Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại – Chương 8: Tranh đoạt bút ký

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại

Tác giả: Nguyễn Văn Hiệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều thứ hai, quán cà phê góc khuất khu thương mại Vân Thành.

Tô Miểu ngồi trong phòng riêng tầng hai, ly cà phê trước mặt còn nguyên. Trên bàn, một phong bì màu nâu, mép hở.

Cửa mở. Trần Viễn bước vào, kính dày, áo sơ mi xếp nếp thẳng thớm. Hắn dừng lại nửa nhịp khi thấy người ngồi bên trong.

"Ngạc nhiên à?" Tô Miểu cười. Cô ta không đứng dậy, không bắt tay. Chỉ đẩy phong bì về phía ghế đối diện.

"Hẹn ở đây không tiện lắm." Trần Viễn kéo ghế, ngồi xuống. Hắn không đụng vào phong bì.

"Anh sợ?"

"Tôi sợ cái gì?"

Tô Miểu nhấc ly cà phê lên, uống một ngụm nhỏ, đặt xuống. Động tác chậm.

"Mở đi."

Trần Viễn mở phong bì. Năm tấm ảnh chụp lén. An Nhiên ở viện, ngồi trước kính hiển vi, tóc buộc cao, tập hồ sơ dày trước mặt. Một tấm chụp qua cửa sổ phòng ngủ — cuốn bút ký bọc vải nâu, đặt trên bàn, cạnh ngăn kéo khóa.

Ngón tay hắn siết mép ảnh, trắng bệch.

"Nó ở trong tổng trạch."

"Phải."

"Trong phòng ngủ của cô ta?"

"Tầng hai, phòng góc cuối hành lang. Phòng nhỏ nhất, nhưng cửa sổ quay ra vườn sau." Tô Miểu đặt ly xuống. "Cửa sổ không lồng sắt."

Trần Viễn ngước lên. Mắt hắn sau lớp kính dày không chớp. "Cô muốn tôi ăn trộm?"

"Tôi lo đường vào. Anh lo nhận hàng." Cô ta chống cằm, nhìn hắn qua mép ly. "Anh lấy bút ký. Tôi lấy lại vị trí của tôi. Hai việc một đường."

"Vị trí của cô?"

"Chỗ của cô ta."

Khoảng lặng. Bên ngoài, tiếng cốc chạm đĩa từ quầy pha chế, tiếng máy xay cà phê, tiếng người gọi món. Trong phòng riêng, hai người nhìn nhau.

Trần Viễn lật lại tấm ảnh bút ký. Hắn xem xét từng chi tiết — vải bọc, kích thước, độ dày.

"Cô xác định số liệu lõi nằm trong cuốn đó?"

"Người của tôi nghe được cô ta nói với con nhỏ kỹ thuật viên ở hành lang viện." Tô Miểu cười. "Con nhỏ đó họ Lâm, tên Hiểu Mạn. Sáng hôm đề tài bị anh cướp, cô ta nói với nó: "Số liệu lõi mẹ tôi để lại. Ai cũng không lấy được. Nó nằm trong bút ký, trong phòng tôi.""

Trần Viễn cứng đờ.

"Miệng nhanh hơn não." Tô Miểu nhấc ly, không uống, chỉ xoay nó giữa các ngón tay. "Cái tội của người có bạn thân. Cô ta tin người."

"Sao cô biết chuyện này?"

"Vì viện của anh có tai của tôi."

Trần Viễn ngồi im. Hắn nhìn tấm ảnh. Nhìn Tô Miểu. Rồi nhìn lại tấm ảnh.

"Ba ngày nữa," Tô Miểu đặt ly xuống, cạnh phong bì. "Lão phu nhân đi dự tang lễ chi nhánh, tổng trạch vắng nhất. Tôi theo hầu. Anh sắp xếp người."

"Làm sao vào?"

"Cổng sau không camera. Phòng cô ta cửa sổ tầng hai, mái hiên nối với giàn hoa. Một người leo được."

Trần Viễn hít sâu. Hắn gấp các tấm ảnh lại, bỏ vào túi áo trong. "Người của tôi. Giờ? Địa điểm? Chi tiết?"

Tô Miểu rút từ túi xách một tờ giấy gập tư, đẩy qua bàn. Trên đó là một bản vẽ tay sơ sài — sơ đồ tầng hai tổng trạch, vị trí phòng An Nhiên, cửa sổ, đường đi, giờ thay ca của người hầu.

"Cầm đi. Đốt sau khi đọc."

Trần Viễn nhận tờ giấy, không mở ra. Hắn nhét vào túi trong cùng, cạnh phong bì ảnh.

"Cô làm việc với ai mà kỹ vậy?"

"Người không cần biết tên."

Hắn gật. Đứng dậy.

"Tiền cà phê," Tô Miểu nói. "Để tôi."

Cô ta rút ví, thả hai tờ tiền lên bàn. Không chờ hắn trả lời, cô ta cầm ly cà phê uống một ngụm cuối, đặt ly xuống cạnh tờ tiền — kẻ trả tiền là kẻ cầm nhịp cuộc chơi.

Trần Viễn nhìn tờ tiền. Mặt hắn tối lại một giây. Rồi hắn quay lưng, bước ra cửa.

"Đừng làm tôi thất vọng," Tô Miểu nói, không quay đầu.

Cánh cửa khép lại.

---

Hai ngày sau. Tổng trạch Lãnh gia.

Sau đêm cứu người, lệnh cấm túc của An Nhiên được nới một bậc: không được ra khỏi tổng trạch, nhưng được phép đi lại trong nhà. Không ai nói với cô đó là phần thưởng hay chỉ là sự lơi lỏng. Cô không hỏi.

Buổi chiều, cô lau bụi giá sách trong phòng ngủ.

Động tác đều, không vội. Cô kéo từng ngăn, phủi bụi trên gáy sách, xếp lại những cuốn lệch hàng. Thói quen của người làm nghiên cứu — mọi thứ phải đúng chỗ, thứ tự là một dạng kiểm soát duy nhất cô còn trong căn phòng này.

Cô đến ngăn khóa dưới cùng.

Cô dừng lại.

Mép ngăn kéo có một vết trầy mới. Một mảng sơn nhỏ bong ra, hình móng của dụng cụ — có thể là tuốc-nơ-vít dẹt, loại nhỏ.

Cô quỳ xuống nhìn. Độ dày vết trầy. Góc tác động. Hướng lực. Cô đọc vết trầy như đọc một dữ liệu: ai đó đã cậy thử. Không thành. Nhưng họ đã thử.

Cô mở khóa. Bút ký vẫn nằm đó, bọc vải nâu. Nhưng mép vải lệch nửa phân so với cách cô đặt.

Cô không hoảng.

Cô đứng yên mười giây, nhìn vết trầy. Trong đầu cô, hai mảnh ghép lắp vào nhau: ai đó biết trong ngăn này có thứ họ muốn; và họ chưa lấy được, nên họ sẽ quay lại.

Cô khóa ngăn, đứng dậy. Tay cô không run.

---

Đêm đó, An Nhiên không ngủ.

Cô ngồi ở bàn, trước mặt là một cuốn sổ cùng khổ với bút ký của mẹ — cuốn sổ trắng mua từ hồi đại học, chưa dùng đến. Cô mở nó ra, lật từng trang, đo độ dày. Gần bằng.

Cô lấy từ đáy tủ một mảnh vải nâu — mảnh áo khoác cũ của mẹ, cô giữ suốt những năm qua, không biết để làm gì, chỉ biết không thể bỏ. Cô đo vải lên cuốn sổ trắng, cắt, bọc, gấp mép.

Động tác chậm. Chắc.

Cô lấy bút, viết lên trang đầu: "Cho những đứa trẻ không ai muốn."

Giống hệt dòng chữ đầu trong bút ký của mẹ. Cô nhắm mắt một giây nhớ lại từng nét chữ của mẹ — nghiêng trái, hất lên ở nét cuối — rồi cô viết, bắt chước theo trí nhớ. Không hoàn hảo. Nhưng đủ để ai đó lật qua lật lại không nhận ra ngay.

Các trang sau là công thức hóa học lớp mười — chép từ giáo trình cũ, vô hại, không liên quan gì đến gen thú nhân.

Bút ký thật, cô gói trong khăn tay trắng, nhét vào đáy vali quần áo cũ.

Bút ký giả, cô đặt vào ngăn khóa. Khóa lại.

Lần này, cô cố ý cắm chìa khóa ở ổ.

---

Đêm thứ ba.

Lão phu nhân đi dự tang lễ chi nhánh từ sáng. Tô Miểu theo hầu. Lãnh Dạ công tác chưa về.

Tổng trạch vắng hơn thường lệ.

An Nhiên nằm trên giường, không ngủ. Đèn tắt. Cửa sổ hé mở, rèm kéo một nửa — đủ để ánh trăng rọi một vệt sáng mờ trên sàn.

Cô nghe.

Nửa đêm. Một tiếng động khẽ ở hành lang.

Không phải bước chân người hầu — bước chân người hầu đều và vội. Bước chân này chậm. Cố tình nhẹ.

Cô nghe tiếng kim loại chạm vào nhau cực nhỏ. Chìa khóa.

Bóng người lướt qua khe cửa. Một giây sau, tiếng ngăn kéo dưới cùng được mở ra.

Cô nhắm mắt.

Cô nghe tiếng vải chạm vải — hắn lấy cuốn sổ. Tiếng ngăn kéo khép lại khẽ hơn lúc mở. Bước chân lùi về phía cửa sổ.

Cô vẫn nhắm mắt. Trong đầu cô đếm: bước thứ nhất, bước thứ hai, bước thứ ba — hắn đến cửa sổ.

Rồi tiếng chuông.

Leng keng.

Một tiếng duy nhất — dây đồng cô buộc ngang cửa sổ, đầu kia nối với lon rỗng đặt trên bệ. Kéo căng vừa đủ: ai lùi qua đó sẽ chạm dây, lon rơi.

Leng keng.

An Nhiên mở mắt.

Dưới tầng, tiếng người hầu thức giấc. Một giọng gọi: "Tiếng gì thế?" Tiếng chân chạy lên cầu thang. Đèn hành lang bật sáng, rọi qua khe cửa thành một vệt vàng trên sàn phòng cô.

Bên ngoài, giọng một người đàn ông lạ — khàn, vội: "Mở cửa, có trộm!"

Cô ngồi dậy.

Kéo áo khoác, mở cửa, bước ra hành lang.

Cảnh tượng: một người đàn ông mặc đồ sửa ống nước bị hai người hầu giữ chặt, tay bị khóa sau lưng, cuốn sổ bọc vải nâu rơi trên sàn cạnh chân hắn. Hắn trạc ba mươi, mặt quắt, mắt đảo liên tục.

"Của tôi," An Nhiên nói. "Cuốn sổ đó."

Người hầu cúi nhặt, định đưa cho cô — thì một giọng nữ vang lên từ đầu cầu thang:

"Khoan."

Tô Miểu.

Cô ta đứng ở đầu cầu thang tầng hai, áo khoác choàng ngoài váy ngủ, tay cầm túi xách — vừa về, kịch bản "quên đồ" hoàn hảo.

Cô ta bước xuống, từng bước chậm. Đến nơi, cô ta cúi nhặt cuốn sổ — bút ký giả — lật trang đầu. Đọc dòng chữ: "Cho những đứa trẻ không ai muốn."

Mặt cô ta biến sắc.

Không phải giả. Thật. Cô ta lật thêm vài trang. Công thức hóa chất, số liệu, ký hiệu — trên giấy tờ, nhìn qua, đúng là tài liệu khoa học.

Cô ta ngước lên, mắt đỏ.

"An Nhiên." Giọng cô ta không lớn. Run. "Đây là tài liệu ngân hàng gen của tộc. Em giấu tài liệu cơ mật của Lãnh gia trong phòng mình?"

An Nhiên đứng dưới đèn hành lang. Tóc còn rối, áo khoác vắt vội. Cô nhìn cuốn sổ trong tay Tô Miểu. Rồi cô nhìn mặt cô ta.

"Của tôi," cô nói, chậm. "Cuốn đó là sổ ghi chép của tôi. Ngân hàng gen của Lãnh gia, tôi chưa từng thấy. Chị lật trang ba mươi đi — đó là công thức hóa học lớp mười."

Tô Miểu không lật.

Cô ta ôm cuốn sổ vào ngực, lùi nửa bước, mắt đỏ hơn. "Em còn cãi? Trộm vào nhà đêm nay là để lấy thứ này. Em câu kết người ngoài. Em định bán số liệu của tộc."

"Tôi không câu kết ai. Kẻ trộm đó tôi không quen."

"Vậy sao hắn biết phòng em? Sao hắn biết ngăn khóa nào? Sao hắn lấy đúng cuốn sổ trên giá sách hàng trăm cuốn?"

An Nhiên im lặng. Cô nhìn Tô Miểu — người phụ nữ đang diễn màn "phát hiện tội ác" ngay trên hiện trường vụ trộm do chính cô ta dàn dựng.

"Kẻ trộm đó là ai phái đến, chị rõ hơn tôi," An Nhiên nói.

Giọng cô đều.

Tô Miểu nhìn cô một giây. Trong mắt cô ta, không có sợ hãi. Chỉ có tính toán.

"Em nói cái gì?"

"Tối nay lẽ ra chị ở chi nhánh với lão phu nhân. Chị về vì quên đồ. Cũng đúng lúc thật."

Người hầu quanh đó cúi đầu. Không ai dám ngẩng. Không ai dám thở.

Tô Miểu cười — một nụ cười buồn. "Em đổ tội cho chị? Chị về nhà mình, trong nhà có trộm, chị phát hiện em giấu tài liệu tộc — mà em nói chị là chủ mưu?"

Cô ta lắc đầu.

"An Nhiên à, em còn trẻ. Chị không trách em. Nhưng việc này liên quan đến huyết mạch tộc đàn. Không phải chuyện em nói qua là xong."

"Cuốn đó là sổ của tôi. Ngân hàng gen của Lãnh gia tôi chưa từng thấy," An Nhiên nói lại. Giọng vẫn đều. "Chị lật trang ba mươi. Một lần."

Tô Miểu siết cuốn sổ.

Cô ta không lật.

Cô ta giữ nó như một chiến lợi phẩm.

Bầu không khí đông đặc giữa hai người. Hành lang sáng đèn trắng. Người hầu đứng hai bên, kẻ trộm bị ghì chặt dưới sàn. Trên tay Tô Miểu, cuốn sổ bọc vải nâu — bằng chứng duy nhất.

"Đợi Dạ ca về rồi nói," Tô Miểu nói.

Như lệnh báo hiệu.

Tiếng xe lao vào sân.

Đèn pha rọi qua cửa sổ tầng một, một vệt sáng trắng xé ngang tường hành lang. Tiếng thắng gấp. Tiếng cửa xe mở ra. Tiếng bước chân vội — nhanh, nặng, không dừng.

Lãnh Dạ bước lên cầu thang.

Anh dừng lại ở chiếu nghỉ.

Quét mắt một vòng: kẻ lạ bị hai người hầu giữ chặt dưới sàn. Cuốn sổ trong tay Tô Miểu. An Nhiên đứng giữa hành lang, đối diện cô ta. Người hầu hai bên cúi đầu.

"Chuyện gì?"

Tô Miểu bước tới, đưa cuốn sổ. "Dạ ca — em xin lỗi, em không muốn tin — nhưng tài liệu ngân hàng gen của tộc, sao lại ở trong phòng cô ta? Kẻ trộm vào nhà đêm nay để lấy thứ này. Em tận mắt thấy nó rơi từ tay hắn."

Lãnh Dạ nhận cuốn sổ. Anh lật trang đầu: "Cho những đứa trẻ không ai muốn". Rồi lật tiếp — công thức, số liệu, ký hiệu, dày đặc. Anh không phải người trong ngành. Với anh, những trang đó đều là tài liệu gen.

Mắt anh tối lại.

Anh ngước lên nhìn An Nhiên.

Ba giây.

Cô đứng dưới đèn, tóc rối, áo khoác vội, mặt không một nếp nhăn. Cô không nhìn cuốn sổ. Cô nhìn anh.

"Cô có gì để nói không?" Anh hỏi. Giọng thấp.

Khoảng lặng.

An Nhiên có thể nói. Có thể nói về vết trầy trên ngăn khóa. Nói về bút ký giả cô làm suốt đêm qua. Nói về dây đồng và lon rỗng cô buộc ở cửa sổ — bằng chứng vật lý, có người hầu nghe thấy tiếng chuông. Nói về việc cô đã biết có người sẽ đến, và cô để hắn lấy, để bắt quả tang.

Cô nhìn anh.

Cô thấy ánh mắt anh — ánh mắt đã kết án từ trước khi hỏi. Cô từng thấy nó một lần ở 1-6, khi anh nói "quả nhiên tôi không nhìn lầm cô". Nó cũng giống hệt. Như thể giữa vết nứt ở 1-7 và bây giờ, anh đã quyết định đóng nó lại.

Cô không giải thích.

"Anh tin tôi hay tin cô ta?"

Một câu.

Ba giây im lặng.

Trong ba giây đó, An Nhiên nhìn Lãnh Dạ, không cầu xin, không mong đợi. Cô nhìn để thấy câu trả lời trước khi nó được thốt ra.

Lãnh Dạ siết cuốn sổ. Gân tay nổi. Anh nhìn cô, rồi nhìn Tô Miểu — mắt cô ta đỏ, cuốn sổ trong tay anh, hiện trường không thể rõ hơn.

Vết nứt của ba đêm trước — đêm cô trèo mái hiên cứu mẹ anh, đêm hình sói anh lộ trước mặt cả nhà, đêm anh suýt tin cô — vết nứt đó vẫn còn. Nhưng lúc này, với cuốn "tài liệu gen" trong tay, anh có lối thoát để quay về vùng an toàn của niềm tin cũ.

Anh quay sang Tô Miểu.

"Đưa cô ta về phòng. Cuốn sổ tạm giữ."

Giọng khô.

Anh nhìn An Nhiên lần cuối.

"Sáng mai, thẩm tra."

Anh quay lưng, đi thẳng lên lầu. Bóng anh khuất sau góc cầu thang. Tiếng bước chân xa dần.

An Nhiên đứng yên.

Không phải lần đầu. Lần đầu là ở 1-6, khi anh viết cô là kẻ mưu tài. Lần này còn hơn: lần đầu anh bằng lời nói và hành động chọn tin Tô Miểu trước mặt cô, trước mặt người hầu, trước mặt kẻ trộm đang quỳ dưới sàn.

Cô quay vào phòng.

Sau lưng, Tô Miểu vẫn đứng đó, cuốn sổ không còn trên tay nữa nhưng cô ta vẫn ôm tay vào ngực, giữ nguyên tư thế — tư thế của người vừa thắng một trận.

---

Đêm.

Phòng ngủ nhỏ. Cửa lại có người canh — tiếng thở đều đều qua khe cửa, một bóng người đứng đó, không đi.

An Nhiên ngồi ở bàn. Trên mặt bàn: bản sao kê — tờ giấy cô khoanh ngày mở tài khoản ở 1-6 — và một tờ giấy mới: cô ghi lại giờ kẻ trộm vào, giờ chuông kêu, giờ Tô Miểu xuất hiện. Ba con số. Ba cột mốc.

Cô gấp tờ giấy, đặt cạnh bản sao kê.

Rồi cô mở đáy vali. Dưới lớp quần áo cũ, gói khăn trắng vẫn nằm đó.

Cô đặt tay lên bìa vải. Cảm nhận đường viền của cuốn bút ký, độ cứng của bìa, hơi ấm từ tay cô truyền sang nó.

An toàn.

Lần này cô không mở ra.

Cô đóng vali, đẩy vào góc tủ.

Ngồi lại bàn. Hai tờ giấy: bản sao kê và tờ ghi giờ trộm — hai mảnh bằng chứng phản điều tra, cô đang tích, từng mảnh, trong bóng tối.

Cô ngước nhìn cánh cửa. Bóng người canh ngoài đó vẫn đứng.

Không còn tức giận.

Không còn mong được tin.

Trong mắt cô, một thứ gì đó vừa tắt — không phải hy vọng, không phải niềm tin vào Lãnh Dạ. Thứ tắt đi là sự chờ đợi. Là cái ý nghĩ "nếu anh biết sự thật thì có lẽ...". Nó tắt.

Còn lại một sự tính toán lạnh.

Cô cầm bút, viết thêm một dòng vào tờ giấy thứ hai: "Kẻ trộm — người của Trần Viễn."

Không có bằng chứng. Nhưng cô biết.

Cô đặt bút xuống. Tiếng bút chạm bàn khô và dứt khoát.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại
Chương 8: Tranh đoạt bút ký

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Tranh đoạt bút ký
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...