Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại – Chương 10: Thỏa thuận ly hôn
Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại
Đêm sau phiên thẩm tra.
Phòng ngủ nhỏ. Đèn bàn một vùng sáng vàng trên mặt gỗ, tối om những góc còn lại. Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi nhẹ qua khe, rèm cửa không động. Tổng trạch yên lặng.
An Nhiên ngồi.
Trước mặt là ba trang giấy trắng đã kẻ dòng bằng tay dòng thẳng, đều, không bút xóa. Cô làm việc chậm, như người soạn một bản báo cáo khoa học chính xác, từng chữ, từng dấu.
Cạnh đó là bản khế ước gốc: cô giữ bản sao từ ngày cưới (1-1), gấp tư, cất dưới đáy vali suốt gần hai tháng. Cô mở nó ra, đọc lại từng dòng, từng chữ chữ của luật sư, chữ ký của anh, chữ ký của cô, ngày tháng rồi đối chiếu với bản thảo mình vừa viết.
Hai tháng trước, cô ngồi trong phòng khách đó, nghe luật sư đọc những điều khoản này. Khi đó cô chỉ có một câu hỏi: "hết hạn thì chia tay là hai bên vô điều kiện đúng không". Hôm nay cô viết câu trả lời cho câu hỏi đó bằng chính tay mình, trên giấy trắng.
Mỗi điều khoản cô viết ra bằng chính tay mình, không nhờ luật sư, không nhờ ai.
Điều một: Chấm dứt quan hệ hôn nhân theo điều ba của khế ước gốc hai bên vô điều kiện. Không bồi thường thiệt hại tinh t~h*a^n. Không đền bù danh dự.
Điều hai: Bên A (An Nhiên) tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản chung phát sinh trong thời kỳ hôn nhân và quyền yêu cầu bồi thường vật chất theo khế ước. Mọi giao dịch chấm dứt. Không phân chia. Không truy đòi.
Dòng cuối của điều hai cô viết: *"Đặc biệt: bên A xác nhận không yêu cầu bồi thường một lần, bồi thường thiệt hại tinh t~h*a^n, và mọi khoản phụ khác."*
Cô viết bằng một nét không ngừng.
Không phải hy sinh. Là mua lại danh dự. Kẻ mưu tài lấy tiền và đi. Kẻ không nợ gạch bỏ và đi.
Điều ba: Không tranh chấp, không khiếu nại bằng bất kỳ hình thức nào kể từ khi hai bên ký tên.
Cô đọc lại một lượt. Gấp ba tờ giấy, bỏ vào phong bì trắng.
Viết ngoài phong bì: *Chuyển luật sư Lãnh gia.*
Bút khô, cô đậy nắp.
Rồi cô mở vali.
Đầu tiên, bút ký của mẹ gói trong khăn trắng, đặt xuống đáy, sát thành nơi an toàn nhất còn biết. Tiếp theo: quần áo cô mang từ nhà thuê đến, gấp gọn. Ba cuốn giáo trình gen gáy bong, mép giấy vàng đặt bên cạnh.
Chiếc thẻ ngân hàng trong ví tiền thưởng dự án năm ngoái cô để nguyên. Tài sản của mình. Kiếm bằng tay mình.
Bản sao kê tài khoản và tờ giấy ghi giờ trộm cô gói riêng, bỏ vào túi áo trong.
Còn lại trên giường: quần áo lễ phục Lãnh gia mua, một đôi bông tai lão phu nhân tặng ngày cưới, chiếc khăn lụa Tô Miểu biếu. Cô xếp thẳng hàng từng món ngay ngắn, không nhăn như bưng mâm trả lại, như xếp đồ trước khi trả phòng.
Cô nhìn căn phòng một lần cuối. Bàn làm việc trống. Ngăn kéo khóa trống. Cửa sổ không lồng sắt chỗ hai đêm trước kẻ trộm chui vào.
Cô tắt đèn.
---
Sáng.
Cô đem phong bì xuống phòng khách. Sảnh vắng, nắng chiếu qua cửa kính.
Lão Trần đang sắp xếp bàn trà. Cô đến, đưa phong bì.
"Làm ơn chuyển cho luật sư của Lãnh gia."
Lão Trần nhận phong bì. Ông cầm nó không bỏ vào túi ngay.
Ông nhìn cô.
"Cô An..."
Khựng lại.
Không gọi "cô An" nữa. Vì ông biết sau phong bì này, cô không còn là ai ở tổng trạch này.
Ông không nói thêm. Cúi đầu.
Trong mười năm làm quản gia, ông thấy nhiều người vào, nhiều người ra. Chưa ai ra về với một phong bì ly hôn trong tay ông và không lấy một xu.
Cô gật, quay lên.
---
Chiều.
Luật sư Lãnh gia đến.
Phòng khách. Phu nhân Lãnh ghế chính, mặt lạnh, tách trà trên tay cùng chiếc tách của ngày ký khế ước, cũng dáng ngồi, cũng thế cầm. Tô Miểu ghế bên cạnh, mắt nhìn cửa chờ. Lãnh Dạ ghế đối diện vest chưa kịp cởi, tóc hơi rối, bản thỏa thuận vừa đánh máy trên bàn.
An Nhiên ngồi ghế cuối đúng ghế cô ngồi ngày đầu (1-1). Vòng khép.
Luật sư kính mắt, vest xám, tay cầm bản gốc từ bản An Nhiên viết tay đã được đánh máy lại mở ra, giọng đều đều.
Ông ta đã đọc bản thảo của cô trước khi đến ông biết nội dung. Nhưng đọc thành tiếng trước mặt mọi người, đến dòng điều hai, ông hơi ngừng một nhịp rất nhỏ, chỉ người quen nghề mới thấy.
"Điều một: chấm dứt quan hệ hôn nhân. Hai bên đồng ý vô điều kiện, không tranh chấp, không bồi thường thiệt hại tinh t~h*a^n."
Ông dừng một nhịp.
"Điều hai: bên A bà An Nhiên tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản chung và quyền yêu cầu bồi thường phát sinh từ khế ước hôn nhân. Bao gồm nhưng không giới hạn: bồi thường một lần, bồi thường thiệt hại tinh t~h*a^n, và các chi phí phụ theo điều bảy, điều chín của khế ước gốc. Đặc biệt bên A gạch bỏ mọi quyền lợi tài sản."
Phu nhân Lãnh cười khảy.
"Giở trò dụ dỗ. Người thường vào nhà này ai chẳng vì tiền. Ra về không lấy một xu ai tin?"
Bà đặt tách trà với một tiếng kênh.
"Cô tưởng làm vậy người ngoài nghĩ Lãnh gia nợ cô? Cô tính đòi giá cao hơn ở ngoài kia à? Để bên tộc mất mặt, rồi lén lút moi thêm?"
"Cô tưởng người ngoài biết cô ra đi trắng tay sẽ nói gì?" bà tiếp. "Họ sẽ nói Lãnh gia bạc với con dâu. Cô để lại cái tiếng đó cho nhà này, rồi ra ngoài cô kể lể, thiên hạ lại thương cô."
An Nhiên nhìn bà. Mắt không né.
"Lão phu nhân yên tâm."
Giọng đều.
"Tôi vào nhà này mang theo một vali và hai triệu nợ của cha tôi. Nợ thì tôi tự trả. Vali thì tôi tự mang đi. Nhà này không mất gì và tôi cũng không lấy gì."
Phu nhân Lãnh nhìn cô. Mí mắt sưng vẫn chưa hết. Bà không nói thêm chỉ xoay tách trà trên đĩa, một vòng chậm.
"Cô cũng biết mình ký vào giấy tờ đàng hoàng nhỉ," bà nói. "Ngày trước ký khế ước với nhà này. Bây giờ lại tự viết đơn ly hôn."
"Vâng."
"Biết làm văn bản sao không biết thương tộc trước khi ngồi viết đơn nghiên cứu?"
"Đơn nghiên cứu là việc của tôi. Tôi không lấy tiền tộc để làm."
"Vậy tiền đâu mà trả nợ cha cô, nếu không phải tiền của Lãnh gia?"
"Tiền thưởng dự án. Tiền tôi làm ra. Không phải của Lãnh gia."
Phu nhân Lãnh nhìn cô một lát, rồi bà nói, giọng nhẹ hơn không dịu, nhưng có một nốt lạ:
"Không nợ. Câu đấy cô nói từ ngày đầu."
"Vâng."
"Nói suốt đến giờ."
"Nếu tôi nói suốt," An Nhiên đáp, "thì có lẽ nó là thật."
Phu nhân Lãnh không đáp. Bà nhìn An Nhiên một cái nhìn không còn định kiến hoàn toàn, nhưng cũng không phải tin. Như người nhìn một cánh cửa vừa khép lại phía trước mặt và không biết có nên mở lại không.
Bà nhấc tách trà, đưa lên môi.
Không uống. Chỉ để ở đó.
Tô Miểu đứng dậy.
Cô ta bước nhanh đến chỗ An Nhiên, ngồi xổm xuống cạnh ghế cô tư thế của một người chị lo lắng. Mắt đỏ hoe.
"An Nhiên, em đừng nóng..."
Cô ta nắm tay An Nhiên.
"Chuyện email có gì hiểu lầm thì từ từ nói rõ. Sao phải đến bước này? Em còn trẻ, em có biết ly hôn để lại hồ sơ gì không? Sau này em làm việc ở đâu, người ta cũng thấy."
Giọng cô ta nghẹn lại.
Tay còn lại, trong khi nói, đặt lên bản thỏa thuận trên bàn đẩy nó về phía Lãnh Dạ, vừa tầm tay anh. Cây bút cô ta đặt sẵn cạnh đó từ trước.
"Ngồi xuống đi em. Đừng vội. Dạ ca, anh nói gì đi chứ..."
Đẩy xong. Tay rút lui. Bút ở đó ngay trước mặt Lãnh Dạ, sẵn sàng.
Miệng níu. Tay thúc.
An Nhiên rút tay khỏi cô ta. Không nhìn cô ta. Cô đứng dậy, bước đến bàn trà, cầm bản thỏa thuận đã in mắt lướt nhanh từng dòng đọc nhanh, lấy cấu trúc, như đọc một bài báo khoa học trước khi ký tên duyệt.
"Còn điều nào cần sửa không?" Cô hỏi luật sư.
Luật sư nhìn cô. Ông đã đọc bản thảo của cô, đã thấy điều hai "từ bỏ bồi thường" do chính cô gạch. Trong ba mươi năm hành nghề, ông chưa thấy người phụ nữ nào ký điều khoản từ bỏ tất cả bằng nét bút bình thản đến vậy.
"Không, thưa bà. Nội dung khớp bản gốc hoàn toàn."
"Vậy tôi ký."
Cô ngồi xuống ghế bên bàn trà. Cầm bút ngòi bút đặt lên mặt giấy, chỉnh một lần cho đúng vị trí rồi viết tên.
Nét chữ thẳng, đều, không run. Từng chữ như được kẻ bằng thước.
Cô đẩy tập giấy sang phía Lãnh Dạ.
Bút cô để cạnh đó. Cô không cần cầm theo.
---
Lãnh Dạ suốt buổi chưa nói một câu.
Anh cầm bản thỏa thuận. Trang điều hai. Đọc dòng "từ bỏ toàn bộ tài sản chung và quyền yêu cầu bồi thường".
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Một người mưu tài ra đi không lấy một xu?
Một kẻ bán cơ mật huyết mạch tộc viết điều khoản gạch bỏ tiền bằng chính tay mình?
Anh đọc lại dòng chữ in đó, và lần đầu trong suốt ba tháng, một câu hỏi lóe lên trong đầu anh không phải nghi ngờ cô, mà là nghi ngờ chính kết luận của mình:
Có gì đó không đúng.
Nó lóe lên trong đầu anh như một tia chớp khô không sấm, không mưa, chỉ một vệt sáng xé ngang bầu trời đang yên. Không phải nghi ngờ cô. Mà là nghi ngờ chính kết luận của mình.
Anh ngẩng lên.
Cô ngồi đối diện, nhìn ra ngoài cửa sổ, ra khoảng vườn, ra cái gì xa hơn căn phòng này. Mặt không buồn, không giận, không mong. Mặt của người đã làm xong, đang chờ bước cuối.
Không khóc. Không năn nỉ. Không oán trách. Không để lại cho anh một cái gì để bám vào không một tia yếu đuối, không một khoảnh khắc do dự. Cô đi như đi qua một ga tàu.
Người mưu tài ra đi thế này sao?
Anh nhìn chữ ký của cô. Nét chữ của cô trên tờ thỏa thuận thẳng, sạch, giống hệt nét chữ cô viết trên đơn nghiên cứu anh đã xé sáng hôm qua. Không đổi.
Một suy nghĩ lướt qua đầu anh, nhanh đến mức anh không kịp bắt: nếu cô thực sự trong sạch nếu tất cả là sự thật mà cô nói thì anh vừa làm gì?
Anh lắc nhẹ đầu, xua đi. Không. Chứng cứ đầy đủ. Bút ký. Email. Năm mươi vạn.
Nhưng một ai đó trong sạch ra đi không lấy một xu?
Anh cầm bút.
Ngòi bút dừng trên mặt giấy.
Ba giây.
Trong ba giây đó, lời giữ lại lên đến cổ họng anh. Một câu thôi: "khoan." Cô sẽ quay lại. Anh có thể hỏi. Có thể tra. Có thể nói "có gì đó tôi chưa hiểu."
Nhưng tộc trưởng Lãnh gia không thể rút lời trước mặt mẹ. Trước mặt Tô Miểu. Trước mặt luật sư.
Thừa nhận "có gì đó không đúng" = thừa nhận kết án sai cả ba tháng qua. Lung lay ngôi vị. Mất thể diện. Mất quyền.
Anh cúi xuống. Ký.
Hai chữ Lãnh Dạ. Nét cuối hơi vụng, chệch so với những lần ký trước.
---
Luật sư đóng dấu. Tách hai bản.
"Bà giữ bản này."
An Nhiên nhận bản thỏa thuận tờ A4, con dấu đỏ, hai chữ ký. Cô gấp lại, bỏ vào túi áo trong.
Cùng túi với bản sao kê và tờ ghi giờ trộm.
Ba mảnh giấy: một tờ tự do, hai tờ bằng chứng.
Cô đứng dậy, nhìn luật sư, gật đầu.
"Cảm ơn ông."
Luật sư gật lại. Trong ba mươi năm làm nghề, ông chưa thấy ai ký điều khoản từ bỏ tất cả với nét bút bình thản như vậy. Ông nhìn cô từ đầu đến cuối, cô không một lần nhìn Lãnh Dạ khi nói chuyện, không một lần nhìn về phía ghế của Tô Miểu. Cô chỉ nhìn ông, nhìn tờ giấy, và nhìn ra cửa sổ.
Cô không nhìn ai khác.
Bước ra cửa phòng khách. Lên lầu từng bước một, không vội. Vào phòng ngủ nhỏ. Cô nhìn quanh một lần cuối: giường trống, bàn sạch, đồ xếp thẳng hàng. Mọi thứ như cô chưa từng ở. Cô cầm vali, kéo xuống.
Chiếc vali xám cũ lăn qua sàn gỗ hành lang tiếng bánh xe đều đều. Qua cửa phòng khách, nơi mọi người vẫn ngồi. Qua trước mặt phu nhân Lãnh bà nhìn tách trà, không nhìn cô. Qua trước mặt Tô Miểu khóe môi cô ta cong lên một phần ba giây rồi kéo thẳng ngay lập tức, như một cơ bắp giật ngoài ý muốn.
Cô không dừng. Ra đến cửa chính.
---
Cổng tổng trạch.
Chiều tà, mây xám thấp, gió thổi bụi đỏ ngoài đường. Cổng sắt mở.
An Nhiên đứng ở ngưỡng cổng một mình, một vali, mặt đối diện con đường dài phía trước.
Đúng như ngày cô vào.
Hai tháng trước: xe của Lãnh gia đón, quản gia dẫn đường, người hầu xách đồ, cửa sổ xe kéo rèm trắng. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng mới nhất mua bằng tiền lương tháng cuối trong vali là quần áo ít ỏi và cuốn bút ký của mẹ, cùng gói khăn trắng.
Hôm nay: không xe, không người hầu, không quản gia. Cổng mở ra con đường vắng. Một chiếc vali nhẹ hơn lúc vào. Trong túi áo trong ba mảnh giấy.
Cô bước qua ngưỡng cổng.
Kim loại dưới chân. Một bước ra ngoài.
Cô dừng một nhịp. Không ngoái đầu. Cô ngẩng mặt lên nhìn bầu trời mây xám dày, thấp, không nắng, không mưa. Một ngày không đặc biệt. Gió thổi bay vài sợi tóc mai.
Rồi cô đi thẳng. Mỗi bước, mỗi bước về phía trước.
Bóng cô trên con đường đất, từng bước xa, nhỏ dần ở cuối đường.
---
Trên lầu sau rèm cửa thư phòng.
Lãnh Dạ đứng đó.
Căn phòng cấm cô vào suốt gần hai tháng. Anh từng nghĩ đó là lẽ đương nhiên thư phòng tộc trưởng, đâu phải chỗ cho người ngoài. Ngày đầu (1-2), anh biết cô hỏi về căn phòng này. Anh biết người hầu trả lời "cấm vào." Anh không sửa lệnh đó.
Cô chưa từng đặt chân vào đây.
Hôm nay, chính anh đứng trong đó, kéo rèm, nhìn bóng cô xa dần trên con đường. Căn phòng cấm cô vào, giờ là nơi anh núp để nhìn cô đi.
Bản thỏa thuận vẫn trong tay anh. Tờ điều hai bị ngón tay miết nhăn từ lúc cô đứng dậy. Mép giấy nhàu. Anh có thể đọc từng chữ qua nếp nhăn "từ bỏ toàn bộ tài sản" anh đã đọc ba lần, thuộc lòng.
Bóng cô nhỏ dần trên con đường. Mỗi bước một xa. Đến khúc cua, cô rẽ, khuất sau dãy cây.
Anh không gọi. Không bước xuống. Không thể.
Gió từ cửa sổ lùa vào, thổi bay rèm. Mép giấy trong tay anh động nhẹ như muốn bay đi.
Anh siết chặt hơn.
Không buông.

