưa từng học cách gọi. Anh mở miệng, nhưng không có chữ nào. Thanh quản anh chuyển động — nuốt — nhưng không có âm thanh.
An Nhiên nói tiếp, giọng đều, như đọc hợp đồng thanh lý:
"Thỏa thuận ly hôn, tôi soạn xong đưa luật sư của anh trong ba ngày. Tài sản Lãnh gia, tôi không lấy một xu — kể cả tiền bồi thường theo khế ước."
Cô đứng lên.
Không ai bảo cô ngồi. Cô đứng, chỉnh lại cổ áo — động tác giống hệt ngày cô bước vào phòng khách Lãnh gia lần đầu, khi cô ngồi xuống ghế và chỉnh cổ áo trước khi ký tên vào tờ giấy kết hôn.
Cô quay lưng.
Bước ra khỏi đại sảnh.
Lần đầu trong ba lần bị xử ở sảnh này, cô rời đi trước khi được phép.
Chân cô bước đều trên sàn gỗ. Mỗi bước không nhanh hơn, không chậm hơn bình thường — nhịp đều, nhịp của người đã quyết và đang đi về phía quyết định đó. Không ai chặn.
Người hầu hai bên cúi đầu như thường lệ. Nhưng lần này, có tiếng vải chạm vải khẽ — một cô hầu trẻ ngẩng lên sau khi cô đi qua, nhìn theo lưng cô. Rồi một người nữa. Cô hầu đó mở miệng, mấp máy, rồi khép lại.
Cô đi dọc hành lang. Cửa sổ hành lang mở, nắng sáng rọi vào từng ô vuông trên sàn — chín giờ sáng, một ngày bình thường trong tổng trạch Lãnh gia, với những người hầu đang lau dọn, tiếng chổi chạm sàn ngoài hiên, tiếng bát đĩa từ nhà bếp. Nhưng cô không còn ở trong thế giới đó. Cô đi xuyên qua nó như xuyên qua một bức ảnh.
Qua cửa thư phòng — căn phòng cô chưa từng vào. Ngày đầu (1-2), cô đã hỏi "thư phòng này có ai dùng không" và người hầu trả lời "cấm vào". Cô chưa từng đặt chân vào đó. Giờ cô đi ngang, mắt không ngoảnh — chẳng còn gì trong căn nhà này thuộc về cô nữa.
Cô bước lên cầu thang. Bức chân dung tổ tiên ba đời tộc trưởng Lãnh gia treo đầu cầu, mắt đen vô cảm nhìn xuống. Cô không nhìn lên. Không cúi đầu.
Lên tầng hai. Hành lang vắng. Về phòng ngủ nhỏ — căn phòng nhỏ nhất tầng, dành cho khách, không dành cho thiếu phu nhân.
Cô mở cửa. Vào. Đóng.
---
Trong đại sảnh.
Lãnh Dạ đứng giữa sảnh.
Trước mặt anh: đống giấy vụn trên thảm — mảnh "gen bán huyết" nằm trên cùng, mép xé tua tủa dưới vệt nắng sáng.
Chung quanh anh: người hầu cúi đầu, phu nhân Lãnh ngồi bất động, Tô Miểu đứng sau lưng bà với tay vẫn đặt trên ghế.
Anh nghe tiếng bước chân cô xa dần. Qua hành lang. Lên cầu thang.
Tay anh nâng lên nửa chừng — ngón tay mở ra, không duỗi, không nắm — một động tác không điểm đến, như thể cơ thể anh muốn làm gì đó trước khi não anh kịp quyết định. Rồi tay anh hạ xuống.
Tô Miểu nhìn tay anh. Cô ta nhìn thấy. Mặt cô ta tối lại một thoáng.
Phu nhân Lãnh nhìn tay anh. Bà đặt tách trà xuống bàn, không uống thêm ngụm nào.
Anh không làm gì.
Chỉ đứng đó. Nhìn những mảnh giấy. Nhìn lối cô vừa khuất. Nhìn khoảng không mà cô đã đứng.
---
Đêm.
Tổng trạch yên tĩnh. Không tiếng chân trên hành lang. Không tiếng người hầu. Không người canh trước cửa.
An Nhiên mở vali. Dưới lớp quần áo cũ, gói khăn trắng — bút ký thật của mẹ. Cô lấy ra, đặt lên bàn, cạnh ngăn kéo không khóa — lần đầu tiên cô để nó trên mặt bàn, không giấu.
Cô kéo ghế. Ngồi xuống.
Trước mặt là bút ký thật của mẹ — cuốn sổ cô từng giấu, từng đánh đổi để giữ, từng nghĩ nó là thứ cuối cùng cô còn. Cô đặt tay lên bìa vải một giây. Không mở. Chỉ cảm nhận sự tồn tại của nó bên dưới lòng bàn tay.
Cô rút tay ra.
Lấy một tờ giấy trắng từ ngăn kéo. Trải lên bàn. Cầm bút.
Cô dừng một nhịp.
Chín chương trước, cô ngồi trong phòng khách Lãnh gia, nghe luật sư đọc bản khế ước hôn nhân. Hôm đó cô hỏi một câu: "hết hạn thì chia tay là hai bên vô điều kiện đúng không". Hôm nay cô viết điều khoản đó thành hành động.
Cô viết, nét chữ đều, từng chữ rõ:
*Thỏa thuận ly hôn*
Giữa hai bên: bà An Nhiên — và ông Lãnh Dạ.
Cô không dừng lại. Ngòi bút di chuyển — điều khoản, thời hạn, tài sản, trách nhiệm. Mỗi dòng như một đường chỉ khâu vết thương — khâu lại, kéo căng, không để rớm.
Bên ngoài cửa sổ, trăng mờ sau mây. Căn phòng nhỏ cô sống gần hai tháng — tối nay nó không còn là phòng ngủ của thiếu phu nhân Lãnh gia. Tối nay nó là một căn phòng có người đang viết thỏa thuận ly hôn.
Từng chữ, một đường bút khô.
Không gạch.
Không xóa.

